Trong hư không vô tận, những quy tắc vốn có đang sụp đổ, nhường chỗ cho một sự hỗn loạn tột cùng. Đản Dục, Hủ Hủ, Si Ngu và Hư Vô, bốn hơi thở cổ xưa ấy như đang run rẩy trước một quyết định điên rồ.
Hắn đứng đó, giữa ranh giới của sự tồn tại và tan biến. Ánh mắt hắn không còn chút do dự, chỉ còn lại một sự kiên định đến lạnh người. Hắn không hề chọn con đường lùi, cũng chẳng màng đến việc bảo toàn bản thân.
“Ngươi điên rồi sao? Ngươi đang tự hủy diệt chính mình!”
Tiếng gào thét vang lên từ phía đối diện, đầy rẫy sự kinh hoàng và không thể tin nổi. Kẻ địch vốn luôn tự phụ giờ đây lại lộ ra vẻ sợ hãi tột độ. Hắn nhận ra rằng, đối thủ của mình không hề có ý định sống sót sau trận chiến này.
Hắn không trả lời, chỉ lặng lẽ đẩy nhanh quá trình đồng hóa. Những sợi tơ định mệnh quấn chặt lấy linh hồn, kéo hắn chìm sâu vào vực thẳm của sự thức tỉnh cổ xưa. Hắn đang đánh cược tất cả, dùng chính sự tồn tại của mình làm mồi lửa để thiêu rụi mọi thứ.
Hắn thực sự không để lại cho mình một chút thời gian nào. Không có thời gian để hối hận, không có thời gian để từ biệt, và càng không có thời gian để chờ đợi một phép màu.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức khiến thực tại cũng phải rạn nứt. Sự hy sinh này không phải là một sự lựa chọn bộc phát, mà là một kế hoạch tàn nhẫn nhất mà hắn dành cho chính mình.
Trong khoảnh khắc ấy, bóng tối bao trùm lấy tất cả. Hắn tan biến vào hư không, để lại một khoảng trống mênh mông mà ngay cả những vị thần cũng không thể lấp đầy. Hắn đã dùng cách cực đoan nhất để kết thúc ván cờ này, một cách mà không ai có thể lường trước được.
Bầu trời phía trên thành phố dường như cũng cảm nhận được sự mất mát ấy, những đám mây đen kịt kéo đến, che lấp đi chút ánh sáng cuối cùng của ngày tàn. Thế giới vẫn tiếp tục vận hành, nhưng linh hồn của người ấy đã vĩnh viễn nằm lại trong bóng tối của định mệnh.
[Trúc Cơ]
Cái méo gì vậy sao từ cháp 1 nghìn ba trăm mấy là truyện méo gì được viết bằng AI đây,Trình Thực của t đâu???
[Trúc Cơ]
Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]
[Trúc Cơ]
lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác
[Luyện Khí]
có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?
[Trúc Cơ]
ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((
[Trúc Cơ]
Càng đọc càng thương, ai cũng khổ
[Trúc Cơ]
Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết
[Kim Đan]
Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau
[Trúc Cơ]
Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞
[Kim Đan]
Trả lờiTên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴
[Luyện Khí]
chương 93 tt thành ký ức