Buổi chiều tối, Tô Thanh Ly tỉnh giấc, vừa mở mắt ra đã thấy Qin Nam đứng canh bên giường.
Ở Hàng Châu, mỗi lần nàng tỉnh lại cũng đều là Qin Nam ở bên cạnh.
Cuối cùng nàng nhớ ra lúc nhỏ Qin Nam đã gọi nàng là gì—anh gọi “em gái”.
“Đã tỉnh rồi, ngón tay đã được bôi thuốc rồi, không được để dính nước, tốt nhất cũng đừng dùng lực, mọi việc cứ để nha hoàn thay ngươi làm,” Qin Nam thấy Tô Thanh Ly nhìn mình đờ đẫn, không khỏi cười.
“Sao thế, ngủ say đến mức không nhận ra ta nữa rồi sao?”
“Tôi vừa nhớ ra chuyện mười năm về trước,” Tô Thanh Ly nhẹ giọng nói, “Hồi đó ngươi bất chấp nguy hiểm nhảy xuống nước cứu ta, miệng còn gọi ‘em gái đừng sợ, anh đến cứu rồi’.”
Đôi mắt của Qin Nam bỗng co lại, tay vô thức siết chặt thành nắm đấm, rồi cười nói: “Lúc đó kéo ngươi lên bờ thật vất vả.”
“Dù sao cũng là mùa đông, nước lạnh, áo bông thấm nước lại còn nặng hơn, may mà anh sức khỏe tốt, không thì bọn ta hai đứa đều chết đuối trong hồ rồi.”
Qin Nam lấy một chiếc gối dựa để Tô Thanh Ly ngồi thoải mái hơn: “Ta vốn là người tập võ mà.”
“Năm đó, tại sao ngươi không đợi ta tỉnh rồi mới đi?” Tô Thanh Ly ngạc nhiên hỏi, ba ngày nàng vừa bị Tô Thanh Đạo đánh vỡ đầu, lại bị dìm dưới nước lâu quá, phát sốt cao rồi hôn mê rồi mới tỉnh.
Khi tỉnh dậy, nàng không thấy Qin Nam cũng không gặp được lão phu nhân Qin, có lẽ lão phu nhân và Qin Nam đã rời khỏi nhà họ Tô trước khi nàng tỉnh.
Qin Nam cười nhẹ, không nói gì. Lúc đó y cũng muốn đợi Tô Thanh Ly tỉnh mà, nhưng y còn nhỏ, không kiềm chế được cơn giận trong lòng nên đi tìm Tô Thanh Đạo gây chuyện, suýt làm mù mắt người đó.
Bà Lữ nổi giận, bà nội để khỏi làm khó lão phu nhân, đã vội vàng dẫn y rời khỏi Tương phủ, nhưng không rời khỏi Kinh đô, mãi đến khi chắc chắn nàng tỉnh lại, bọn họ mới về Hàng Châu.
“Tôi nhớ lúc tôi tỉnh dậy một thời gian dài không thấy Tô Thanh Đạo, nghe bọn hầu trong phủ bảo người đó bị tổn thương mắt, là ngươi làm đúng không?”
“Đúng, chỉ tiếc lúc đó không giết chết được nó!”
Qin Nam không phủ nhận, chỉ cảm thấy đáng tiếc, lẽ ra phải giết người đó, chứ không chỉ muốn làm hỏng đôi mắt. Đứa nhỏ ấy gian ác từ bé, thật đáng chết.
“Ngươi quá liều lĩnh, nhà bà Lữ thế lực hùng mạnh như vậy, nếu Tô Thanh Đạo thật sự mù mắt, người nhà bà Lữ có khi đã muốn mạng của ngươi rồi.”
“Ta không sợ.”
“Nếu ngươi có chuyện, ta hôm nay làm sao được gặp ngươi? Thế gian này chẳng phải lại mất đi một người yêu thương ta sao?” Tô Thanh Ly nhẹ nhàng hỏi.
Qin Nam ngẩng đầu, giả như nhìn lên trần nhà, thực ra đang cố kìm nén nước mắt, bởi chuyện mười năm trước, bà nội không cho y gặp Thanh Lịch, cũng không cho y dò tin tức nàng.
Mười năm qua, y ngày ngày mong đến ngày gặp lại, khi biết nàng đến Hàng Châu, vui mừng gần như phát điên, ngày nào cũng ra cổng thành đợi, chỉ mong sớm gặp nàng.
Mười năm sau gặp lại, nàng cũng như y tưởng, dáng vẻ thần tiên, đôi mắt sáng rạng rỡ, rất giống mẹ.
“Khi ngươi muốn gặp ta, bất luận ta ở đâu, ta sẽ bay ngay đến bên ngươi,” giọng Qin Nam nhẹ nhàng, dường như chứa cả ngàn lời muốn nói nhưng không thể bộc bạch.
Tô Thanh Ly nắm lấy tay Qin Nam: “Ngày đại hôn, ngươi có muốn xuất hiện với tư cách huynh trưởng đưa ta ra cửa không?”
Qin Nam giật mình, cuối cùng không thể cưỡng lại nước mắt, gật đầu thật mạnh: “Thật là vinh dự, ngày đại hôn, huynh trưởng sẽ đưa nàng ra cửa.”
Đề xuất Cổ Đại: Tàn Vương Chiều Chuộng Y Phi Ngạo Mạn