Trong không gian tĩnh mịch của ngôi thần điện cổ xưa, bầu không khí dường như đặc quánh lại bởi áp lực vô hình từ những thực thể tối cao. Ánh sáng mờ ảo hắt lên những bức tường đá, nơi khắc ghi những phù văn từ thuở khai thiên lập địa, tạo nên một cảm giác vừa trang nghiêm vừa u uất.
Ở chính giữa đại điện, một chiếc sa bàn khổng lồ đang lơ lửng, tỏa ra những luồng sáng kỳ dị. Đây chính là Quan Tưởng Sa Bàn, vật phẩm có thể mô phỏng lại toàn bộ sự vận hành của tinh tú và vận mệnh của chúng sinh trong cõi nhân gian.
“Ngươi nghĩ sao về sự biến chuyển này?” Một giọng nói trầm thấp vang lên, phá tan sự im lặng kéo dài hàng thế kỷ.
Kẻ đối diện khẽ nhíu mày, ánh mắt dán chặt vào những điểm sáng đang nhấp nháy trên sa bàn, nơi những luồng khí tức đang đan xen vào nhau một cách hỗn loạn. “Đản Dục đang trỗi dậy mạnh mẽ, mang theo mầm mống của sự sinh sôi điên cuồng, nhưng Hủ Hủ cũng không hề kém cạnh. Sự cân bằng giữa sự sống và sự lụi tàn đang bị đe dọa nghiêm trọng hơn bao giờ hết.”
“Còn Si Ngu và Hư Vô thì sao? Chúng ta không thể lờ đi sự hiện diện của chúng.”
“Si Ngu vẫn đang chìm trong cơn mộng mị hỗn loạn, gieo rắc sự mê muội vào tâm trí kẻ yếu. Còn Hư Vô... nó giống như một vực thẳm không đáy, lặng lẽ và đáng sợ, sẵn sàng nuốt chửng tất cả những gì chúng ta đã dày công xây dựng.”
Người kia thở dài, bàn tay lướt nhẹ trên mặt sa bàn, khiến những hình ảnh mờ ảo hiện ra rõ nét hơn. “Thế giới này đã mục nát từ bên trong. Nếu không có một sự can thiệp đủ mạnh, tất cả sẽ sớm trở về với cát bụi.”
Cuộc đối thoại cứ thế tiếp diễn, xoay quanh những âm mưu và vận mệnh của cả một thời đại, trong khi chiếc sa bàn vẫn không ngừng chuyển động, phản chiếu một tương lai đầy rẫy những biến số khó lường.
Từng luồng sức mạnh từ bốn phương tám hướng dường như đang hội tụ về đây, báo hiệu cho một cơn bão sắp sửa càn quét qua chốn đô thị phồn hoa, nơi những con người bình thường vẫn chẳng hề hay biết về sự tồn tại của những vị thần đang định đoạt số phận của họ.
Ánh mắt của hai vị thần linh gặp nhau, trong đó chứa đựng cả sự lo âu lẫn một quyết tâm sắt đá. Trận chiến này, không ai có thể đứng ngoài cuộc.
[Trúc Cơ]
Cái méo gì vậy sao từ cháp 1 nghìn ba trăm mấy là truyện méo gì được viết bằng AI đây,Trình Thực của t đâu???
[Trúc Cơ]
Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]
[Trúc Cơ]
lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác
[Luyện Khí]
có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?
[Trúc Cơ]
ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((
[Trúc Cơ]
Càng đọc càng thương, ai cũng khổ
[Trúc Cơ]
Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết
[Kim Đan]
Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau
[Trúc Cơ]
Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞
[Kim Đan]
Trả lờiTên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴
[Luyện Khí]
chương 93 tt thành ký ức