Chương 75: Bệ Hạ Định Giam Cầm Ta Sao?
Tô Y Mi ngước mắt nhìn thẳng vào Nam Diên, không hề có ý nhượng bộ: "Bổn cung thật không ngờ A Xuân cô nương còn có thói quen nghe lén người khác nói chuyện, nhưng cũng phải thôi, xuất thân từ cung nữ thôn quê, cũng là điều có thể hiểu được."
Nam Diên thật sự không ngờ mình lại bị cắn ngược một cái: "Hay là nương nương xem lại xem hai người đang nói chuyện ở đâu đi? Ta thật sự không cố ý nghe đâu, nhưng hai người nói to quá, nói chuyện ấy mà, vẫn nên tránh người một chút, đúng không, Thái tử điện hạ?"
Thẩm Nam Chiêu hễ mở miệng là bênh vực: "A Xuân, ngươi là người rất quan trọng với ta, nên nói những lời này ta không cần phải tránh ngươi, ngươi có thể nghe."
Tô Y Mi: "..."
Nam Diên thở dài một tiếng, chậm rãi đi về phía Tô Y Mi, hành lễ một cách lấy lệ, dù sao đối phương cũng là bậc phi vị: "Y phi nương nương luôn nói ta là người từ thôn quê tới, nhưng ta nhớ Y phi nương nương trước kia chẳng phải cũng chỉ là thị nữ bên cạnh Hoàng hậu sao?"
"Đó chỉ là chuyện trước kia, Bổn cung hiện giờ là phi tần bên cạnh Bệ hạ, A Xuân cô nương, dù thế nào đi nữa, ngươi hiện tại cũng chỉ là một cung nữ mà thôi, có thể trèo lên đến cuối cùng hay không còn phải xem lại."
Nam Diên nhìn thấy sự độc ác thoáng qua trong mắt Tô Y Mi.
Nàng chỉ chậc chậc hai tiếng: "Y phi nương nương không cần nghĩ ta xấu xa như vậy, ta không hề muốn tranh giành gì với người, cũng không phải ai cũng ham hố cái vị trí không đáng tiền này như người đâu, hơn nữa nha, Bệ hạ nói muốn rước ta làm Hoàng hậu, có đúng không? Thái tử điện hạ."
Thẩm Nam Chiêu khẽ gật đầu: "Quả thật có chuyện như vậy, nhưng A Xuân nếu ngươi không thích, ta tuyệt đối sẽ giúp ngươi."
"Ngươi còn giả vờ cái gì...?!" Tô Y Mi chợt nhận ra mình không thể để lộ bản tính trước mặt Thái tử điện hạ, liền đổi giọng: "Tâm tư của Bệ hạ, chúng ta sao dám tùy tiện suy đoán, huống hồ Bệ hạ muốn làm gì cũng không phải một phi tần như ta có thể can thiệp."
Nói thì có vẻ dửng dưng như vậy.
Thực chất Tô Y Mi sắp nghiến nát cả răng hàm rồi.
Đây là vị trí tôn quý nhất mà Tô Y Mi đã dốc hết sức lực để trèo lên, nhưng mấy năm trôi qua rồi, đừng nói là vị trí Hoàng hậu, ngay cả thân thể Bệ hạ nàng cũng không thể gần gũi được.
"A Xuân, Y dì thật sự không phải người xấu đâu."
"Thái tử điện hạ, những người họ hàng xa không còn giá trị lợi dụng bên cạnh nương nương đột ngột biến mất khỏi thế gian này trong một đêm, ngài có biết chăng?" Nam Diên quay sang nhìn Tô Y Mi, hỏi: "Nương nương, người thấy đó có phải là trùng hợp không? Cũng không biết, họ hàng của nương nương có nửa đêm quay về tìm nương nương để giãi bày nỗi khổ tâm của mình không? Biết đâu còn có rất nhiều lời muốn nói với nương nương đấy."
Nam Diên cảnh tượng nào mà chưa từng thấy qua.
Nàng không sợ Tô Y Mi, liệu Tô Y Mi bây giờ cũng không dám động thủ với nàng, ít nhất hiện tại không phải lúc, Tô Y Mi chưa ngu đến mức làm gì nàng lúc này.
Tô Y Mi nghe xong sắc mặt có chút khó coi, tùy tiện nói vài câu cảm thấy không khỏe rồi rời đi.
Trước khi đi, còn âm dương quái khí để lại một câu nói kỳ quặc: "A Xuân, ngươi nghĩ Bệ hạ hiện tại có hứng thú với ngươi là vì cái gì? Ngươi nên cảm thấy may mắn vì trên người ngươi có vài phần hình bóng của Hoàng hậu năm xưa."
Đoạn hội thoại này chỉ dùng âm lượng mà hai người họ mới nghe thấy được, Thẩm Nam Chiêu không nghe rõ.
Nam Diên không hiểu lời Tô Y Mi nói rốt cuộc có ý gì, nhưng... nàng quả thật có cố ý thực hiện những hành vi và cách nói chuyện khác hẳn với mình mười năm trước, nhưng khó tránh khỏi có vài chỗ để lộ sơ hở.
Giờ đây ngay cả Tô Y Mi cũng cảm thấy trên người nàng có vài phần hình bóng của Hoàng hậu năm xưa, vậy Thẩm Vọng nghĩ thế nào?
Tâm tư của Thẩm Vọng quá sâu.
Nàng vẫn không đoán được.
Chỉ có thể hy vọng mọi chuyện đều đi theo hướng tốt nhất.
Cộng cảm cũng không phải không có lợi, ít nhất nếu Thẩm Vọng phát hiện thân phận của nàng mà nổi trận lôi đình, nàng có thể cảm nhận được ngay lập tức.
Nếu Thẩm Vọng phát hiện ra nàng, có lẽ không phải là hận, thì cũng là phẫn nộ thôi...
Thẩm Nam Chiêu vẫn chưa đi.
Nam Diên đứng đến mức vết thương đau nhức: "Thái tử điện hạ, mau tới đỡ ta một chút, ta cảm thấy vết thương của mình sắp nổ tung mà chết rồi."
"Thế mà ngươi còn cố tỏ ra mạnh mẽ làm gì?"
"Ta sợ ngài bị lừa mà."
Thẩm Nam Chiêu đỡ Nam Diên quay về, tuy nói là dùng từ "đỡ", nhưng phần lớn thời gian Nam Diên đều tựa cả người lên bờ vai còn chưa cao bằng nàng của Thẩm Nam Chiêu, rồi nửa đẩy nửa kéo mà đi về.
"Thật ra, Y dì tuy có chút tâm tư nhỏ mọn, nhưng sự tốt bụng dì ấy dành cho ta trước đây là thật, ta không tin những chuyện đó đều là giả, ta muốn cho dì ấy thêm vài cơ hội."
"Vậy thì tùy ngài."
"Ngươi không ngăn cản ta sao?"
"Ngài nghĩ ta là hạng người gì vậy, tại sao ta phải ngăn cản ngài? Ngài đã mười một tuổi rồi, không còn là đứa trẻ mười tuổi nữa, ngài muốn làm gì, ta đương nhiên là ủng hộ ngài."
"Bởi vì ta cảm thấy ngươi không thích Y dì."
"Ta không thích dì ấy là chuyện của ta, ta cũng biết, dì ấy quả thật đã chăm sóc ngài chu đáo khi ngài còn nhỏ, Thái tử điện hạ bằng lòng tin tưởng dì ấy, cho dì ấy thêm một cơ hội cũng là lẽ đương nhiên."
Huống hồ, cũng là vì ta luôn không ở bên cạnh ngài mới thành ra thế này, người sai chỉ có thể là ta.
Ánh mắt Nam Diên dịu đi vài phần, chuyện của Tô Y Mi vốn dĩ không phải một sớm một chiều có thể giải quyết.
"Đúng rồi, bức thư Tống thúc đưa cho ngươi, ngươi đã xem xong chưa? Vì ta cảm thấy tâm trạng A Xuân hiện giờ khá tốt, lúc nãy phụ hoàng ở đây, ta thấy tâm trạng ngươi không tốt, đều là lỗi của phụ hoàng."
Nam Diên và Thẩm Nam Chiêu vô cùng ăn ý mà đập tay nhau.
"Câu này ta thích nghe đấy."
Nam Diên đương nhiên tâm trạng tốt rồi, Tống Vân Phúng trong thư đã dặn dò, lúc nàng hôn mê, Tống Vân Phúng đã thừa cơ dùng thuật dịch dung cho nàng, Thẩm Vọng hiện tại vẫn chưa phát hiện ra điều bất thường.
Chỉ là không biết Tống Vân Phúng rốt cuộc bị lừa vào cung thế nào, còn bị Thẩm Vọng giữ lại trong hoàng cung.
Hơn nữa Tống Vân Phúng trong thư còn dặn dò dạo này có lẽ ông không ở kinh thành, nếu có chuyện gì có thể dùng chim bồ câu đưa thư, thần thần bí bí, không biết ông đi đâu rồi.
Thật ra nàng còn muốn hỏi xem Tống Vân Phúng có cuốn sách cổ nào không, tốt nhất là ghi chép về những chuyện kỳ lạ, biết đâu trong đó có manh mối về cộng cảm.
Nhưng hiện tại, chỉ có thể đợi ông quay về trước đã.
Thời gian dưỡng thương này, so với ngày thường còn có chút dày vò hơn.
Thẩm Vọng mỗi ngày đều tới thăm nàng, hắn luôn dùng đôi mắt sâu không thấy đáy nhìn nàng, ngữ khí là sự dịu dàng không cho phép chối từ: "Vì tốt cho nàng."
Đáng ghét, hắn tưởng hắn là ai chứ?
... Được rồi, hắn là Hoàng đế.
"Đang nghĩ gì vậy?" Thẩm Vọng đưa bát cháo yến đã thổi nguội đến bên môi Nam Diên, đầu ngón tay vô tình lướt qua khóe môi nàng.
Nam Diên nghiêng đầu né tránh, ngữ khí mang theo một tia bướng bỉnh: "Bệ hạ định giam cầm ta sao?"
"Chỉ là dưỡng thương thôi," giọng hắn vẫn bình thản không chút gợn sóng.
"Vậy tại sao Bệ hạ ngày nào cũng tới đây? Chính sự của người không bận rộn sao?" Nàng không nhịn được hỏi dồn.
"Không sao, Trẫm đã xử lý xong rồi."
Ta thật sự không có đang quan tâm chàng đâu mà!
Đề xuất Huyền Huyễn: Phía trước năng lượng cao
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, yêu editor