Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 453

Chiêu Ninh tâm trí rối ren tựa tơ vò, bỗng cảm thấy sự việc dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

Nàng đã dò xét suốt mấy tháng qua, lấy trí tuệ của Thái Thượng Hoàng làm thước đo, e rằng ông ta chẳng thể hại đến sư phụ được. Còn Tương Vương, người mập mạp, tính tình phóng khoáng, ngày thường vui thú chỉ có rượu ngon, quyền lực lâu nay đã rơi vào tay người khác, cũng chẳng hề liên hệ với Thái Thượng Hoàng; ông ta tuyệt không phải kẻ thủ ác. Vậy thì hung thủ rốt cuộc là ai? Hay chăng, sư phụ qua đời trên đường trở về chỉ là một tai nạn vô tình? Còn chuyện tai nạn ấy, làm sao tránh khỏi? Sư phụ liệu có tái sinh hay vẫn sẽ an nghỉ nơi chốn băng giá xa xăm kia?

Nghĩ đến những điều ấy, lại liên tưởng đến cuộc sống bình yên đầm ấm bây giờ có thể hóa thành hư vô, nghĩ đến sư phụ có thể mãi mãi nghỉ ngơi nơi xứ lạ lạnh lẽo, làm sao Chiêu Ninh có thể không âu lo bồn chồn.

Nhưng trông dáng vẻ sư phụ vẫn âu lo, nàng nhắm mắt thở nhẹ thở dài thốt rằng: "Không có gì, chỉ là quá kỳ lạ mà thôi."

Việc gì nóng vội cũng không thể giải quyết được, chỉ còn cách bước từng bước một mà xem sao. Hơn nữa, sự việc đã đổi thay, những chuyện khác cũng sẽ theo đó mà đổi thay. Hiện tại, sư phụ sức khoẻ dồi dào, hơn cả tiền kiếp, chưa hẳn sẽ chết y như trước kia khi còn trên đường trở về. Nghĩ đến đây, Chiêu Ninh cũng phần nào an lòng hơn.

Triệu Dực vuốt nhẹ đầu nàng an ủi: "Hành trình nam tuần đã định, ta cũng không thể tự điều tra, đành phải sai Phùng Viễn đến xem xét. Thật ra chuyện hiểm hóc thế này, nên sai người am hiểu quân sự hơn, ta có người ý định chọn rồi, chỉ là y không chịu..." Triệu Dực dừng lời, không nói tiếp, quay sang hỏi Chiêu Ninh: "Chuyến nam tuần này sẽ đi Ba Thục, nàng có muốn cùng ta tới đó xem thử không?"

Chiêu Ninh biết rằng chuyến nam tuần vốn đã định từ mấy ngày trước. Ba Thục đang tiến hành cải cách chính sách mới rất thành công, quân vương đến đó vừa để cổ vũ dân chúng, vừa thể hiện đạo lý. Nàng chưa từng đến Ba Thục nghe thiên hạ đồn rằng người nơi ấy ưa thích vị cay nồng, tính tình lại cởi mở phóng khoáng, quả thật rất mong một lần mắt thấy tai nghe. Nhưng sinh nhật của Quý Thái Phi sắp tới, chẳng thể để mẹ con nàng và quân vương cùng rời kinh thành. Nàng nói: "Ta sẽ không đi cùng sư phụ, sinh nhật mẫu thân đã đến gần. Hơn nữa, thời gian gần đây ta luôn cảm thấy ăn không ngon, e rằng đi cũng chẳng thưởng thức được món gì hấp dẫn."

Không rõ phải có phải là vì trước mấy ngày nàng có chút phong hàn mà chưa khỏi, nên ăn gì cũng thấy nhạt nhẽo không vị, cả những món cay nàng vẫn ưa cũng không còn thiết ăn. Người cũng mệt mỏi uể oải, thường phải ngủ tận khi mặt trời cao.

Triệu Dực nghe nàng nói vậy, cau mày hơi nhíu lại. Bất kể sự phản đối, ông ôm lấy nàng vào lòng, đặt tay lên bụng nàng, quả nhiên bụng phẳng lì, chứng tỏ bữa trưa chẳng ăn gì nhiều. Suốt thời gian qua Chiêu Ninh ăn rất ít, khuôn mặt vốn đã được ông chăm bồi tròn trịa lại gầy gò trở lại khiến Triệu Dực phiền lòng. Tại sao nàng mập lên thì khó, mà sút cân lại mau lẹ thế? Chỉ cần mấy ngày không ăn sống, trên cằm chẳng còn chút thịt nào, không thể lơ là chút nào.

Ông dặn với Phương cô nương bên cạnh: "Tối nay bảo Tiểu Thực Cục làm vài món cay mà quý phi yêu thích." Rồi nói với Chiêu Ninh: "Trẫm đích thân sẽ ăn cho nàng, không được từ chối."

Ông đã dùng xưng hô "trẫm", tức là không cho phép nàng chối từ.

Chiêu Ninh thở dài, song thật sự nàng chẳng thiết gì ăn uống.

Trong lòng vẫn suy nghĩ về chuyện Hà Giang phủ, không cần phải báo với sư phụ chuyện Khách Đan, chỉ cần sư phụ điều tra cũng có thể biết rõ. Hơn nữa, nàng sợ phận sự đời này khác với tiền kiếp, nói sai một lời có thể khiến sư phụ ngộ nhận cũng nên.

Chỉ là... bỗng nàng nhớ đến một chuyện liên quan tới cái chết của sư phụ. Nơi sư phụ qua đời vô cùng kỳ quái. Trận chiến cuối cùng diễn ra tại Đàn Châu, sư phụ triệt để trục xuất Khách Đan, đánh bại hoàn toàn, ấy vậy mà chỗ cuối cùng sư phụ lâm chung lại ở Mẫn Châu, một bên ở cực bắc, một bên ở cực tây. Sao sư phụ lại phải hành quân đến Mẫn Châu?

Giả sử nàng biết được điều này, chẳng phải sẽ rõ ràng rốt cuộc sư phụ tiền kiếp ra sao mà chết hay sao?

***

Đêm đến, Triệu Dực quả nhiên cho nàng ăn uống no nê.

Hai đĩa thịt dê non thái mỏng tươi ngon, một đĩa bí vàng luộc chín, chấm cùng bát nước chấm thơm cay thêm thảo quả, ăn không ít, Triệu Dực còn thấy chưa đủ, bèn cho nàng ăn hai cái bánh bao nhân cua nhỏ xinh, một chén súp thịt dê thơm mùi rau mùi. Chiêu Ninh ăn no bụng lăn tròn, không thể ăn thêm chút nào. Sau đó nàng gắp miếng thịt dê trong bát mình đã chấm nước, đưa cho Triệu Dực. Ông không kịp đề phòng ăn liền, sau đó một cảm giác nóng rát tựa như lửa cháy từ trong miệng lan toả buông dần. Thấy nàng mỉm cười lén lút, Triệu Dực mới hiểu ý đồ tinh quái của nàng. Ông vốn chẳng thể ăn cay chút nào, bây giờ quả thực khốn khổ.

Ông không dễ bỏ qua, vì đã cay rồi, lại tiến sát hôn nàng. Môi nàng, lưỡi nàng vị ngọt mát vô cùng, chỉ vì ăn thức ăn cay quá nhiều mà còn mang theo chút vị cay nhẹ nhàng, nên khi ôm hôn lại rất kích thích, rồi ông dần dần đè nàng xuống giường. Khi Chiêu Ninh nhận ra mình đang tự rước họa vào thân thì cũng đã muộn rồi. Lò đồng dưới đất than chưa cháy hết, nồi đồng súp thịt dê trắng sữa còn sôi sùng sục, khói trắng nhẹ tỏa đầy phòng, song nàng đã bị Triệu Dực hôn đến nín thở chẳng thể nói nên lời. Nghĩ đến sư phụ sắp đi nam tuần, hai người vừa kết duyên như hình với bóng, chuyến nam tuần ít ra cũng nửa tháng không gặp mặt, có khi còn lâu hơn, nàng thật tình vòng tay ôm lấy Triệu Dực, chủ động chìm đắm trong men tình.

Nửa canh giờ sau, than trong lò đồng đã tàn, nước súp dê cũng nguội lạnh. Chiêu Ninh từ lâu đã mỏi mệt rã rời, sau lần chiếm đoạt ấy vẫn mơ màng buồn ngủ, Triệu Dực ôm nàng trong lòng, hôn nàng dày đặc, cứ như nghĩ đến việc sắp phải xa nàng, nên nụ hôn càng nồng đậm không buông bỏ. Ông nói: "Chiêu Chiêu, đừng ngủ vội, ta còn việc phải nói cùng nàng."

Chiêu Ninh miễn cưỡng mở mắt, khe khẽ nhè nhẹ tỏ ý đáp lời.

Triệu Dực ôm nàng thật chặt, thành thật bảo: "Chiêu Chiêu, ngươi nghe ta này, khi ta nam tuần, ngươi đừng ra ngoài cung, sau viên cũng cố gắng ít ra, ta sẽ để Lưu Tung ở lại bảo vệ ngươi."

Chiêu Ninh cảm nhận có điều chẳng ổn, không khỏi hỏi: "Sư phụ, sao vậy?"

Nàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy đôi mắt đen láy sâu thẳm của Triệu Dực, chẳng thể nhìn thấu tận cùng, song nàng cảm nhận tràn đầy dịu dàng từ bầu trời sâu thẳm ấy. Ông trầm giọng: "Không có gì, chỉ lo ngươi thôi."

Rồi ông lại tiếp tục hôn nàng, Chiêu Ninh cảm thấy cũng bình thường, rốt cuộc lần trước xảy ra chuyện, nàng suýt bị hung dữ của thú dữ tấn công. Dưới nụ hôn của ông nàng lại thêm buồn ngủ và từ từ thiếp đi.

Lần ngủ này của Chiêu Ninh kéo dài rất lâu, đến khi tỉnh lại, sư phụ đã rời cung, nghe các nữ quan kể rằng đội đưa tiễn hùng tráng kéo dài từ Tuyên Đức Môn đến Nam Huân Môn, hai bên đường Hoàng đạo nhét kín dân chúng đến xem, tiếng vang dội rất lớn. Nhưng vì Chiêu Ninh vẫn chưa hoàn toàn tỉnh, thậm chí không tiễn sư phụ, lại vì thấy nàng ngủ say, Triệu Dực cũng không muốn ai quấy rầy.

Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Trọng Sinh Gả Cho Tam Thúc
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện