“Này cũng có lúc nhìn sách mà hoa mắt, chong chóng sao?” Diệp Tri Thu nghe vậy mỉm cười. Cẩn Du đọc sách lạ thay nhanh, chỉ cần lướt qua đôi ba lần là chẳng mấy khi quên. Cho nên, sách vở Cẩn Du xem nhiều vô kể, lại thêm đủ thứ văn từ.
Cố Thành Ngọc cười khổ, bị ép đọc sách khác hẳn với tự nguyện xem sách.
Khi trở về Cố phủ, Cố Thành Ngọc cảm thấy mệt mỏi, dự định dùng bữa xong sẽ tắm rửa cho nhẹ người. Nào ngờ, vừa dùng cơm tối xong, Minh Mặc tới báo rằng Cố Trường Bạch lại đến, lần này còn mang theo một thanh niên khoa bảng.
Cố Thành Ngọc mới nhớ ra việc đó, “Người đến Ứng Nam phủ có tin tức gì chưa?”
Mấy ngày vừa qua hắn bận toát cả đầu quên mất, Cố Trường Bạch vẫn chưa thăm phủ, hôm nay đến chẳng hay phải chăng đã hết tiền rồi? Nhưng sao còn mang người tới?
Cố Thành Ngọc khẽ nhíu mày, chuyện Cố Trường Bạch thật chẳng dễ đối phó. Nếu hắn là muốn dựa vào mình lấy chút lợi lộc, nghĩ đến hắn từng là nhị thúc Cố Lão Đa, Cố Thành Ngọc không tiện làm ngơ. Song giả như có dụng ý khác, thì đừng trách hắn nỡ lòng ra tay.
“Dạ, đại nhân, vẫn chưa có tin. Có lẽ trong hai ngày tới sẽ tới nơi.” Minh Mặc đếm ngày tính tháng, tung hoành thúc quân gấp một chút thì sắp đến. Tuy nhiên, tin tức vẫn cần tìm hiểu, đương nhiên phải có thời gian.
Cố Thành Ngọc gật đầu, trong lòng không mấy kiên nhẫn muốn đối phó với Cố Trường Bạch.
“Ngươi đưa hắn hai mươi lượng bạc, bảo đợi nhận tin rồi bàn chuyện tiếp theo.”
“Dạ, đại nhân!” Minh Mặc lĩnh mệnh rồi bỏ đi khỏi sân.
Lúc này, Lương mẫu tử cùng hai tiểu nha đầu tới. Thấy Cố Thành Ngọc, nàng vội lễ phép chắp tay, “Lão nô bái kiến đại nhân!”
Cố Thành Ngọc tưởng rằng Lương mẫu tử dẫn hai tiểu nha đầu đến làm việc gì, không bận tâm, chỉ đáp một tiếng rồi lướt qua, định hồi phòng nghỉ ngơi.
“Đại nhân! Lão nô có sự việc cần tấu trình.” Lương mẫu tử sau khi làm lễ cùng hai tiểu nha đầu, chặn lại Cố Thành Ngọc đang định quay về phòng.
“Việc gì?” Cố Thành Ngọc hơi lấy làm lạ. Lương mẫu tử rất đảm đang, chăm nom nội viện đến gọn gàng ngăn nắp, nên hắn chẳng mấy khi chú ý tới chuyện trong phủ.
Lại nữa, phủ này chủ nhân ít, cũng chẳng có nữ nhân, nội viện một mảnh yên ổn, Lương mẫu tử và bọn người nên chẳng bao giờ vất vả.
“Đại nhân! Cảnh Xuân cô nương một người phục dịch đại nhân, e là quá vất vả, cũng không có ngày nghỉ. Lão nô dẫn theo hai tiểu nha đầu thông minh đến đây, cùng Cảnh Xuân nàng chăm sóc đại nhân, để Cảnh Xuân cô nương được thoải mái đôi phần, đại nhân thấy thế nào?”
Lương mẫu tử rất không ưa thái độ độc chiếm của Cảnh Xuân, Cảnh Xuân tuổi cũng lớn rồi mà đại nhân vẫn còn trẻ tuổi.
Nàng vốn sống trong nhà lớn, hiểu rõ lòng nam nữ, ngày tháng lâu gắn bó dễ sinh tình cảm, điều ấy rất không nên.
Đồng thời, nàng nhìn sắc bén, thấy Cảnh Xuân vẫn chưa có vết son mai. Song không thể bảo vệ đại nhân và Cảnh Xuân mỗi ngày bên nhau, nếu họ sinh tâm tư khác, tới khi trở thành chủ quản gia đình thì chẳng phải rắc rối sinh ra?
Hơn nữa, nay cũng đã thấy Cảnh Xuân có chút suy nghĩ không nên có, nhưng đại nhân xem ra chưa sáng suốt, không hề có tình nam nữ với nàng.
Giả sử đại nhân thu Cảnh Xuân làm tỳ tớ riêng, thì lão nô này không dám ngăn trở.
Nhưng dù thế nào, đại nhân dường như không có ý như thế. Tâm tư của Cảnh Xuân phải kiềm chế, chỉ có điều đại nhân đã quen với sự phục dịch của nàng, phương pháp tốt nhất là thêm hai tiểu nha đầu bên cạnh đại nhân để phụ giúp, như vậy Cảnh Xuân ít có dịp áp sát đại nhân hơn.
Cố Thành Ngọc không nghĩ sâu xa như vậy. Lúc trước hắn cũng từng nói với Cảnh Xuân, nếu thiếu người thì gọi thêm người giúp việc cho ngài.
Song sự tình bao lâu nay không hề nghe Cảnh Xuân than vãn, hắn cho rằng vị kia có thể xoay sở kịp, không để vào lòng nhiều. Hắn cũng không muốn trong nhà có quá nhiều người.
Trong phủ, kẻ hầu người hạ có ngày trực và ngày nghỉ, Cố Thành Ngọc cũng định năm ngày nghỉ một ngày. Trước đây Cảnh Xuân không nói, nên hắn cũng chẳng mấy để tâm.
“Đây cũng là lỗi ta, nếu Cảnh Xuân nói bận không xuể thì cứ tăng người giúp. Ngươi là quản sự nội viện, nội viện đều do ngươi quản, sau này chuyện thế này, tùy ý quyết định, đừng đến trình ta.”
Cố Thành Ngọc ở phủ nhà không làm bộ làm tịch, thường tự xưng ta. Về đến phủ của mình, cũng không thích ra oai, không thì phiền lắm.
“Dạ! Lão nô sẽ sắp xếp ngay, nếu đại nhân cảm thấy không vừa ý thì nói cho lão nô, lão nô sẽ đổi người khác.”
Lương mẫu tử biết đại nhân chẳng mấy quan tâm chuyện vặt, riêng Cảnh Xuân mới hay lấy nhặt vặt ấy làm gánh nặng, nói đại nhân không cho tăng người.
Bây giờ đại nhân đã đồng ý, nàng tiện tay làm luôn.
Cố Thành Ngọc gật đầu rồi về sân, không xem trọng những chuyện nhỏ nhặt đó.
Cũng không màng tới trò tranh giành ghen tuông của bọn hầu hạ, miễn sao việc hắn giao được hoàn thành, ai phục vụ mình đều không khác biệt.
Khi Cố Thành Ngọc đi khuất, Lương mẫu tử quay lại với hai cô tiểu nha đầu trông nhã nhặn, trịnh trọng nói: “Mấy ngày nay hai người cùng ta học thuộc nhiều phép tắc, đừng học lũ hồ ly tinh khéo léo sử dụng thủ đoạn nhỏ nhen, nếu ta phát hiện, đảm bảo cho các người một phen không dễ đau ốm bỏ chạy, hiểu chưa?”
Lương mẫu tử cố ý mời hai cô tiểu nha đầu dung mạo đơn thuần, nhìn khá thật thà, học phép tắc rất tốt, không phải bọn gian xảo.
Quan trọng là người đều rất nhanh nhẹn, Lương mẫu tử phái họ phụ giúp đại nhân là để trông chừng tâm tư của Cảnh Xuân.
Hai cô tiểu nha đầu đã được nhị cô phu nhân dặn dò nhiều lần, tránh để hồ ly tình này làm hỏng đại nhân. Đại nhân tuổi trẻ, không nên sớm phơi thân can hệ phòng the, kẻo về sau hại thân hình.
Lương mẫu tử thở dài, trong phủ không có nữ chủ nhân, lão công lão thê lại ở tận Tĩnh Nguyên phủ, nàng làm nô tỳ cũng thật vất vả lo âu.
Thực ra, Lương mẫu tử đâu có được như Cố Thành Ngọc tưởng là nhàn nhã. Cố Thành Ngọc trẻ tuổi đẹp trai, lại tài cao, trong phủ rất nhiều tiểu nha đầu muốn tận dụng cơ hội vươn cao.
Nếu được thu nhận làm tỳ thiếp, sau sinh ra con trai con gái cũng có thể làm nhị thiếp, một đời hưởng sang giàu phú quý.
Nào có tiểu nha đầu nào không động lòng? Cố Thành Ngọc sống an ổn thế, không có quá nhiều chuyện rối rắm cũng nhờ Lương mẫu tử ngày ngày rèn mắng, hoặc ‘giết gà dọa khỉ’, vừa bắt được là trừng trị nghiêm, không thì hậu viện đại nhân chắc chắn loạn lên.
“Dạ! Nô tỳ đều hiểu rồi.” Hai cô tiểu nha đầu thấy mặt đại nhân hơi ngẩn ngơ đỏ mặt, nghe Lương mẫu tử nói vậy thì liền hết đỏ mặt.
Biện pháp Lương mẫu tử không lạ, có thể bị cử tới hầu hạ đại nhân cũng vì họ thật thà.
Nếu thực sự có ý tưởng vượt quá giới hạn, Lương mẫu tử tất sẽ nghiêm khắc xử lý. Họ không phải như chị Cảnh Xuân, được đại nhân đặc biệt ưu ái.
Cố Thành Ngọc làm chủ cũng không hay biết chuyện này. Hắn giờ cầm cuốn sử mà ta ngày chăm cứu xét, dự định xem lại một lần cho cẩn thận có chỗ nào sót không.
Đề xuất Ngược Tâm: Khi Thai Nhi Tròn Bảy Tháng, Ta Mới Vỡ Lẽ Phu Quân Chẳng Mảy May Tình Nghĩa.