Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 86: Ban ngày không hiểu đêm tối

Chương thứ tám mươi lục: Ban ngày không hiểu được đêm tối.

Tạ Huỳnh dáng mày nét mắt như hữu họa, đứng ngay đó lặng lẽ nhìn họ, khuôn mặt không buồn không vui, vậy mà bọn họ lại cảm thấy bị một luồng lực vô hình siết lấy cổ họng, khó lòng thở nổi.

Trước mắt là thiếu nữ mà họ quen thuộc vô cùng, ấy thế mà mọi người lại cảm giác Tạ Huỳnh hiện nay vừa xa lạ vừa khiến họ kinh hãi.

Tạ Huỳnh chẳng phải toàn linh căn sao?

Toàn linh căn chẳng phải là kẻ phế không thể tu luyện chăng?

Vậy vì sao?

Vì sao bây giờ Tạ Huỳnh đã thành tựu kiến cơ rồi?!

Mới chỉ nửa năm trôi qua, Tạ Huỳnh đã từ phế vật không thể tu luyện một bước nhảy vọt thành kẻ mạnh kiến cơ, tốc độ tu luyện kinh khủng như vậy, khiến người ta chưa từng nghe thấy bao giờ!

Chẳng lẽ Tạ Huỳnh đã tu luyện theo đường tà đạo nào để trở về báo thù?!

Người người càng nghĩ càng cho rằng quả thật là như vậy, ánh mắt nhìn Tạ Huỳnh càng thêm sợ hãi, bước chân lùi dần muốn chạy trốn, song oai lực của kiến cơ mạnh giả lại cấm trói tất cả mọi người tại chỗ, không thể lay chuyển nửa phần.

– “Tiểu muội! Tiểu muội!”

– “Tiểu sư tỷ!”

– “Tạ sư muội!”

Những tiếng gọi vừa thân mật vừa vui mừng vang lên trên đầu Tạ Huỳnh, mọi người còn chưa phản ứng kịp liền cảm thấy sự trói buộc trên người lỏng ra.

Chẳng mấy chốc, họ thấy Tạ Huỳnh, người phút trước còn đáng sợ khiến họ tưởng chừng sẽ giết hết tất cả, bất ngờ nở nụ cười rực rỡ như ánh ban mai, vạt y nhẹ nhàng bay nhảy như bướm, nhanh chóng tiến về phía người đến.

– “Tiểu Hạc! Sư huynh sư tỷ! Cuối cùng cũng đến rồi! Nếu không thì ta chết chán mất!”

Trên thuyền tiên giản đơn mà trang nhã, lần lượt bước xuống một nhóm đệ tử huy hoàng khí chất của đạo môn, người đứng đầu chính là Tô Ngôn Chi và Tần Lâm Chiêu.

Cơ Hạc Uyên đứng sau hai người, nhìn Tạ Huỳnh bay tới trước mặt, khóe môi vô thức hiện lên một đường cong nhỏ dịu dàng.

Nhưng trước khi y lên tiếng với Tạ Huỳnh, một bóng người bỗng “vút” một cái lao ra phía sau y.

– “Gì vậy mà ‘hù’ một phát đã qua rồi sao?!”

– “Tứ sư tỷ!”

– “Tiểu Phù Doanh!”

Dưới ánh mắt nhiều người, Tạ Huỳnh cùng Mạnh Phù Doanh ôm lấy nhau một cách thắm thiết! Mà chính xác hơn thì là Tạ Huỳnh bị Mạnh Phù Doanh ôm trong ngực.

Được Mạnh Phù Doanh vây kín trong vòng tay mềm mại, Tạ Huỳnh có chút bối rối.

Cô lặng lẽ rút khỏi vòng ôm mềm mại ấy, ngước nhìn Mạnh Phù Doanh cao hơn mình cả nửa đầu, lòng đau đến khó thở.

– “Sư muội, hơn hai tháng không gặp, sao nàng lại cao đến vậy?”

– “Cơm trong môn chúng ta thật ngon,” Mạnh Phù Doanh dáng vẻ như trưởng nữ, thẹn thùng cười nói, “ta bất cẩn ăn nhiều một chút, không biết từ lúc nào đã cao lên.”

– “Có thật vậy sao? Ăn nhiều là có thể cao lên sao?”

Tạ Huỳnh khó tin điều đó, bằng không làm sao giải thích việc mình nửa năm chỉ cao chưa tới năm phân.

– “Đúng vậy! Không chỉ ta, ngũ sư huynh và lục sư huynh cũng cao lên nhiều lắm đó.”

Mạnh Phù Doanh nhường bước, vui vẻ chia sẻ niềm vui cùng Tạ Huỳnh.

Thế rồi hai tháng qua, chiều cao đột nhiên vượt một mét tám của Cơ Hạc Uyên và Tống Tuế Thời đã bất ngờ lọt vào tầm mắt Tạ Huỳnh.

Rồi Tạ Huỳnh lặng lẽ tan vỡ như vậy...

Nỗi buồn phát ra từ thân thể Tạ Huỳnh quá đậm đặc khiến Mạnh Phù Doanh, người vốn thô lỗ bất cẩn, cuối cùng cũng nhận ra điều không đúng.

– “Tứ sư tỷ, sao vậy?”

– “Ta rất đau khổ.”

– “Hả? Tại sao vậy?”

– “Bởi vì các người lén ăn linh dược giúp cao lớn mà giấu ta!”

Mạnh Phù Doanh đần mặt: “Ta không phải, ta không có, sư tỷ đừng vu oan cho ta mà!”

– “Tiểu sư tỷ, chúng ta không giấu nàng ăn linh dược, nàng hãy nghe ta giải thích.”

– “Ta không nghe! Ta không nghe! Ta không nghe!”

Hai người đang đối đáp, Cơ Hạc Uyên đứng gần nghe được liền giải thích bất đắc dĩ, nhưng Tạ Huỳnh ôm tai lắc đầu không ngừng.

– “Nếu không giấu ta ăn linh dược, tại sao hai tháng qua lại cao lên như vậy?!”

– “Rõ ràng nửa năm trước khi ta nhặt nàng về, nàng còn không cao bằng ta đấy chứ!”

Cơ Hạc Uyên chợt im bặt.

Y biết phải làm sao để giải thích cho Tạ Huỳnh hiểu, rằng y có thể cao đến vậy trong vòng hai tháng là bởi vốn thân hình đã như thế rồi.

Nửa năm trước y bởi trọng thương mất hết tu vi nên hình dáng và chiều cao mới sa sút thành hình hài trẻ con.

Nay nội thương nhờ ngậm quả huyết minh thánh quả mà Tạ Huỳnh tặng đã hoàn toàn phục hồi, cùng với tu vi cũng đã trở lại kiến cơ viên mãn, nên chiều cao và diện mạo bỗng dần trở lại hình dáng vốn có.

– “Tiểu sư tỷ, nghe ta bịa truyện cho nàng nghen—”

– “Ta không nghe! Ta không nghe! Ta không nghe!”

– “Ban ngày chẳng thể hiểu đêm tối, nàng cao một thước tám thế nào thấu nổi nỗi thống khổ của ta, kẻ tí hon này.”

– “Không sao đâu tiểu sư tỷ, nàng thấp bé cũng đáng yêu lắm đó.”

– “Câm mồm đi!”

Cơ Hạc Uyên lặng thinh.

Không dỗ được, nhưng vẫn phải tiếp tục dỗ, bằng không sợ Tạ Huỳnh bỗng bực tức nằm mê linh thực đầu độc y thì khốn.

– “Tiểu sư tỷ, ta thật lòng mà nói, nàng nhỏ bé như vậy thật dễ thương.”

Tạ Huỳnh:...

– “Dỗ dành tốt lắm, lần sau đừng dỗ nữa nhé?”

Thế rồi dưới chân núi Vân Thiên Tông, một cảnh tượng kỳ quái hiện ra:

Nữ tu nhỏ nhắn diện y phục xanh lam như ánh trăng che tai bước đi nhanh như bay phía trước, nam tu phong độ như tiên ông hạ thế kiên nhẫn đuổi theo sau an ủi.

– “Tam sư tỷ, tứ sư tỷ có khỏe không?” Mạnh Phù Doanh rút về bên cạnh Thẩm Phù Ngọc, đầy lo lắng, “Ngũ sư huynh có bị tứ sư tỷ trời giáng khinh bức hay không?”

– “Yên tâm, A Huỳnh sẽ không độc ác vậy đâu, Ngũ sư đệ cùng nàng, đều là do nàng tận tay từ ngoài nhặt về mà.”

Nhưng lời đó vừa nói ra, Thẩm Phù Ngọc liền giật mình, bởi nàng nhìn thấy không xa đó Tạ Huỳnh vung bát đan đỉnh đánh một cái trúng Cơ Hạc Uyên, nàng lặng lẽ quay đi.

Chắc hẳn là Ngũ sư đệ nói lời quá khó nghe khiến A Huỳnh nổi giận rồi.

– “Không sao đâu, hai người bọn họ thường tranh luận ồn ào vậy, một lát là xong, lần trước bên đảo Xuân Hàn, A Huỳnh cũng làm Ngũ sư đệ giận điên lên, thế mà vẫn không hề thành thù.”

Thẩm Phù Ngọc vừa nói lại nhớ đến lời đoán của Mặc Diệm nhị sư huynh từ biên giới nam về trước đây, liền thêm một câu:

– “Phù Doanh, nàng còn nhỏ, chưa hiểu, chỉ có Tứ sư tỷ và Ngũ sư huynh mới thấu hiểu niềm vui ấy.”

Thật vậy sao?

Mạnh Phù Doanh nhìn về phía xa xa, nơi Cơ Hạc Uyên lại chịu một trận đan đỉnh đánh trúng, trầm ngâm suy nghĩ, nàng tin lời Thẩm Phù Ngọc không hề dối.

Vậy nàng chọn tin tưởng.

Ừ, Tứ sư tỷ và Ngũ sư huynh thật sự quan hệ tốt, khiến người ta ngưỡng mộ vô cùng.

...

Mặc dù Tiêu Dao Tông không nằm trong chín đại tông môn, hành sự lại rất âm thầm kín đáo, song cũng được xếp vào hàng trang uy tiếng vang rền trong giới tu tiên biển cả.

Do đó đệ tử Vân Thiên Tông không hề cẩu thả mà nghiêm túc dẫn khách đến phòng tiếp khách an tọa.

Thế nhưng tin tức Tạ Huỳnh rời Vân Thiên Tông đầu quân sang tông môn khác vẫn lặng lẽ lan truyền trong nội bộ.

Lần này Tiêu Dao Tông có hai mươi đệ tử đến tham gia đại hội tông môn, đều là tinh tú tuyển chọn trong môn.

Ngoài đệ tử đảo Thất Bảo, phái truyền nhân các đảo còn lại cũng thuộc đội do Tô Ngôn Chi dẫn đầu.

Họ được sắp xếp ở cùng một ngọn núi.

Sang ngày thứ hai.

Thẩm Phù Ngọc đang định gọi hai sư muội đi dạo thành trường Dương thì nghe phía nam viện nhỏ truyền ra một tiếng nổ “bụp” vang rền.

Âm thanh quen thuộc ấy, chẳng lẽ là A Huỳnh định cho nổ tan Vân Thiên Tông chăng?!

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Bị Đuổi Khỏi Nhà, Bạn Trai Của Cô Bạn Thân Đã Cưu Mang Tôi
BÌNH LUẬN
Vũ Hạ
Vũ Hạ

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Nam chính là ai v

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
2 tháng trước

Cơ Hạc Uyên

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện