Chương 32
Năm Gia Hựu thứ hai mươi ba, ngày Cố Trường Tấn từ Thanh Châu trở về, chính miệng chàng đã hạ lệnh cho Hoành Bình và Thường Cát đưa nàng đến Tứ Thời Uyển.
Dung Thư vẫn luôn nghĩ Tứ Thời Uyển là nơi Thích Hoàng Hậu sắp đặt để giam cầm nàng, nhưng nếu lúc này họ đang đi đến Tứ Thời Uyển, vậy người giam cầm nàng ở đó không phải là Hoàng Hậu, mà là Cố Trường Tấn.
Bàn tay nàng nắm lấy rèm xe khẽ run lên.
Cố Trường Tấn nhìn sang, Dung Thư khẽ động ánh mắt, nhẹ giọng hỏi: “Cố đại nhân muốn đến nơi nào trên núi Từ Ân?”
Nam nhân nhìn thẳng vào mắt nàng, thành thật đáp: “Là một biệt viện dưới chân núi Từ Ân.”
“Biệt viện đó tên là gì?” Dung Thư truy hỏi.
“Thu Sơn Biệt Viện.”
Thu Sơn Biệt Viện.
Không phải Tứ Thời Uyển.
Dung Thư hơi sững sờ, tấm rèm trong tay nàng từ từ buông xuống.
Ánh mắt Cố Trường Tấn lướt trên gương mặt nàng, hỏi: “Nàng từng đến đây sao?”
Dung Thư cụp mi mắt, đáp: “Chưa từng.”
Bánh xe nghiến qua lớp tuyết mềm, tạo thành hai vệt dài.
Một canh giờ sau, xe ngựa cuối cùng cũng đến Thu Sơn Biệt Viện.
“Nàng cứ ở trong xe, sau khi ta đi, Hoành Bình sẽ đánh xe đưa nàng rời đi. Nhiều nhất một canh giờ, ta sẽ quay lại tìm các ngươi.”
Có lẽ vì thời gian gấp gáp, Cố Trường Tấn nói xong liền đẩy cửa xe, xuống ngựa và nhanh chóng đi về phía biệt viện.
Khoảnh khắc cửa xe mở ra, gió mang theo tuyết lạnh ùa vào. Ánh mắt Dung Thư lướt qua biệt viện ẩn mình trong tuyết mịn, khẽ khựng lại.
Bóng dáng Cố Trường Tấn biến mất sau cánh cổng biệt viện. Hoành Bình khẽ kéo dây cương định rời đi, chợt nghe thấy một tiếng “bịch”, quay đầu nhìn lại, hóa ra là Dung Thư đã nhảy xuống xe.
Hoành Bình hơi kinh ngạc, buông dây cương, nhảy xuống xe, nói: “Thiếu phu nhân?”
Dung Thư không đáp, đi thẳng đến cánh cổng, ngẩng đầu nhìn tấm biển.
Quả nhiên viết hai chữ “Thu Sơn”.
Nhưng nơi này rõ ràng là Tứ Thời Uyển đã giam cầm nàng hai tháng. Ngày đó nàng bước vào vội vàng nhìn qua, tấm biển này rõ ràng viết hai chữ “Tứ Thời”.
Dung Thư quay đầu nhìn Hoành Bình đang đuổi theo, hỏi: “Biệt viện này có tên nào khác không?”
Hoành Bình hiểu rõ hôm nay chủ tử đưa Dung Thư đến đây, đủ để chứng minh nàng là người chủ tử tin tưởng.
Vì vậy, Dung Thư vừa hỏi, hắn liền đáp: “Không có, viện này chưa từng đổi tên.”
Dung Thư siết chặt mũ trùm đầu, lại hỏi: “Viện này là của Cố Trường Tấn sao?”
Hoành Bình gật đầu: “Tuy không đứng tên chủ tử, nhưng biệt viện này quả thực thuộc về chủ tử.”
Dung Thư nhìn quanh: “Bên ngoài biệt viện cỏ dại mọc um tùm, sơn cửa bong tróc, rõ ràng là không có người ở. Cố Trường Tấn cần biệt viện này làm gì?”
Đôi mắt dài hẹp của Hoành Bình lặng lẽ nhìn Dung Thư, một lát sau, hắn nói: “Nơi biệt viện này là một đường lui của chủ tử.”
Trong lúc hai người họ đang nói chuyện, Cố Trường Tấn đã đi xuyên qua sân, nhanh chóng tiến về chính phòng.
Biệt viện không lớn, đi khoảng một chén trà đã thấy lờ mờ cánh cửa gỗ nặng nề của chính phòng.
Nơi Cố Trường Tấn cần đến là căn phòng nhỏ bên cạnh chính phòng dùng để chứa tạp vật. Ở đó có một lối đi bí mật dẫn đến Đại Từ Ân Tự.
Chàng cần đi qua lối đi này để gặp Huyền Sách.
Đôi ủng đen giẫm lên cành cây khô trong tuyết, phát ra tiếng “ken két”.
Vẻ mặt Cố Trường Tấn lạnh lùng, đang định đi vòng qua chính phòng, nhưng ánh mắt chợt liếc thấy cánh cửa gỗ kia, một cảm giác hoảng loạn cực độ đột nhiên xâm chiếm chàng.
Trong khoảnh khắc đó.
Âm thanh bên tai không còn là tiếng gió tuyết xào xạc, mà là tiếng mưa rào rả rích kèm theo sấm chớp.
Dưới chân chàng giẫm không phải lớp tuyết dày, mà là vũng nước ẩm ướt.
Cố Trường Tấn dừng bước, ôm ngực, cau mày nhìn cánh cửa.
Cánh cửa đó mang lại cho chàng cảm giác kinh hoàng còn hơn cả lũ dữ thú dữ.
Nơi này là đường lui chàng để lại cho Chùy Vân và ba người khác. Nếu một ngày thân phận của chàng bị bại lộ, chắc chắn sẽ rơi vào cảnh thập tử nhất sinh.
Căn viện này là do chàng bí mật mua sắm sau khi Chùy Vân giả chết, lẽ ra phải là một nơi an toàn.
Thế nhưng ngay lúc này, biệt viện này, hay nói đúng hơn là cánh cửa này, lại mang đến cho chàng nỗi sợ hãi tột độ. Nỗi sợ hãi không thể kiềm chế được thậm chí khiến đôi tay chàng run rẩy nhẹ.
Cố Trường Tấn nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ.
Gần như không chút do dự, chàng sải bước về phía cánh cửa lớn, dùng sức đẩy mạnh.
“Kẽo kẹt”——
Tiếng mở cửa trầm đục vang lên, cảnh tượng bên trong căn phòng hiện ra trước mắt.
Bên trong trống rỗng, ngoài một số đồ đạc đơn giản cũ kỹ, không còn gì khác.
Một mùi ẩm mốc cũ kỹ xộc vào, đây là mùi chỉ có ở những nơi lâu ngày không có người ở.
Quả thực, đây là một biệt viện đứng tên một người đã chết, người ngoài sẽ không dễ dàng lui tới.
Thế nhưng, khi căn phòng trống rỗng này lọt vào tầm mắt, trái tim chàng đột nhiên quặn đau dữ dội.
Mặt Cố Trường Tấn tái nhợt, giữa gió lạnh tuyết rơi, trán chàng lại lấm tấm mồ hôi.
Thời gian gấp gáp, chàng không kịp suy nghĩ kỹ về cảnh tượng kỳ lạ này, chỉ nhìn quanh một vòng rồi vội vàng đóng cửa lại, đi vào mật đạo từ căn phòng nhỏ bên cạnh.
Mật đạo dẫn đến khu cấm địa phía sau núi Đại Từ Ân Tự, nơi có một căn nhà tre. Người sống ở đó chính là Huyền Sách, đệ tử đứng đầu trước đây của trụ trì Phạn Thanh đại sư của Đại Từ Ân Tự.
Huyền Sách đã bị Đại Từ Ân Tự trục xuất, nhưng chàng sống trong căn nhà tre này mà không ai dám đuổi đi, ngay cả trụ trì Phạn Thanh đại sư cũng nhắm một mắt làm ngơ.
Huyền Sách có khuôn mặt gầy gò, đường nét sắc lạnh.
Trong ngày lạnh giá thấu xương này, chàng chỉ mặc một chiếc áo thiền mỏng manh, mái tóc đen dài ngang vai tùy ý xõa xuống, chậm rãi quét tuyết dưới cây tùng.
Nghe thấy tiếng bước chân, chàng ngước mắt nhìn lên, thấy là Cố Trường Tấn, liền dừng động tác trong tay.
“Khách hiếm. Cố đại nhân đến tìm bần tăng thực hiện lời hứa sao?”
Chàng đã bị Đại Từ Ân Tự trục xuất, cũng đã nuôi tóc hoàn tục, nhưng vẫn thích tự xưng là “bần tăng”.
Cố Trường Tấn nói: “Không tìm đại sư thực hiện lời hứa, chỉ đến để làm một giao dịch với đại sư.”
“Giao dịch? Cố đại nhân cũng muốn bần tăng giết người cho ngài sao?” Ánh mắt sâu thẳm của Huyền Sách mang theo chút mỉa mai.
“Không giết người, tại hạ muốn mời đại sư đến Túc Châu điều tra một số việc, tiện thể tìm một người.”
“Tìm người? Điều tra việc?” Khóe môi Huyền Sách nở một nụ cười yêu dị: “Bần tăng chỉ làm giao dịch giết người. Muốn bần tăng làm việc ngoài việc giết người, Cố đại nhân có biết quy tắc không?”
Năm năm trước, đệ tử đứng đầu Đại Từ Ân Tự từng từ bi bác ái, sau khi cởi bỏ áo cà sa, đã làm nghề giết người ngay tại chốn thanh tịnh của Phật môn.
Muốn chàng nhận giao dịch ngoài việc giết người, phải đỡ được mười chiêu của chàng.
Hơn nữa, sau mười chiêu, việc chàng có nhận giao dịch hay không còn tùy thuộc vào tâm trạng của chàng.
Huyền Sách nợ Cố Trường Tấn một mạng, từng hứa sẽ trả lại một mạng hoặc thực hiện một lời hứa cho chàng.
Việc Văn Khê tuy quan trọng, nhưng xét cho cùng không đáng để Cố Trường Tấn lãng phí lời hứa này.
Cố Trường Tấn chọn đỡ mười chiêu của chàng.
Cởi bỏ áo choàng, chàng gật đầu nói: “Mời đại sư ra chiêu.”
Huyền Sách nhìn chàng chằm chằm, đột nhiên ném chiếc chổi trong tay xuống, năm ngón tay co lại, thân hình như điện, lao thẳng đến mặt Cố Trường Tấn.
Hai bóng người quấn lấy nhau, mỗi chiêu đều mang sát ý lạnh lẽo.
Tuyết rơi ngày càng lớn, chiếc áo choàng màu đen trên nền tuyết dần phủ một lớp tuyết trắng.
Một lát sau, Cố Trường Tấn nuốt xuống một ngụm máu tanh ngọt ở cổ họng, nói: “Mười chiêu đã qua, giao dịch này đại sư có nhận hay không?”
“Nếu bần tăng nhận, Cố đại nhân có thể cho bần tăng điều gì?”
Cố Trường Tấn nhặt áo choàng lên, thản nhiên nói: “Tại hạ có thể giúp đại sư một tay, hủy diệt Đại Từ Ân Tự.”
Bông tuyết từ từ rơi trên hàng mi đen dài của Huyền Sách, chàng chậm rãi chớp mắt, cong môi nói: “Giao dịch này của Cố đại nhân, bần tăng nhận.”
Trở về biệt viện từ mật đạo đã là nửa canh giờ sau. Chiếc xe ngựa mui vàng nạm ngọc đã biến mất từ lâu. Cố Trường Tấn men theo dấu hiệu bí mật mà Hoành Bình để lại, nhanh chóng đi về phía rừng tuyết.
Sâu trong rừng rậm, Dung Thư ngồi trong xe, đầu óc vẫn đang hồi tưởng lại những lời Hoành Bình nói.
“Biệt viện này là một bí mật của chủ tử, mong thiếu phu nhân giữ kín.”
Đã là nơi bí mật, tại sao kiếp trước Cố Trường Tấn lại quang minh chính đại giam cầm nàng và Trương Bà Bà ở đây?
Nếu biệt viện này không phải của Thích Hoàng Hậu, vậy tại sao Thích Hoàng Hậu lại biết nơi này, còn phái người đến ban rượu độc cho nàng?
Chẳng lẽ là Cố Trường Tấn nói với bà ta?
Kiếp trước, dù Dung Thư đoán Cố Trường Tấn sẽ hận nàng, oán nàng, nàng cũng chưa từng nghĩ chàng sẽ giết nàng.
Chỉ vì chàng chưa bao giờ là người coi thường mạng người.
Dung Thư tự nhận mình chưa từng phạm tội lỗi không thể tha thứ. Cố Trường Tấn dù không thích nàng đến mấy, cũng không nên và sẽ không lấy mạng nàng.
Vì vậy, chén rượu độc kiếp trước hẳn là do Thích Hoàng Hậu ban.
Vậy Cố Trường Tấn rốt cuộc có biết Thích Hoàng Hậu muốn giết nàng không?
Và nữa, tại sao Thu Sơn Biệt Viện này sau đó lại đổi thành Tứ Thời Uyển? Người như Cố Trường Tấn, không giống người sẽ tốn công đổi tên một biệt viện.
Tứ Thời, Tứ Thời.
Dung Thư lẩm nhẩm không thành tiếng, dường như có điều gì đó nhanh chóng lướ qua trong đầu, nhưng nàng không thể nắm bắt được.
Trong lúc suy tư, một tiếng mở cửa nhẹ nhàng cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
Cửa xe mở ra.
Dung Thư nghiêng mắt nhìn.
“Là ta.” Cố Trường Tấn cúi người bước vào, khẽ ra lệnh: “Hoành Bình, về Minh Lộc Viện.”
Sắc mặt chàng kém hơn trước rất nhiều, khóe môi dường như còn vương một vết máu sẫm màu, nhìn màu sắc đó, có vẻ như nội tạng đã bị thương.
Ánh mắt Dung Thư dừng lại ở khóe môi chàng, nói: “Cố đại nhân, ngài… bị thương sao?”
Cố Trường Tấn lắc đầu: “Vết thương nhỏ, vừa rồi có giao đấu vài chiêu với người khác.”
Giao đấu với người nào mà cần phải bí mật như vậy?
Lại là chuyện gì mà cần mượn danh nghĩa nàng ra ngoài mà không thể để người khác biết?
Dung Thư có rất nhiều thắc mắc, nhưng nàng biết dù nàng có hỏi, Cố Trường Tấn cũng chưa chắc đã nói.
Hơn nữa, với mối quan hệ hữu danh vô thực của hai người, hỏi những câu hỏi này rốt cuộc là vượt quá giới hạn. Nàng và Cố Trường Tấn đã hòa ly, sau này dù Thích Hoàng Hậu có đón Cố Trường Tấn về, cũng không cần thiết phải giết nàng.
Dung Thư cụp mắt xuống, lấy ra một chiếc khăn tay từ thắt lưng, chỉ vào bên trái khóe môi, nói với Cố Trường Tấn: “Đại nhân lau chỗ này đi. Đợi về Minh Lộc Viện, ta sẽ đến kho thuốc chọn vài loại thuốc cho đại nhân. Đại nhân yên tâm, Tây Sương Phòng là nơi ta ở, ta lấy thuốc để ở đó, sẽ không gây nghi ngờ.”
Cố Trường Tấn thản nhiên nói lời cảm ơn, nhận lấy khăn tay. Khoảnh khắc chiếc khăn chạm vào khóe môi, mùi hương hoa mai thoang thoảng quấn quýt nơi đầu mũi.
Động tác của chàng chợt khựng lại, luôn cảm thấy mình đã từng ngửi thấy mùi hương này.
Chỉ là đi kèm với mùi hương này, không phải chiếc khăn tay trong tay, mà là thứ mềm mại hơn cả chiếc khăn.
Ánh mắt nam nhân sâu thẳm, chàng hạ tay xuống, nắm chặt chiếc khăn trong tay.
Dung Thư thấy chàng cầm khăn, chỉ chạm vào môi rồi đặt xuống, cứ nghĩ chàng cảm thấy chiếc khăn không sạch sẽ.
“Đây là khăn mới làm trong phủ, hôm nay mới lấy ra từ lồng xông hương, đại nhân cứ yên tâm dùng, không cần trả lại ta, trong phòng thêu có rất nhiều khăn như thế này.”
Yết hầu Cố Trường Tấn khẽ nhúc nhích, ánh mắt lướt qua đôi môi ẩm ướt của nàng, khẽ “Ừm” một tiếng.
Đường về thuận lợi hơn lúc đi, chưa đầy một canh giờ đã về đến Minh Lộc Viện.
Dung Thư trong xe khẽ kéo tóc mai, cho đến khi vài sợi tóc rủ xuống má, nàng mới vén váy bước xuống xe.
Ban đầu Cố Trường Tấn không hiểu vì sao nàng lại kéo tóc, cho đến khi nghe nàng nói với Thẩm Thị rằng mình bị trượt chân trên núi, chàng mới phản ứng lại.
Nàng làm vậy là để quang minh chính đại đi lấy thuốc trong kho.
Quả nhiên không lâu sau, thấy nàng ôm một hộp thuốc cùng chàng đi đến Tây Sương Phòng.
“Ta đã chọn mỗi loại thuốc viên có sẵn trong kho một lọ, đại nhân xem có loại nào hợp bệnh không?”
Vết thương trên người quả thực không nặng, Cố Trường Tấn đã quen với việc bị thương, bình thường vết thương như thế này, dưỡng vài ngày là khỏi.
Nhưng nàng đã cố ý diễn một màn kịch như vậy để đưa thuốc cho chàng, chàng không muốn từ chối tấm lòng của nàng.
Trong chiếc hộp nhỏ đựng hơn mười lọ ngọc bích. Cố Trường Tấn cúi đầu nhìn một lát, rồi cầm lấy một chiếc lọ nhỏ bằng lòng bàn tay, nói: “Viên thuốc này có thể giảm nội thương, chỉ cần một lọ này là đủ.”
Nói rồi chàng lật chén trà rót nước, uống thuốc trước mặt Dung Thư.
Thấy chàng đã uống thuốc, Dung Thư cũng không muốn nán lại lâu, đứng dậy nói: “Đại nhân nghỉ ngơi cho khỏe.”
Nói rồi nàng định đi ra cửa, nhưng vừa đi được hai bước, nàng khựng lại, ngây người nhìn mấy bức tranh trên tường.
Đó là bốn bức tranh về xuân, hạ, thu, đông.
[Tứ thời có lệnh, Cố Duẫn Trực, ta muốn chàng xuân nhớ ta, hạ niệm ta, thu luyến ta, đông mộ ta. Suốt đời này, đều không thể thoát khỏi ta.]
Lúc đó, sau khi nghe Hoành Bình nói xong, câu nói mơ hồ lướt qua trong đầu nàng chính là câu này.
Nhưng câu nói như vậy, nàng chưa từng nói với Cố Trường Tấn.
Chỉ nói với Cố Duẫn Trực trong mộng.
“Đây là tranh Dung cô nương vẽ sao?” Giọng nói của Cố Trường Tấn truyền đến từ phía sau.
Dung Thư hơi nghiêng người, gật đầu: “Là tác phẩm vô vị vẽ chơi ở Minh Lộc Viện cách đây hai tháng, nét vẽ vụng về, để đại nhân chê cười rồi.”
Trước đây nàng cũng từng vẽ tranh cho chàng, còn tự ý treo trong thư phòng của chàng. Mỗi lần đưa tranh đến thư phòng chàng, sắc mặt chàng luôn nhàn nhạt, không thể nhìn ra là thích hay không thích.
Có lẽ vẫn là không thích.
Chỉ là những chuyện đó đã là quá khứ, không, phải nói là quá khứ của riêng nàng, chứ không phải của chàng.
Từ khi nói rõ mọi chuyện với chàng, những gì của ngày hôm qua đều đã chết theo ngày hôm qua. Dung Thư sẽ không quay lại hồi tưởng về quá khứ của nàng và Cố Trường Tấn.
Lần này nàng không dừng lại, đi thẳng ra khỏi cửa.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, ánh mắt Cố Trường Tấn từ từ ngước lên, dừng lại trên những bức tranh trên tường.
Hôm qua chàng đã chú ý đến những bức tranh này, lúc đó chỉ thấy quen mắt, nhưng không thể nói ra quen mắt ở chỗ nào.
Đó là một cảm giác rất kỳ lạ, đối với một vật chưa từng gặp lại có một sự thân thiết quen thuộc.
Ngay cả bây giờ, chàng vẫn cảm thấy kỳ lạ.
Bởi vì Dung Thư chưa từng vẽ tranh ở Tùng Tư Viện, chàng cũng chưa từng xem tranh của nàng.
Tại sao lại cảm thấy quen thuộc, cảm thấy… vô cùng yêu thích?
Đêm khuya đi ngủ, có lẽ vì những bức tranh này, Cố Trường Tấn lại mơ một giấc mộng kỳ lạ.
Vẫn là thư phòng, vẫn là chàng và nàng.
Chàng cúi đầu viết tấu chương trên bàn, nàng cúi đầu vẽ cành mai trên giấy dưới đất.
Nhưng cách nàng vẽ tranh lại khác thường.
Chỉ vẽ cành mai, dưới cành mai là hai ba chú thỏ, chú nai nhỏ bằng tuyết.
Chàng viết xong tấu chương, bưng trà xem nàng vẽ. Xem một lúc lâu, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Sao trên cành không có hoa?”
Có lẽ vì đang tập trung vẽ, nàng có vẻ hơi ngạc nhiên, ngước mắt khỏi bức tranh, cười nói: “Vì có hoa rồi, sáng nay thiếp và Doanh Nguyệt, Doanh Tước đã đặc biệt đi nhặt một giỏ hoa nhỏ.”
Lúc này Cố Trường Tấn mới thấy bên chân nàng đặt một giỏ cánh hoa.
Người bình thường vẽ tranh sao lại dùng cánh hoa để vẽ?
Đợi những cánh hoa đó tàn sắc, có lẽ bức tranh này cũng sẽ bị hủy.
Dường như nhìn thấu suy nghĩ của Cố Trường Tấn, Dung Thư đặt bút vẽ xuống, cười giải thích: “Thiếp không nhặt cánh hoa để vẽ tranh, chỉ là để tìm một nơi chốn cho những cánh hoa này.”
Khi nàng nói những lời này, đôi mắt cong cong, mang theo một vẻ tự mãn và thư thái mà người thường khó có được.
Những suy nghĩ này cũng ít người có.
Ai lại vì muốn tìm một nơi chốn cho những cánh hoa rơi mà dành một hai canh giờ để vẽ tranh chứ?
Những tiểu thư khuê các trong các gia đình lớn nhặt cánh hoa, thường là đào một chỗ chôn cánh hoa, rồi làm vài bài thơ tao nhã thương hoa tiếc cảnh.
Nhưng nàng lại nhất định muốn những cánh hoa rơi này vào tranh, đường hoàng phơi bày trước mặt người đời.
Cứ như đang nói với thế nhân: Ai bảo hoa tàn lá rụng thì phải chôn sâu dưới đất? Nàng cố tình không làm vậy.
Cố Trường Tấn cúi đầu nhìn nàng.
Ban đầu chỉ định uống xong trà, nói với nàng vài câu rồi tiếp tục vùi đầu vào công việc, nhưng không hiểu sao, khi chàng nhìn vào mắt nàng, thế gian bỗng nhiên tĩnh lặng.
Trà trong chén đã nguội lạnh từ lâu, chàng lặng lẽ nhìn nàng dán từng cánh hoa lên cành.
Một khoảnh khắc nào đó, có lẽ là giỏ cánh hoa đã hết, hoặc có lẽ là phát hiện chàng không vùi đầu vào công việc, nàng chợt ngẩng đầu, cười hỏi chàng: “Lang quân thấy đẹp không?”
Ánh nến khẽ lay động, vỡ tan một vốc ánh sáng trên đôi mắt nàng.
“Thình thịch” “Thình thịch”——
Cố Trường Tấn dường như lại nghe thấy tiếng băng vụn va vào thành chén “leng keng”.
Yết hầu khẽ cuộn, chàng nhìn vào mắt nàng, thản nhiên nói: “Đẹp.”
Đề xuất Cổ Đại: Khi Ma Giáo Công Sơn, Cả Tông Môn Đều Đang Mừng Sinh Thần Tiểu Sư Muội
[Pháo Hôi]
Khi nào bạn ra chương tiếp vậy bạn?
[Pháo Hôi]
Truyện khá hay nha, cảm ơn nhà dịch ạ
[Luyện Khí]
Truyện đọc khá chắc nội dung, nhưng thấy hơi dài lê thê từ đoạn sau khi nam9 nhớ lại
[Pháo Hôi]
Sao từ chương 56 trở đi k đọc đc ạ 😭
[Nguyên Anh]
Trả lờivẫn đọc bình thường mà bạn?
[Pháo Hôi]
Trả lời@Ngọc Trân: dạ e đọc đc rồi ạ e cám ơn
[Pháo Hôi]
Truyện nhẹ nhàng mà nó cuốn kiểu gì đâu á
[Nguyên Anh]
Vừa cập nhật lại chương 7, do thiếu 1 chương nên mình gộp vô.
[Pháo Hôi]
Hoá ra trong lòng chàng cũng có nàng, từng lời nàng nói, từng cử chỉ,thói quen của nàng. Chàng đều để tâm !
[Pháo Hôi]
Truyện có bn nhiêu chương ạ
[Nguyên Anh]
Trả lời135 chương thôi bạn. Không tách theo đúng tác giả nên mỗi chương sẽ dài.