Chiêu Ninh giữa giấc mơ mơ màng, chỉ cảm nhận được giường bên cạnh khẽ lún xuống, rồi liền bị một cánh tay rắn chắc ôm trọn, tay ngoài cũng được người đó kéo vào trong chăn ấm. Nàng vô thức kêu lên câu gì đó, nhưng liền nghe tiếng đàn ông bên tai nhẹ nói rằng: “Chiêu Chiêu, yên tâm, là ta đây, mau ngủ tiếp đi.”
Âm thanh thấp thoáng mà dịu dàng, mang chút huyền diệu lôi cuốn.
Những ánh sáng chập chờn kia lập tức bị bóng dáng cao lớn của người nam che kín.
Chiêu Ninh trốn dưới bóng tối ấy, cuối cùng cũng không còn bị quấy rầy bởi ánh sáng bóng mờ, dù từ trước chưa từng ngủ cạnh một nam nhân, song người ấy kia là sư phụ của nàng, là vị Khánh Hi Đại Đế mà nàng kính trọng bao năm, cũng vừa mới gả cho. Nghĩ đến đó, trong lòng thật yên ổn, nàng thả hồn chìm sâu vào giấc mộng, ngủ say sưa.
Bình Long Hỏa đèn rực sáng suốt đêm, tỏa xuống một vùng ánh sáng ấm áp, đỏ vàng rực rỡ.
***
Sáng hôm sau, Chiêu Ninh tỉnh dậy còn mờ mịt, phía ngoài nghe như có tiếng người thì thầm, nhưng chưa kịp rõ ràng thì đã nhanh chóng biến mất.
Nàng vốn chẳng hay nằm nướng. Nay thật sự quá mệt, đến giờ vẫn còn ê ẩm vùng eo bụng, không chút sức khẽ lật mình quay vào trong, cất tiếng trầm hỏi rằng: “Thanh Ổ, truyền lời đến chánh đường rằng, hôm nay ta không đến bái yết tổ phụ được...”
Bên cạnh liền có tiếng người đáp: “Tốt, vậy ta lấy cớ gì để truyền lời đây?”
Âm thanh vang lên là tiếng đàn ông trầm thấp, như đang thật lòng hỏi.
Chợt thức tỉnh, giấc ngủ ngái ngủ tan biến, Chiêu Ninh mở mắt, nhìn thấy rèm giường màu đỏ thắm thêu hoa văn song long hợp hỷ, mới giật mình nhớ ra mình hôm qua đã gả nhập cung, trở thành hoàng hậu; người đứng đằng sau lời ấy hẳn chính là Quân Thượng!
Nàng quay người, quả thật thấy sư phụ mình mặc y phục ngủ màu trắng tuyết thêu thầm, nằm bên cạnh, một tay gối đầu, chăn mỏng phủ trên người, quay đầu hơi mỉm cười nhìn nàng. Vì rèm còn hạ thấp, trong giường yên tĩnh tối mờ, chỉ thấy khuôn mặt thanh tú, mày dài mũi thẳng, rất gần nàng mà đẹp đến nao lòng.
Mới gả cho y hôm qua, chưa kịp chấp nhận việc có một nam nhân nằm cạnh, lại chợt nhớ tới những chuyện thân mật đêm qua, Chiêu Ninh nhìn thân hình dài săn chắc của sư phụ, e thẹn thở ra: “Sư phụ, ngài thức lúc nào vậy... sao lại chẳng gọi ta?”
Triệu Dực đáp: “Ta cũng vừa giật mình thức dậy. Thấy nàng ngủ say, nên không nỡ gọi. Nếu vẫn chưa ngủ đủ, cứ yên tâm, ngủ thêm chút đi.”
Quả thật, nàng chưa ngủ đủ, nhưng hôm nay cần tế tổ miếu, bái yết Thái Thượng Hoàng và Quý Thái Phi, lại còn phải nhận lễ quỳ bái của hoàng thất. Nàng nhìn ra ngoài, song rèm màn vẫn khép kín, chẳng rõ giờ khắc là mấy.
Triệu Dực lại chìa tay, nhẹ nhè nhấn đầu nàng xuống: “Chớ bận lòng ngoài kia, ta bảo ngủ thì cứ ngủ thêm đi.”
Bàn tay ấm áp lần nữa miên man đặt nàng trở vào chăn đắp.
Chiêu Ninh phát hiện, mỗi lần muốn nàng nghe lời, sư phụ đều xưng là “朕” (Trẫm), khiến nàng không dám tùy tiện. Nàng nằm trong chăn, thì ngoài kia lại nghe thoáng tiếng nói thì thầm rất nhỏ, có lẽ là Hồng La, vọng ra: “...nương tử nói giờ dần gọi nàng rồi, giờ đã sang giờ mão rồi... này...”
Âm thanh lập tức nhỏ lại như bị quở mắng.
Nàng bồn chồn lo lắng, giờ mão đã đến, chuẩn bị đi tế lễ rồi, như vậy đặt chậm không kịp nữa!
Thời điểm này rồi mà sư phụ còn bảo nàng ngủ, nếu không kịp đi tế lễ thì sao đây!
Nàng liền nhớ ra: “Sư phụ... giờ này rồi, sao lại còn bảo ngủ chứ!” Nàng định vượt qua Triệu Dực bước ra thì vội vàng đạp trúng chăn lụa, ngã nhào vào ngực rắn chắc của y, nghe y thở dài khẽ một tiếng.
Triệu Dực vội với tay nửa ôm lấy nàng, ngăn không cho nàng ngã tiếp.
Chiêu Ninh vốn chẳng muốn ngã vào lòng ấm áp đó, mùi trầm Long Tuyền trên người y thoang thoảng rõ ràng, hơi ấm trên bàn tay y áp vào thân thể nàng, khiến mặt nàng đỏ bừng hổ thẹn. Cố gắng vùng dậy mấy lần không nổi, tiếng thở nặng lên, y trấn tĩnh nàng, nhẹ giọng dặn: “Đừng cử động...”
Tuyub đêm qua y thương nàng lần đầu tiên, dù sau tắm vẫn còn lưu lại cảm giác nhưng mong nàng nghỉ ngơi dưỡng sức nên đã ngủ xa nàng chút. Mong nàng dưỡng bệnh hai ngày, ai ngờ sáng sớm đã bị làm phiền, làn da mềm mịn lan tỏa mùi hương, làm bùng cháy ngọn lửa bấn loạn trong lòng.
Chiêu Ninh cũng cảm nhận được, má đỏ au như muốn rướm máu. Nàng không cố ý...
Nàng không dám động đậy, cũng không dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt sư phụ, chỉ nói: “Sư phụ, ta cũng chỉ một lúc không cẩn thận...”, nhưng cảm nhận bàn tay Triệu Dực đặt lên eo mình, nàng càng sốt ruột, nghĩ: không lẽ sư phụ định... sao có thể được, vốn đã chẳng còn nhiều thời gian, lại còn ê ẩm khó chịu, hơn nữa giờ này Phương cô nương cùng các người chắc đã đứng ngoài điện đợi truyền gọi rồi! Nàng đành ngẩng đầu, bộ mặt hơi sốt ruột thưa: “Sư phụ, giờ này, không thể, không thể...!”
Thế nhưng Triệu Dực lại ôm nàng vào lòng, kéo chăn phủ kín nàng. Nàng ngẩn người, mở mắt nhìn y, ánh mắt trong trẻo chưa tỉnh hẳn mà chưa bị vẩn đục, khiến y động lòng, không kềm được lại gần. Mặt y nghiêng sát, nàng vô thức nhắm mắt lại.
Chớp mắt, nàng cảm nhận nụ hôn ấm áp đặt lên mí mắt rung động của nàng, nghe giọng y thở nhẹ bên tai: “Yên tâm, trẫm biết rõ trong lòng.”
Nụ hôn dịu dàng tựa như bươm bướm đậu nhẹ nhàng trên mí mắt nàng, khiến lòng nàng cũng rung động.
Triệu Dực là người chịu đựng vô cùng kiên cường, thuở trước chịu chín năm bén mảng mòn mỏi rồi thăng lên, tức là chẳng có điều gì y không chịu nổi. Vì thế chỉ chốc lát, dục vọng khỏi lòng bấy lâu đều bị y dẹp trọn.
Chiêu Ninh thở phào mở mắt. Từ trước nàng thích sư phụ, song thứ tình cảm đó pha trộn giữa ngưỡng mộ và biết ơn, chưa thật sự hiểu rõ y. Cho nên đôi lúc vẫn còn sợ, vì “ở bên vua như ở bên hổ” vẫn in sâu trong lòng nàng. Nhưng dần dần nàng cũng đang từ từ hiểu rõ y. Ít nhất ngay lúc này nàng ngầm nhận ra Quân Thượng là người có đại lượng phi phàm.
Nàng nhẹ thở: “Lúc nãy thật xin lỗi, ta... chỉ là không vững vàng nên đụng phải sư phụ, có đau không ạ?”
Đề xuất Ngược Tâm: Chỉ Thua Một Người