Trong lòng Triệu Dực không ngừng trào dâng những ý niệm ấy: nàng muốn rời bỏ y, nàng thật sự muốn xa lìa y sao? Dứt khoát muốn bỏ đi, sẽ đến đâu? Tìm kiếm A Thất đã vong, hay là Triệu Cẩn, hoặc là một người nào khác chăng – chỉ cần không ở bên y thì thôi!
Triệu Dực vội vã quay tay, siết chặt bả vai nàng hơn, dung mạo anh tuấn khiến người ta bỗng thấy có phần gắt gao, mặt mày thậm chí còn hơi méo mó. Giọng nói vang lên lạnh lùng như băng, như nghẹn ngào phun ra: “Nàng muốn rời bỏ ta sao?”
Chiêu Ninh trợn trừng mắt ngạc nhiên, nàng chỉ muốn được yên tĩnh một lúc, chưa từng nghĩ đến chuyện rời xa y một lời nào!
Nàng định đáp lại lời ấy, thế nhưng y đã nắm chặt đôi tay nàng, ấn nàng dựa vào vách tường, khiến bờ vai và lưng nàng đau nhức. Đồng thời y cúi đầu, áp sát mặt, hơi thở nóng hổi tỏa tràn trên khuôn mặt nàng. Y nghiến răng nghiến lợi mà lạnh lùng quát: “Tạ Chiêu Ninh, ta bảo nàng, nếu dám bỏ mà đi, hậu quả khiến nàng không dám ngờ tới là thế nào, hãy tưởng tượng đi! Nàng đã nghĩ đến cha mẹ, huynh muội chưa? Nàng không thể đi bất cứ nơi nào, nàng chỉ thuộc về ta, không kẻ nào có thể cướp nàng khỏi cạnh ta, ngay cả bản thân nàng cũng không được!”
Chiêu Ninh bị lời nói ấy thúc giục, lại càng cảm thấy cấp bách, nàng cố gắng đẩy lùi người, giữa cơn hỗn loạn thất thần, run rẩy nói: “Ngươi buông ta ra, ta thật sự muốn ra đi! Đừng hăm dọa ta, ngươi là đồ vô lại...”
Y cúi đầu, không chút do dự bịt chặt môi nàng, ngăn hết thảy những lời phản kháng y không muốn nghe.
Chiêu Ninh hoàn toàn không hay biết hiểm họa gần kề, liền choáng váng chóng mặt. Nàng bị ép nằm trên giường, y cúi người như thể nuốt ngấu nàng bằng nụ hôn dữ dội, khiến nàng không thở nổi. Nàng muốn đẩy y ra, nhưng đôi tay bị y giữ chặt hai bên cổ, lực lượng của nàng như kiến chống cây, hoàn toàn vô phương kháng cự.
Nàng cố đá y bằng chân, mà lại như cá bị quăng lên bờ, y dùng chân cố định nàng lại rồi tay vuốt nhẹ, bộ đồ vừa mới mặc trên người nàng lập tức rách toạc từng mảnh.
Lúc này nàng mới tuyệt vọng nhận ra, thường ngày nàng tự đứng lên được là vì y luôn để nàng có chút tự do, vậy mà nếu y quyết liệt ghì giữ, nàng chẳng thể chống lại nổi một chút nào! Chênh lệch sức mạnh giữa hai người thật sự như trời và đất.
...
Phòng trong khép kín, màn nhung rủ thấp, bao phủ lấy mọi âm thanh thầm kín say đắm không để lọt ra ngoài.
Chương thứ 153
Cảnh cửa đóng kín mít, chỉ có ánh sáng mảnh mai của khung cửa kính màu lan tỏa nhẹ xuống chiếc giường La Hán cùng cái bàn nhỏ. Song ánh sáng ấy không thể rọi sáng cả gian phòng.
Sau màn nhung rủ, tiếng quấn quýt đã trở nên nhẹ nhàng.
Ánh sáng lờ mờ, không khí vẫn nồng nhiệt khó chịu. Chiêu Ninh đã nửa nhắm nửa mở mắt, cảm nhận vòng tay dài khỏe mạnh của Triệu Dực vẫn ôm lấy nàng, làn da hai người cứ thế sát vào nhau từng cữ.
Nàng vừa rồi mau chóng bị y gợi lên dục vọng, rồi bị ép buộc quấn quít, dù nàng có chống cự bao nhiêu cũng không dừng tay, khiến nàng bật khóc nức nở.
Ấy thế mà y vẫn giữ đôi tay nàng, liên tục hôn lên từng nơi, đánh thức cả khí huyết, mê đắm trong vòng si mê, rơi vào sự kiểm soát và khống chế của y. Lúc này nàng mới thấu hiểu dục vọng kinh hoàng của y đối với nàng, bấy lâu nay y cố kìm nén, lần này không thể kiềm chế nổi, bùng nổ toàn bộ, khiến nàng không chịu nổi.
Nàng cảm thấy trời đất đảo lộn, vạn vật hỗn độn, mọi thứ mất kiểm soát, cuối cùng tỉnh táo cũng dần mờ mịt.
Lúc này trong gian phòng vẫn lan tỏa mùi hương an thần ngọt ngào, tiếng giọt nước nhịp nhàng vang lên, Triệu Dực mới phần nào tỉnh lại.
Y nhìn thấy trên da thịt mềm mại của nàng lốm đốm vết đỏ và thâm tím, mới chợt nhận ra chuyện mất kiểm soát vừa rồi. Y thừa biết mỗi lần động chạm đến nàng là không kìm chế được, ngày thường còn cố ý kềm chế, hôm nay lại bị nàng làm cho kích động, thật sự không thể kiềm chế nổi!
Triệu Dực kiểm tra thân thể nàng, phát hiện không có thương tổn nặng nề, mới yên tâm. Nhưng nghĩ đến nụ cười dịu dàng thường thấy nơi nàng, lại nhớ đến cảnh nàng cương quyết nói hai người phải chia tay để tĩnh tâm vừa rồi, y liền cảm thấy một luồng sóng dữ dội trào dâng trong lòng, lửa giận phừng phừng lại bùng cháy.
Y ôm lấy nàng vào lòng, cúi đầu hôn lên gò má, trên dái tai, rồi khẽ thì thầm bên tai: “Chiêu Ninh, ngươi đừng rời bỏ ta, tuyệt đối đừng rời bỏ ta...”
Nếu nàng thật sự bỏ đi, y cũng không biết sẽ làm gì.
Khoảnh khắc trôi qua, lúc nàng tỉnh lại, nhận thấy trời bên ngoài đã âm u, đèn lồng dưới mái hiên đã được thắp sáng. Tâm thần nàng còn hơi uể oải, liền đưa tay nhìn mình đang mặc nội y nguyên vẹn, da thịt có vài vết đỏ đã được bôi thuốc, lạnh nhẹ nhàng. Hẳn là đã có người tắm rửa và thay y phục cho nàng rồi...
Nàng ngẩn người không hiểu mình đang nghĩ gì, ánh sáng đèn lồng hắt trên mặt đất, màn nhung che phủ ánh sáng, nàng nghe thấy tiếng nói trầm thấp gần đó, giọng nói vô cùng quen thuộc.
Ngay sau đó, tiếng bước chân tới gần. Một bóng người cao lớn mờ ảo trùm lên nàng.
Nàng không ngẩng đầu lên, chỉ thấy Triệu Dực khoác y phục màu đen thêu rồng bạc trước kia, rồi y ngồi xuống mép giường. Nàng từ từ ngẩng đầu lên, vẫn là dung mạo anh tuấn không khác, chân mày rậm rạp cao vút, sống mũi thẳng tắp, nụ cười nhẹ trên môi, y đưa tay ra như muốn vuốt ve nàng: “Chiêu Ninh, ngươi cuối cùng cũng tỉnh, ngươi có khỏe không?”
Rõ ràng đó là người nàng thân thuộc nhất, sư phụ thương yêu nàng nhất, quân vương nàng tôn kính nhất. Nhưng khi Chiêu Ninh nhìn thấy bàn tay rộng lớn, gân xanh nhô lên mà y đưa về phía mình, trong đầu lại vang lên cảnh tượng trên giường vừa qua, bộ tay đó một mình kiềm giữ đôi tay nàng, ép buộc nàng mở lòng mình ra, mặc kệ nàng khóc than và tan vỡ. Giọng nói đó cũng đã quát tháo bắt nàng, dằn ép nàng.
Những dục vọng không thể chế ngự, sự đổ vỡ đến đỉnh điểm, y thì giận dữ quát: “Tạ Chiêu Ninh, nếu ngươi dám ra đi, điều ngươi chịu đựng còn mãnh liệt gấp mười lần thế này, ngươi có dám không? Hừ, thử nói xem ngươi dám không?” Y càng ép nàng, càng làm cho nàng sụp đổ, nàng không trả lời thì y càng mạnh tay càng ép buộc.
Nàng không thể nhịn được co mình vào trong giường, né tránh những cử động của y.
Ngay cả Triệu Dực cũng ngỡ ngàng bởi hành động này của nàng, bàn tay lập tức bất động.
Nàng quay đầu tránh không nhìn y, cúi thấp đầu, cổ mảnh mai vẫn còn dấu vết đỏ do y đã từng hôn mạnh, càng khiến người nhìn thấy thêm phần đau lòng.
Nàng sợ hãi y, thật sự đang khiếp sợ y!
Đề xuất Cổ Đại: Trọng Sinh Rồi, Thiếp Chẳng Gả Nữa, Điện Hạ Người Khóc Làm Chi?