Chương 1353: Vi Ngụy Sưởng Tưởng

Chương 1352: Suy đoán của Vi Mục

Vi Mục đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời nơi bóng tối đang dần nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày tàn. Trong lòng hắn lúc này như có một cơn sóng ngầm cuộn trào, những manh mối rời rạc bấy lâu nay bắt đầu xâu chuỗi lại thành một bức tranh đáng sợ.

Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói thấp đến mức chỉ mình hắn nghe thấy: “Đản Dục, Hủ Hủ, Si Ngu, Hư Vô... Bốn cái tên này rốt cuộc đại diện cho điều gì?”

Theo những gì hắn tìm hiểu được từ các cổ tịch và những dấu vết để lại trên chiến trường, thế giới này dường như không hề vận hành theo cách mà người thường vẫn lầm tưởng. Có một bàn tay vô hình, hay đúng hơn là những ý chí cổ xưa và tàn khốc, đang thao túng mọi thứ từ trong bóng tối.

Đản Dục mang đến sự sinh sôi, nhưng đó là một sự sinh sôi vặn vẹo và đầy rẫy sự điên rồ. Hủ Hủ lại đại diện cho sự suy tàn, khiến vạn vật mục rỗng từ tận cốt lõi. Si Ngu tước đoạt lý trí, biến những kẻ thông tuệ nhất thành những con rối vô tri. Và cuối cùng là Hư Vô, cái đích đến của mọi sự kết thúc, nơi ngay cả linh hồn cũng chẳng còn tồn tại.

Vi Mục siết chặt nắm tay, khớp xương kêu răng rắc. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng lên vai. Nếu suy đoán của hắn là đúng, thì cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là tranh giành quyền lực hay lãnh thổ, mà là một cuộc thanh trừng vĩ đại của những thực thể vượt xa tầm hiểu biết của nhân loại.

“Nếu chúng thực sự đang thức tỉnh, thì thế giới này còn bao nhiêu thời gian nữa?”

Câu hỏi ấy lơ lửng trong không trung, không có lời giải đáp. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng cười nhạo báng của định mệnh. Vi Mục biết mình không thể dừng lại, dù phía trước có là vực thẳm vạn trượng, hắn cũng phải tìm ra cách để phá vỡ cái vòng lặp chết chóc này.

Hắn quay người lại, bóng lưng cô độc in dài trên sàn nhà. Ánh đèn đường leo lét hắt vào, khiến khuôn mặt hắn nửa sáng nửa tối, đầy vẻ kiên định nhưng cũng không kém phần ưu tư.

Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu, và những bí mật kinh hoàng nhất vẫn còn ẩn giấu phía sau bức màn sương mù dày đặc của lịch sử. Vi Mục hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm thần đang dao động. Hắn cần phải chuẩn bị, vì cơn bão sắp tới sẽ cuốn phăng tất cả những gì yếu ớt nhất.

Đề xuất Ngược Tâm: Tình Yêu Nơi Tận Cùng Dối Gian
Quay lại truyện Chư Thần Ngu Hí
BÌNH LUẬN
Icey
Icey

[Trúc Cơ]

18 giờ trước
Trả lời

Cái méo gì vậy sao từ cháp 1 nghìn ba trăm mấy là truyện méo gì được viết bằng AI đây,Trình Thực của t đâu???  

Đan Chu
Đan Chu

[Trúc Cơ]

3 tuần trước
Trả lời

Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]

Minh Trần
Minh Trần

[Trúc Cơ]

1 tháng trước
Trả lời

lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác

Tam Hoàng
Tam Hoàng

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?

linnie
linnie

[Trúc Cơ]

1 tháng trước
Trả lời

ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((

Đan Chu
Đan Chu

[Trúc Cơ]

1 tháng trước
Trả lời

Càng đọc càng thương, ai cũng khổ

Thiên Bích Ngô
2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết

GrumpyApple
GrumpyApple Tài khoản đã xác minh

[Kim Đan]

2 tháng trước
Trả lời

Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau

MiMing
MiMing

[Trúc Cơ]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞

GrumpyApple
GrumpyApple Tài khoản đã xác minh

[Kim Đan]

Trả lời
2 tháng trước

Tên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴

Tam Hoàng
Tam Hoàng

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

chương 93 tt thành ký ức