Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 422

Nghe ý tôn sư, giờ đây bệnh tình của ông cũng có lúc đỡ hơn thuở trước.

Dẫu vậy, Chiêu Ninh chẳng khi nào thỏa mãn, vị Đại đế uy dũng, là tôn sư của nàng, hữu tình tận tụy, bước bước bên nàng không rời, nàng tuyệt không muốn chứng kiến ông vội vã ra đi nơi tuổi trẻ, nàng nguyện được thấy ông trường thọ, hai người cùng nhau sống đến tuổi già thượng thọ, chẳng ai lìa bỏ trước.

Nàng luôn tìm cách, không có thì phải có, dù thế nào cũng phải có phương pháp.

Khi Chiêu Ninh đang mải suy nghĩ, ngoài cửa vang lên lời mời vào của Lý Kế. Hóa ra sư phụ sau mỗi lần phát bệnh đều phải dùng một loại thuốc bổ dưỡng, Thượng Thực Cục đã nấu sẵn đem tới.

Triệu Dực kêu Lý Kế tiến vào, Chiêu Ninh định đứng lên, chẳng ngờ Triệu Dực đè nàng lại, không cho nhúc nhích, khẽ nói: “Trẫm bây giờ khó chịu, để trẫm ôm nàng đi.”

Nếu là thường tình thì không nói làm gì, nhưng lúc này sư phụ ngồi trên long yên ở Đan Tê Đài, nơi thường tiếp kiến quần thần xử lý triều chính, Chiêu Ninh dựa vào ngực y, nếu để người ngoài nhìn thấy, không khỏi khiến nàng có cảm giác quá đỗi kiêu căng nhờ sủng ái. Dù sao lúc này, Đại đế cũng vừa phát bệnh, Chiêu Ninh không biết ông còn khó chịu hay không, đành phải để ông ôm trước.

Lý Kế bưng thuốc tiến vào, Chiêu Ninh lại càng ngại ngùng, sư phụ to lớn, nàng ngồi trên đùi, chân không thể chạm đất, khiến đầu ngón chân e thẹn co quắp, đầu cũng hơi cúi thấp. May thay Lý Kế là người giàu kinh nghiệm, sắc mặt không đổi, thậm chí không ngẩng đầu, đặt thuốc xong rồi lui ra.

Triệu Dực thấy nàng chui đầu vào ngực mình như đà điểu, rõ ràng đã là hoàng hậu, mà vẫn chưa cảm thấy mình là hoàng hậu, lúc nào cũng e lệ như vậy. Thái độ này thật đáng yêu, thực ra bây giờ y chẳng còn đau đớn gì, chỉ đùa nàng thôi, cười rằng: “Lý Kế đã đi rồi.”

Chiêu Ninh tất nhiên nghe rõ, chỉ là xấu hổ mà thôi.

Nàng hơi ngẩng lên, nhìn chiếc bát ngọc trắng muốt đặt trên bàn, đựng thuốc có màu trà nâu, cố gắng nén hồi hộp, đề nghị bình thường: “Hay ta đi xuống, để sư phụ uống thuốc trước?”

Thế nhưng lại nghe Triệu Dực tiến sát bên, khẽ thì thầm bên tai: “Nhưng Chiêu Ninh, trẫm tay không nhấc lên được, làm sao uống thuốc cho được? Hay là… nàng cho ta ăn?”

Hơi thở của y rất gần, ấm nóng chạm lên vành tai nàng, khiến má bên mặt nàng cũng đỏ bừng.

Chiêu Ninh thầm nhủ, thế nào là tay không nhấc lên được, mới nãy còn ôm nàng đưa vào lòng, sao chẳng thấy có khó khăn gì! Chắc là y không còn đau đớn, chỉ giả vờ trêu chọc nàng. Nàng nhếch mép: “Đã thế, ta sẽ sai cung nữ vào hầu hạ chàng uống thuốc!”

Một lúc tiếng ‘chàng’ cũng không dùng, lập tức muốn đứng dậy.

Nhưng Triệu Dực chỉ nhẹ nhàng một cái, khiến nàng không thể đứng dậy, tiếp tục giữ nguyên tư thế, khẽ bên tai nói: “…Nhưng ta chỉ muốn uống do nàng cho ăn. Người khác đút, e rằng đắng quá.”

Lần này Chiêu Ninh không chỉ đỏ một bên mặt, mà đỏ cả khuôn mặt, tim đập rộn ràng. Cố gắng vùng vẫy rồi cũng không để đứng lên được, sư phụ không muốn nàng dậy, nàng tất nhiên không thể dậy. Hơn nữa được y ôm ấp thì nghe y nói loại mềm mại như thì thầm ấy, lòng nàng bỗng dấy lên cảm giác ngứa ngáy khe khẽ, lan tới tận lòng bàn chân. Cuối cùng nàng đưa tay nhấc chiếc bát ngọc lên, nói: “Nếu ta đút cho đấy, chàng phải thả ta ra đấy.”

Triệu Dực cười: “Được thôi.”

Chiêu Ninh múc một muỗng thuốc, không biết nóng hay không, thổi nhẹ như dành cho trẻ con, thấy không còn nóng mới đưa lên môi Triệu Dực. Y nhìn nàng âu yếm, rồi uống hết, cả hai cùng cười. Không ai nói gì, trong phòng chỉ còn ngọn nến cháy lửa nhỏ, chỉ thế thôi cũng khiến trong điện ấm áp như xuân về.

Thật ra Triệu Dực không nói dối, loại thuốc này rất đắng nhằm kìm chế độc tính. Y vốn là người có ý chí mạnh mẽ, mỗi lần uống đều cau mày. Nhưng lúc Chiêu Ninh cho uống, y cảm thấy chẳng thấy đắng chút nào, chẳng mấy chốc bát thuốc sạch bóng.

Uống hết ngụm cuối, nàng thở phào nhẹ nhõm, Triệu Dực thầm cười, nới tay ra chút ít, vẫn chưa buông nàng ra, hỏi về việc nàng trở về quê: “Lần này về quê có vui không?”

Nói đến trở về, Chiêu Ninh quên mất chuyện muốn rời khỏi lòng y, nhớ đến bà và mẫu thân, nét mặt rạng rỡ: “Rất tốt, bà nội khoẻ mạnh lên nhiều, mẹ và em trai cũng vô sự, phụ thân và huynh đệ đều gặp vận hanh thông… Mẹ và đại tỉ còn làm nhiều món ăn cho tôi mang về, cả phần của chàng nữa, nhưng ta đã sai người mang đến Sùng Chính Điện rồi, lát nữa cùng ta về đó ăn nhé!”

Nàng nói dài nói rộng về gia đình, đủ thấy vui mừng sau chuyến đi, kỳ thực nội gián đã báo tất cả cho Triệu Dực, y đều hay biết, thậm chí cả đồ nàng mang về là vật gì cũng nắm rõ, nhưng y vẫn mỉm cười: “Vậy à, trẫm có chút mong đợi rồi!”

Nhưng y ngưng lời một chút, rồi yếu ớt hỏi: “Có gặp người nào khác không?”

Chiêu Ninh nghĩ ngợi, đã nói ra nhiều người rồi, nhưng còn chưa nói đến gia đình đại thúc, Tạ Minh Tuyết và Ngụy thị. Có lẽ sư phụ muốn biết về hai người đó? Thì đúng, sư phụ chắc cũng biết về gia đình nàng, muốn nghe chuyện của họ. Nàng bèn kể cho sư phụ nghe về chuyện Tạ Minh Tuyết và Ngụy thị, về việc hôn nhân của Tạ Minh Tuyết, thậm chí còn kể về lần gặp chủ tiệm thuốc.

Còn về Khương Hoán Nhiên, không phải nàng không muốn nói, mà nàng nghĩ sắp tới anh ta sẽ tham gia khoa thi điện cuối kỳ, chỉ còn hai tháng nữa. Bây giờ nhắc đến Khương Hoán Nhiên trước mặt sư phụ, sợ khiến ông hiểu lầm nàng muốn xin cho anh ta quan chức.

Khương Hoán Nhiên thật sự là người có tài, nàng mong sư phụ tự mình phát hiện, đợi đến lúc thi điện, như thuở trước mà phong cho Khương Hoán Nhiên danh hiệu Trắc Hoa lang, sau này dùng tới việc triều chính, chắc chắn sẽ rất hữu ích.

Chiêu Ninh tiếp tục: “Ngoài ra chẳng còn ai khác, ông nội họ cũng rất đề phòng, không để người bên ngoài đến thăm…”

Nàng tiếp tục câu chuyện cùng Triệu Dực, không hay biết y bắt đầu yên lặng đi, khi nghe nàng nói không còn ai nữa, ánh mắt thoáng lạnh, song nụ cười vẫn nguyên vẹn. Ngón tay y hơi động đậy, không rõ đang cố nén nỗi gì.

Đề xuất Ngọt Sủng: Lầm Tưởng Người Trong Mộng Là Tri Kỷ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện