Trong bóng tối sâu thẳm của điện thờ, Kotaro đứng đó, mồ hôi lạnh thấm đẫm sống lưng. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng lên lồng ngực, khiến hơi thở trở nên dồn dập và khó khăn.
Hắn không thể không lo lắng. Những cái tên vĩ đại ấy – Đản Dục, Hủ Hủ, Si Ngu và Hư Vô – mỗi khi vang lên trong tâm trí đều khiến linh hồn hắn run rẩy. Đó là những thực thể vượt xa tầm hiểu biết của nhân loại, những tồn tại cổ xưa nắm giữ vận mệnh của cả thế giới này.
“Liệu mình có làm sai điều gì không?” Kotaro tự hỏi, ánh mắt đảo liên tục quanh căn phòng vắng lặng. Hắn đã dâng hiến tất cả, từ lòng trung thành cho đến những bí mật đen tối nhất, chỉ để mong nhận được một cái gật đầu từ những vị thần tối cao ấy.
Nhưng sự im lặng này thật đáng sợ. Nó giống như cơn bão đang tích tụ năng lượng trước khi bùng nổ, sẵn sàng nghiền nát bất cứ kẻ nào dám mạo phạm đến uy nghiêm của họ.
Hắn nhớ lại những lời đồn đại về sự tàn khốc của Hủ Hủ, sự hỗn loạn của Si Ngu, hay cái hư vô tuyệt đối mà Hư Vô mang lại. Còn Đản Dục, nguồn gốc của mọi sự sống và cũng là khởi đầu của mọi tai ương, liệu Ngài có đang quan sát hắn từ trong bóng tối?
Kotaro quỳ sụp xuống sàn, trán chạm vào lớp đá lạnh lẽo. Hắn biết rằng, trong trò chơi của những vị thần, kẻ như hắn chỉ là một quân cờ nhỏ bé, có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
“Xin hãy ban cho con một chỉ dẫn...” Hắn thì thầm, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. “Dù là sự trừng phạt hay ân huệ, xin đừng để con phải chờ đợi trong sự dày vò này nữa.”
Không gian vẫn tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng tim đập thình thịch của Kotaro vang vọng, minh chứng cho sự tồn tại mỏng manh của hắn trước ngưỡng cửa của những điều huyền bí.
Đề xuất Cổ Đại: Vi Quân Thê
[Luyện Khí]
Sao không xem được nữa
[Pháo Hôi]
Chương 696 bị lỗi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok