Chương 1351: Đứng đầu bảng xếp hạng Con Đường Thành Thần
Trên bầu trời vạn dặm không một gợn mây, đột nhiên một luồng hào quang vàng óng xé toạc không gian, tựa như một thanh thần kiếm khai thiên lập địa, chấn động cả tâm hồn của chúng sinh.
Bảng xếp hạng Con Đường Thành Thần, vốn dĩ im lìm suốt vạn năm qua, nay lại một lần nữa hiện thế, tỏa ra uy áp khiến vạn vật phải quỳ lạy.
Vô số cường giả ẩn thế bấy lâu nay đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hãi và sùng bái. Những cái tên cổ xưa, mang theo hơi thở của thời gian và quyền năng tối thượng, bắt đầu hiện ra trên tấm bia ánh sáng khổng lồ.
Đản Dục, vị thần nắm giữ sự sinh sôi, ánh sáng quanh thân ngài rực rỡ như mặt trời ban trưa, nhưng lúc này cũng chỉ có thể đứng ở vị trí khiêm tốn phía dưới.
Tiếp đó là Hủ Hủ, kẻ đại diện cho sự lụi tàn và mục nát, mỗi bước đi của cái tên này trên bảng xếp hạng đều khiến không gian xung quanh vỡ vụn thành từng mảnh.
Si Ngu và Hư Vô cũng lần lượt xuất hiện, uy áp của bọn họ khiến cả đất trời như muốn sụp đổ, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Thế nhưng, điều khiến tất cả phải nín thở, tim đập loạn nhịp chính là vị trí đứng đầu kia.
Một cái tên hoàn toàn mới, mang theo khí thế nuốt chửng bát hoang, từ từ leo lên đỉnh cao nhất, đè bẹp mọi sự tồn tại thần thánh khác dưới chân.
“Trời ạ, đó là ai? Kẻ nào lại có thể vượt qua cả những vị thần cổ đại để chiếm lấy ngôi đầu?”
Tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi, nhưng ngay sau đó là một sự im lặng chết chóc khi cái tên ấy hoàn toàn định hình, tỏa sáng rực rỡ hơn cả ngàn vạn vì sao.
Lâm Khuyết đứng giữa ranh giới của thực và ảo, ánh mắt bình thản nhìn xuống chúng sinh, như thể vị trí này vốn dĩ đã được định đoạt từ thuở khai thiên lập địa.
Hắn không nói một lời, nhưng khí thế trên người đã đủ để khiến cả thế giới này phải rung chuyển. Con đường thành thần, cuối cùng cũng đã tìm thấy chủ nhân thực sự của nó.
“Vạn cổ trường tồn, duy ngã độc tôn.”
Lời nói nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại vang vọng trong tâm trí mỗi người như tiếng sấm rền, đánh dấu một kỷ nguyên mới chính thức bắt đầu.
[Trúc Cơ]
Cái méo gì vậy sao từ cháp 1 nghìn ba trăm mấy là truyện méo gì được viết bằng AI đây,Trình Thực của t đâu???
[Trúc Cơ]
Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]
[Trúc Cơ]
lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác
[Luyện Khí]
có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?
[Trúc Cơ]
ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((
[Trúc Cơ]
Càng đọc càng thương, ai cũng khổ
[Trúc Cơ]
Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết
[Kim Đan]
Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau
[Trúc Cơ]
Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞
[Kim Đan]
Trả lờiTên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴
[Luyện Khí]
chương 93 tt thành ký ức