Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 58: Ngươi Chỉ Sợ Nàng Chọn Người Khác

Chương 57: Ngươi Chỉ Sợ Nàng Chọn Người Khác

Tống Vân Phúng chậc chậc hai tiếng: “Thẩm Vọng, ta chỉ là nói thêm vài câu với tiểu mỹ nhân thôi, sao ngươi cứ âm hồn bất tán thế?”

Nam Diên hoa chân múa tay, quên cả việc giấu hũ rượu đi, chỉ lo bảo Tống Vân Phúng mau im miệng: “Ngươi nói năng kiểu gì vậy? Đừng có dùng giọng điệu kỳ quái đó mà nói những lời như thế!”

“Tống thái y, sao ngươi không chỉ lôi lôi kéo kéo với cung nữ nhỏ này, mà còn dám gọi thẳng tên húy của Bệ hạ?!”

Thẩm Vọng lạnh lùng nói: “Câm miệng.”

Lão thái giám như được đại xá, lập tức đổi sang bộ mặt đắc ý, quay sang Nam Diên và Tống Vân Phúng, cao giọng: “Nghe thấy chưa? Thánh dụ của Bệ hạ! Còn không mau...”

“Trẫm bảo ngươi câm miệng!”

Nếu ánh mắt có thể giết người, lão thái giám này chắc đã chết hàng ngàn hàng vạn lần rồi.

Nói xong, ánh mắt Thẩm Vọng cuối cùng cũng rời khỏi lão thái giám, chậm rãi dừng lại trên người Nam Diên.

Ánh mắt đó mang theo sự chiếm hữu và dò xét không thể nghi ngờ, nhưng không hề có chút do dự hay yếu đuối nào.

Hắn gằn từng chữ, giọng nói trầm thấp mà rõ ràng, mang theo một loại ý vị gần như là tuyên cáo: “Giữa họ, trong sạch rõ ràng, hiện giờ sẽ không có bất kỳ vướng mắc nào, sau này... càng tuyệt đối không có.”

Tống Vân Phúng nghe thấy những lời này không nhịn được mà bật cười thành tiếng, cố tình như khiêu khích đặt một tay lên vai Nam Diên: “Thẩm Vọng, Bệ hạ tốt của ta, đừng nóng giận như vậy chứ, nghe lời khuyên của tên thái y này đi, hại gan đấy, dù sao nếu ngươi bị tức chết, thì bổng lộc hàng tháng của ta biết đòi ai đây?”

Nam Diên nghiến răng nghiến lợi: “Tống Vân Phúng, còn không mau bỏ cái móng heo của ngươi ra!”

Chủ yếu là tuy không biết tại sao hiện giờ Thẩm Vọng lại tức giận như vậy, kéo theo cả nàng cũng vô cùng phẫn nộ.

Cảm giác này sâu sắc hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Nam Diên vẫn chưa dám chọc vào cái tên ôn thần Thẩm Vọng này.

Nhưng Tống Vân Phúng chung quy vẫn là gan to bằng trời.

Hắn hơi cúi người, ghé sát tai nàng, hạ thấp giọng, mang theo một tia trêu chọc chỉ có hai người nghe thấy: “Nàng không thấy phản ứng này của Thẩm Vọng còn khá thú vị sao? Bình thường thì chẳng nở nụ cười, không biết còn tưởng ai nợ tiền hắn không bằng.”

Đầu ngón tay hắn thậm chí còn khẽ vân vê lớp vải trên vai nàng, động tác không lớn, nhưng lại mang theo một loại khiêu khích không lời.

Ngay trong khoảnh khắc này.

“Buông ra!”

Thẩm Vọng căn bản không cho Tống Vân Phúng bất kỳ cơ hội phản ứng nào, bàn tay to lớn như gọng kìm sắt đột ngột chộp lấy cổ tay Tống Vân Phúng đang đặt trên vai Nam Diên, hung hăng hất ra!

Tống Vân Phúng miệng tuy độc, nhưng lực tấn công gần như bằng không.

Thẩm Vọng dễ dàng cướp lấy Nam Diên kéo vào lòng mình, “Người của trẫm, không đến lượt ngươi chạm vào, hãy xác định rõ vị trí của mình.”

Tống Vân Phúng nhìn bóng dáng Nam Diên đang vùng vẫy trong lòng Thẩm Vọng nhưng không thể thoát ra, nhìn thấy sự kinh hoàng và bướng bỉnh thoáng qua trong mắt nàng, cuối cùng, hắn chỉ chậm rãi buông nắm đấm đang siết chặt.

Cúi người nhặt hũ rượu vừa rơi trên mặt đất lên, khẽ phủi lớp bụi không hề tồn tại trên đó.

“A Xuân, ta vừa rồi thực sự bị ngã đau quá, đau chết ta rồi, Thẩm Vọng, ngươi đường đường là một vị hoàng đế lại bắt nạt một thái y, ngươi đợi đấy, ta sẽ viết một trăm cuốn nhân vật tiểu truyện để mắng ngươi.”

Nam Diên nhìn thấy bàn tay phải cứu người của Tống Vân Phúng còn bị rạch một đường chảy máu, nhíu mày, dù sao cũng là bạn bè, ít nhiều cũng có chút không đành lòng, nàng quay đầu nói với Bệ hạ: “Bệ hạ, ta và Tống thái y thực sự không phải như bộ dạng người nghĩ đâu.”

“Ngươi còn đang giải thích thay hắn?”

Tống Vân Phúng đắc ý, hắn tất nhiên biết Nam Diên sẽ nói đỡ cho mình, cái lợi của bạn bè chính là ở chỗ này, không uổng công hắn cố ý rạch một đường ở tay phải.

“Thẩm Vọng, ngươi luôn miệng nói nàng là người của ngươi, nhưng ngươi hãy hỏi chính nàng xem, nàng có nguyện ý không?”

Ánh mắt Thẩm Vọng sát khí lẫm liệt: “Tống Vân Phúng, ngươi tìm cái chết!”

“Ta tìm cái chết?” Tống Vân Phúng cười nhạo, không hề sợ hãi nghênh đón ánh mắt của hắn, “Ta chỉ là nói thật thôi! Ngươi càng như vậy, càng chứng tỏ ngươi chột dạ! Ngươi sợ nàng rời bỏ ngươi, sợ nàng... chọn người khác! Thẩm Vọng, gan của ngươi xem ra cũng không lớn lắm nhỉ?”

Hai người giương cung bạt kiếm, nhìn thế nào cũng thấy bạn mình chịu thiệt, bạn ta tuy độc miệng, nhưng thọ như rùa.

Tống Vân Phúng không thể chết.

Cũng không nên chết vì những lời đùa giỡn này.

Nhưng Thẩm Vọng hiện giờ đang rất phẫn nộ, e là sẽ thực sự giết Tống Vân Phúng mất, qua mười năm, Tống Vân Phúng vẫn như trước kia, làm việc không qua não, bộ dạng như không cần mạng.

Nàng theo bản năng thốt ra: “Ngươi điên rồi sao?”

“Yên tâm, yên tâm,” Tống Vân Phúng tưởng mình hào sảng lắm, xua xua tay: “Thẩm Vọng hắn hiện giờ vẫn chưa nỡ giết ta đâu.”

“Chưa nỡ?” Thẩm Vọng cười lạnh, “Vậy trẫm hôm nay sẽ giết ngươi! Dù sao y sư trong thiên hạ này có hàng ngàn hàng vạn, chết một Tống Vân Phúng mà thôi, không quá mấy ngày, lại sẽ có một Tống Vân Phúng thứ hai.”

Lời còn chưa dứt, hắn rút thanh trường kiếm của thị vệ bên cạnh ra, chỉ thẳng vào yết hầu Tống Vân Phúng!

Đồng tử Nam Diên co rụt lại.

Nàng lập tức hiểu ra, cơn giận thực sự của Thẩm Vọng không phải bắt nguồn từ sự khiêu khích của Tống Vân Phúng, mà là vì nàng vừa rồi theo bản năng bảo vệ Tống Vân Phúng, điều này trong mắt Thẩm Vọng, không khác gì sự phản bội.

Bởi vì Thẩm Vọng nói mình là người của hắn.

Ít nhất hiện tại, Thẩm Vọng rất hứng thú với mình.

Trong ngàn cân treo sợi tóc, Nam Diên không còn cố gắng biện minh hay cầu xin nữa, mà đột ngột lao lên phía trước, dùng hết sức lực ôm chặt lấy eo Thẩm Vọng.

Cơ thể nàng khẽ run rẩy, gò má dán vào lớp thường phục thêu rồng màu đen của hắn, giọng nói mang theo sự run rẩy và ỷ lại vừa vặn, khiến người ta đau lòng: “Bệ hạ... ta sợ.”

Động tác của Thẩm Vọng bỗng khựng lại.

Nam Diên ngước mặt lên, hốc mắt hơi đỏ: “Lần trước Thu Lê chết trước mặt ta... ta đã mấy ngày liên tiếp gặp ác mộng rồi, Bệ hạ, ta thực sự... rất sợ lại thấy có người chết trước mắt mình.”

Hắn cúi đầu, nhìn nữ tử trong lòng đang ôm chặt lấy mình, run rẩy không thôi, tuy biết lời Nam Diên nói chẳng có mấy câu là thật, nhưng nhìn thấy bộ dạng này của Nam Diên, vẫn không nhịn được mà mủi lòng, hắn vốn dĩ rất thích chiêu này.

Sát ý trong mắt Thẩm Vọng, dần dần tan biến.

Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ lạnh lùng nói: “Đuổi hắn ra khỏi cung, không có sự cho phép của trẫm, vĩnh viễn không được lại gần hoàng cung nửa bước.”

Nụ cười trên mặt Tống Vân Phúng cuối cùng cũng biến mất hoàn toàn, hắn nhìn sâu vào Nam Diên một cái, ánh mắt đó phức tạp khó đoán.

Lão thái giám đưa tay: “Tống thái y, đi thôi.”

Hắn không nói gì, chỉ hướng về phía Thẩm Vọng, cực kỳ khẽ khàng chắp tay, xoay người bước đi.

Giờ đây chỉ còn lại mình và Thẩm Vọng, không ngờ mình vẫn duy trì bộ dạng ôm eo hắn như vậy, Nam Diên ngượng ngùng rùng mình một cái, lùi lại phía sau vài bước.

“Tại sao?” Thẩm Vọng bỗng nhiên mở miệng hỏi.

“Cái gì tại sao?”

“Tại sao vừa thấy trẫm là chạy, tránh như tránh tà, nhưng khi thấy Tống Vân Phúng, lại cười rạng rỡ như vậy?

“Thực ra ta không có, Bệ hạ, ta đối với bất kỳ ai cũng đều tươi cười cả,” Nam Diên thực sự không đoán nổi bộ mặt này của Thẩm Vọng, nàng cố gắng nặn ra nụ cười: “Người xem, ta chẳng phải đang cười đây sao?”

Nhưng nụ cười đó trong mắt Thẩm Vọng, lại có vẻ đặc biệt chói mắt, thậm chí mang theo một tia xa cách cố ý.

“Ngươi đối với Tống Vân Phúng không cười như thế này.”

Hắn không những không nguôi giận, ngược lại ánh mắt càng thêm u ám.

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn bỗng nhiên rút đoản đao bên hông ra, không hề do dự rạch một đường máu sâu hoắm trong lòng bàn tay phải của mình!

Máu tươi lập tức tuôn ra.

Mà vết thương này và vị trí của Tống Vân Phúng y hệt nhau.

“Trẫm cũng bị thương rồi,” hắn ngước mắt, đáy mắt cuộn trào sự u ám và cố chấp mà Nam Diên không hiểu nổi, giọng nói lại mang theo một tia ủy khuất, “Ngươi, tới xem trẫm đi.”

Đề xuất Bí Ẩn: Thập Niên 90: Thần Thám Hương Giang
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, yêu editor

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện