Chiết Ánh TrăngChương 95: Ngoại truyện - Ánh Trăng Đã Đến Bên Em
Sau lần đầu tiên gặp mặt Phó Đông Thăng và Trần Kim Bình với tư cách con dâu, Vân Li mấp máy môi một hồi lâu mới nhỏ giọng gọi: “Ba, mẹ.”
Phó Chí Tắc chưa bao giờ dùng chất giọng mềm mỏng như thế để gọi họ, nên ngay khoảnh khắc ấy, trái tim của Trần Kim Bình và Phó Đông Thăng như tan chảy một nửa.
Vân Li vừa ngoan ngoãn đáng yêu, lại vừa gần gũi, dường như cô đã lấp đầy mọi khoảng trống tình cảm mà hai vị phụ huynh mong cầu ở con cái. Trần Kim Bình thường xuyên mua đồ gửi thẳng về nhà cho hai người, nhưng hầu hết đều là đồ dành cho Vân Li, từ mỹ phẩm, sản phẩm dưỡng da cho đến dây chuyền trang sức.
Ngược lại, mỗi khi Phó Chí Tắc về nhà ăn cơm, anh chẳng mấy khi thể hiện sự thân thiết với ba mẹ. Trong mắt Phó Đông Thăng, anh vẫn luôn là đứa con trai đang ở thời kỳ nổi loạn kéo dài. Thậm chí khi Phó Chí Tắc cần xin ngân sách nghiên cứu, Phó Đông Thăng muốn gọi anh ra ngoài bàn bạc, anh cũng chỉ lạnh lùng từ chối bằng vài lời ngắn gọn.
Tại văn phòng, Phó Chí Tắc vừa hoàn thành xong một bộ hồ sơ. Anh mở điện thoại, thấy trong nhóm chat gia đình có hàng chục tin nhắn chưa đọc. Anh khẽ nhíu mày, cứ ngỡ trong nhà có chuyện gì hệ trọng.
Ba: “Nhìn này con trai, Li Li đang đi thả diều với ba mẹ đấy.”
Ba: “Con trai xem này, hôm nay nhà mình chụp tấm ảnh chung đầu tiên.”
Ba: “Con trai, Li Li nói đây là món ăn sáng tạo của con bé, hai người già tụi ba là những người đầu tiên được nếm thử đấy nhé.”
Ba: “Con trai à, Li Li nói muốn tự tay làm bánh kem sinh nhật cho ba này.”
Phó Chí Tắc gõ vào màn hình: “Ba, sinh nhật mấy tuổi ạ?”
Ba: “?”
Ba: “Hỏi gì lạ vậy? Vợ con còn nhớ ba mày 62 tuổi, thế mà con lại không biết à?”
Mẹ: “Đúng đúng.”
Phó Chí Tắc: “À, không nói con còn tưởng ba mới 6 tuổi.”
Ở đầu dây bên kia, sau khi bị Phó Chí Tắc trêu chọc một vố, Phó Đông Thăng trừng mắt, nhìn về phía Vân Li rồi thở dài: “Tính tình thằng con trai này của ba thật sự quá tệ, hy vọng con đừng chấp nhặt nó.”
Vân Li: “...”
Vào ngày sinh nhật của Phó Đông Thăng tại Nam Vu, Vân Li và Phó Chí Tắc đã đặc biệt bay về để chúc mừng ông. Lần đầu tiên sắp phải đối mặt với dòng tộc khổng lồ của Phó Chí Tắc, Vân Li không khỏi lo lắng bồn chồn.
Sau khi đến Bắc Sơn Phong Lâm, cô dành phần lớn thời gian trong ngày để làm bánh kem cho Phó Đông Thăng, sau đó cứ đi tới đi lui trong phòng vì căng thẳng. Phó Chí Tắc đang nằm trên giường, thong thả nói: “Đừng căng thẳng quá.”
“Nhưng mà...” Vân Li khổ sở lên tiếng, “Chẳng phải anh nói có đến hơn ba mươi người sao?”
Đây là lần đầu tiên cô tham gia một buổi họp mặt gia đình quy mô lớn như vậy. Càng gần đến giờ nhập tiệc, cô càng bối rối, chỉ hận không thể mọc thêm đôi cánh để bay biến về Tây Phục ngay lập tức.
Thấy cô khẩn trương như vậy, ánh mắt Phó Chí Tắc dịu lại: “Lát nữa cứ ở cạnh anh.”
Vân Li dừng bước, nhìn anh chằm chằm vài giây. Phó Chí Tắc đặt điện thoại sang một bên, như sực nhớ ra điều gì đó, chậm rãi thốt ra hai chữ: “Không đúng.”
Anh hơi nhổm người dậy, nửa quỳ trên giường rồi nghiêng về phía trước, kéo Vân Li lại gần mình: “Bây giờ chúng ta cũng đang ở cạnh nhau mà.”
Không lâu sau khi hai người xuống lầu, Phó Chí Tắc liền bị một đám trẻ con vây quanh. Tuy anh ít khi cười nói, nhưng vì thường xuyên dẫn đám đàn em trong nhà đi chơi robot nên anh cực kỳ được lòng bọn trẻ. Chúng có tâm hồn ngây thơ, không nhạy bén với sự xa cách của anh như người lớn.
Bị đám nhỏ quấn lấy không rời, Phó Chí Tắc khẽ giãn chân mày, bất lực nhìn về phía Vân Li. Vừa lúc thấy nhóm Hạ Tòng Thanh ở phía xa, Vân Li định bụng đi tới chào hỏi, thế là đành để mặc Phó Chí Tắc bị “vây hãm” giữa đám trẻ.
Trên đường đi, một người phụ nữ gần năm mươi tuổi thân thiết nắm lấy tay cô: “Em là vợ của Tắc Tắc phải không? Tên là Li Li đúng không nào?”
Vân Li do dự một lát rồi lễ phép: “Chào thím ạ.”
Người phụ nữ cười nheo mắt, những nếp nhăn nơi khóe mắt không giấu nổi niềm vui: “Đừng gọi thím, Chí Tắc là em họ của chị, cứ gọi chị là chị cho trẻ trung.”
Vân Li ngớ người. Theo bản năng, khi gặp người lớn tuổi cô sẽ gọi là bác hoặc dì, hóa ra những người này đều cùng vai vế với mình. Trong khi đó, những người trạc tuổi cô lại hầu hết là hàng con cháu.
Cú sốc lớn nhất xảy đến khi cô trò chuyện với Hạ Tòng Thanh. Hạ Tòng Thanh đã kết hôn năm ngoái và hiện đang bế con nhỏ. Cô ấy nháy mắt với Vân Li, trêu chọc: “Mợ ạ.”
Vì đã quen biết từ trước, Vân Li cười đáp: “Chị đừng trêu em nữa.”
Đứa bé trong tay Hạ Tòng Thanh khua tay múa chân, ê a một hồi. Hạ Tòng Thanh dịu dàng dỗ dành: “Đây là bà mợ nhé.”
Nói đoạn, cô ấy thân thiết đẩy nhóc con về phía Vân Li: “Con bé có vẻ thích mợ lắm, mợ bế nó một lát nhé?”
Vân Li gật đầu, hơi lóng ngóng đón lấy đứa trẻ. Hạ Tòng Thanh vẫn tiếp tục dỗ con: “Bà mợ đang bế con này, con có thích bà mợ không?”
Mất một lúc lâu sau Vân Li mới ý thức được... Bà mợ? Cô mới hai mươi bốn tuổi mà đã lên chức bà trẻ rồi sao?
Sau khi tiệc tối kết thúc, Vân Li trở về phòng và kể lại chuyện này cho Phó Chí Tắc. Nghe cô buồn bực vì bỗng dưng “già” đi mấy đời, Phó Chí Tắc bật cười, cúi đầu gỡ trang sức giúp cô.
Thấy anh có vẻ thờ ơ, Vân Li thở dài, nâng cằm anh lên, ngắm nhìn khuôn mặt không góc chết ấy rồi lầm bầm: “Cũng may là anh vẫn giữ được khuôn mặt của tuổi hai mươi bốn.”
Phó Chí Tắc đột nhiên bế bổng cô lên. Vân Li ngẩn ra, vội vòng tay ôm lấy cổ anh: “Sao thế anh?”
Anh rũ mắt, dáng vẻ vô cùng “tốt bụng” nói: “Để em kiểm tra xem, cơ thể này có đúng là tuổi hai mươi bốn không nhé.”
Trong bữa tiệc hôm đó, Phó Chính Sơ hào hứng mời vợ chồng Vân Li đến trường chơi bóng lông. Đây là cuộc hẹn chơi bóng đã bị trì hoãn vài năm. Vân Li sảng khoái đồng ý ngay.
Gần đến ngày hẹn, thuật toán của trạm E lại tình cờ gợi ý cho Vân Li một đoạn video tổng hợp những khoảnh khắc hài hước của người mới tập chơi cầu lông. Ban đầu cô cười đến đau cả bụng, nhưng chỉ một lát sau, mặt cô tối sầm lại. Cô hoàn toàn có thể tưởng tượng được cảnh tượng mình cũng sẽ ngớ ngẩn như thế trên sân.
Nghĩ đến việc cả Phó Chí Tắc và Phó Chính Sơ đều có mặt, bản năng “sinh tồn” của Vân Li trỗi dậy mãnh liệt. Phó Chí Tắc đang tăng ca ở trường, vợt của anh cũng để ở đó. Vân Li bèn bày ra tư thế trước màn hình máy tính, hai tay không có gì, cô dạo một vòng quanh phòng tìm món đồ thay thế cho cây vợt.
Khi Vân Dã kết thúc buổi học tối và chuẩn bị đi đón Doãn Vân Y, điện thoại cậu rung lên. Mở khóa ra, một loạt tin nhắn hiện lên.
Chị gái: “[Video]”
Chị gái: “Mày xem động tác của chị có chuẩn không?”
Vân Dã bấm mở video, thấy Vân Li đang cầm một cái thìa gỗ lớn dùng để xào nấu, khua khoắng liên tục trước ống kính.
Vân Dã: “...”
Sau khi tập vung thìa gỗ suốt cả buổi sáng, Vân Li cảm thấy động tác của mình chắc cũng đã chuẩn hơn đôi chút, không đến nỗi quá khó coi.
Đến ngày chơi bóng, Vân Li lái xe đến trường đưa đồ cho Phó Chí Tắc. Anh đã thay bộ đồng phục cầu lông màu trắng điểm xuyết hoa văn xanh lam, đi giày thể thao và tất trắng, tay xách túi đựng vợt.
“Vừa nãy Phó Chính Sơ có nói...” Giọng Vân Li bỗng im bặt khi Phó Chí Tắc bước vào ghế phụ.
Người đàn ông trước mặt trông vô cùng phong trần và lãng tử, chẳng khác nào một sinh viên vừa tốt nghiệp, đôi mắt đen láy khi ngước lên mang theo chút khí chất lạnh lùng đầy cuốn hút. Cô ngẩn ngơ nhìn anh hồi lâu mới sực tỉnh để khởi động xe.
Phó Chí Tắc thắt dây an toàn, lười biếng hỏi: “Em vừa nói gì cơ?”
Vân Li vẫn chưa thoát khỏi cơn mê, hoàn toàn quên mất định nói gì, chỉ đáp theo bản năng: “Đẹp trai quá.”
“?”
Vân Li cong mắt cười, nhìn anh đắm đuối: “Anh đẹp trai thật đấy.”
Bị ánh nhìn si mê của cô đóng đinh vào người, Phó Chí Tắc nhếch môi, ngón tay chỉ về phía trước: “Đừng nhìn anh nữa, nhìn đường đi.”
Đến sân vận động, Phó Chính Sơ đã đợi sẵn từ lâu. Mấy người họ khởi động rồi bắt đầu đánh cầu. Vân Li và Phó Chí Tắc đứng một bên, Phó Chính Sơ ở phía đối diện. Cô hết sức cẩn thận đánh từng quả, nhưng động tác vụng về đã lập tức tố cáo cô là một tay mơ chính hiệu.
Phó Chính Sơ cũng rất biết ý, cơ bản chỉ giao cầu ở độ cao trung bình và tốc độ chậm. Đánh thành công được mấy chục quả, Vân Li bắt đầu nảy sinh ảo giác về tài năng của mình, cô đắc ý kéo kéo góc áo Phó Chí Tắc: “Anh có thấy vợ anh cực kỳ có thiên phú không?”
Phó Chí Tắc nắm lấy ngón tay cô, khẽ “ừ” một tiếng.
“Em đếm rồi, em vừa đánh được ba mươi quả liên tiếp đấy.” Đôi mắt cô sáng rực, tâm trạng rõ ràng đang rất tốt. Phó Chí Tắc đặt vợt xuống, nghiêng đầu kiên nhẫn nghe cô tự tâng bốc bản thân.
Phó Chính Sơ đứng đối diện nhìn một hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mà ho khan hai tiếng.
“Cái đó...” Thấy hai người quay lại nhìn mình, Phó Chính Sơ ngượng ngùng cười: “Hôm nay chúng ta đến đây để chơi bóng đúng không ạ?”
Cứ để cậu phải chứng kiến cảnh họ yêu đương nồng nhiệt thế này, cậu e là mình sẽ nghẹn chết vì “cẩu lương” mất. Vân Li ngẩn ra, vội buông áo Phó Chí Tắc. Anh trầm mặc một lát rồi thản nhiên đáp: “Chắc là vậy.”
Họ chơi chưa được bao lâu thì có một giảng viên muốn vào ghép sân để đánh đôi. Sân trong trường không thu phí, nên thông thường khi có giáo viên hay sinh viên muốn ghép sân, mọi người đều không từ chối.
Phó Chính Sơ chần chừ nhìn Phó Chí Tắc: “Hay là mình đánh chung đi?”
Phó Chí Tắc nói thẳng: “Vợ em là người mới tập, nếu mọi người không ngại thì chơi cùng cho vui.”
Ngụ ý của anh là: Mọi người cứ chơi thoải mái, nhưng đừng nhắm vào cô ấy, đặc biệt là đừng đập cầu vào người cô ấy.
Vị giảng viên nọ cười hì hì: “Cùng chơi đi, bình thường tôi hay đánh thi đấu chuyên nghiệp với các giảng viên khác, giờ đánh giải trí chút cũng tốt.”
Đối phương vừa vào sân đã có chút vẻ vênh váo, Phó Chí Tắc coi như không nghe thấy. Sau vài quả khởi động, họ bắt đầu trận đấu giao lưu. Phó Chí Tắc đã cố ý nhường, nhưng phía đối diện vẫn liên tục mất điểm vì những sai lầm của vị giảng viên kia.
Ông ta bắt đầu mất kiên nhẫn, liền xoay sang tấn công vị trí của Vân Li. Vân Li bị động đón cầu nhưng hầu như không bắt được quả nào, điểm số nhanh chóng bị đảo ngược. Nghe ông ta lớn tiếng báo điểm với vẻ đắc ý, mà điểm số đó đều do lỗi của mình, Vân Li lập tức xụ mặt, sự tự tin lúc nãy biến mất không còn tăm tích.
Thấy cô buồn bã, Phó Chí Tắc kéo cổ tay cô lên phía trước sân: “Không sao đâu, em đứng ở đây.”
Anh thấp giọng dặn dò: “Nếu không bắt được cầu thì em cứ ngồi thụp xuống. Đừng lo lắng, cũng đừng quay đầu lại. Có anh ở phía sau rồi, anh sẽ lo hết.”
Vị giảng viên kia phát hiện đập cầu trực diện không hiệu quả, liền đổi chiến thuật. Chỉ cần Vân Li giao cầu hơi cao một chút, ông ta sẽ trực tiếp đập cầu mạnh về phía cô. Có một cú đập trực diện trúng ngay vào người cô.
Phó Chí Tắc lập tức tiến lại gần kiểm tra. Dù không phải cú đập quá nặng nhưng sắc mặt anh đã lạnh đi vài phần. Vân Li vội nói: “Em không sao đâu.” Cô nhìn anh với vẻ áy náy: “Em làm liên lụy anh rồi.”
Vị giảng viên kia vốn đã chơi bóng nhiều năm, nhưng cả Phó Chí Tắc và Phó Chính Sơ đều được đào tạo bài bản từ nhỏ. Dù Phó Chính Sơ sau này chuyển sang môn khác, nhưng trình độ của Phó Chí Tắc dù có một chọi hai cũng không thành vấn đề.
Bình thường Phó Chí Tắc không quan tâm thắng thua nên chơi rất khách khí, hiếm khi ra tay nặng. Nhưng sau sự việc vừa rồi, hễ có cơ hội là anh lại đập cầu thẳng về phía vị giảng viên kia. Phó Chính Sơ cũng rất “phối hợp”, thường xuyên vô tình giao cầu cao để tạo cơ hội cho Phó Chí Tắc thực hiện những cú Smash sấm sét.
Càng đánh, vị giảng viên nọ càng cảm thấy như mình đang bị ba người vây đánh. Khi kết thúc ván đấu, ông ta nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng, không chút cảm xúc của Phó Chí Tắc. Anh hỏi với giọng điệu băng lãnh: “Còn muốn đánh tiếp không ạ?”
Lòng ông ta run lên, không dám mặt dày ở lại thêm nữa.
Vân Li nãy giờ như sống ở một không gian khác trên sân, nhưng cô cũng lờ mờ nhận ra Phó Chí Tắc đang rất khác thường. Nhân lúc anh đi mua nước cho cô, cô hỏi Phó Chính Sơ: “Lúc nãy có phải em cố ý giao cầu cao không?”
Phó Chính Sơ lau mồ hôi trên trán, gật đầu thừa nhận.
“Như vậy có ổn không nhỉ?”
Cảm nhận được ánh mắt của Phó Chí Tắc từ xa, Phó Chính Sơ nuốt nước bọt. Dù sao cũng chính cậu là người đồng ý cho ông ta vào sân, cậu bèn bày tỏ lòng trung thành: “Dám bắt nạt mợ của cháu, ông ta bị vậy là đáng đời.”
Vân Li vẫn suy nghĩ về trận bóng vừa rồi. Cô không phải người hiếu thắng, chỉ là không muốn làm Phó Chí Tắc mất mặt. Cô do dự một lát rồi hỏi: “Phó Chính Sơ, chị muốn hỏi một chút, sao động tác của em lại đẹp mắt thế? Đánh cầu vừa lưu loát tự nhiên, lại vừa có lực.”
Được khen ngợi, Phó Chính Sơ có chút đắc ý, định cầm vợt lên chỉ cho Vân Li cách cầm và vung vợt. Nhưng một cây vợt khác bất ngờ chắn ngang giữa hai người. Phó Chí Tắc vừa uống nước xong, hầu kết chuyển động mạnh mẽ, anh đưa chai nước uống dở cho Vân Li rồi thản nhiên nói với Phó Chính Sơ: “Cậu tự đi mà tập.”
Vợ của anh, đương nhiên phải để chính anh dạy.
Về đến nhà, Vân Li đi tắm trước. Cô chợt nhớ lại lần trước đi cùng nhóm Phó Chính Sơ đến trại cứu trợ chó mèo, trước khi đi, cô và Phó Chí Tắc đều viết nguyện vọng riêng. Nguyện vọng của cô đã thành hiện thực, nhưng Phó Chí Tắc dường như chẳng có động tĩnh gì.
Sau khi sấy tóc, cô ngồi lại trên giường. Phó Chí Tắc cũng vừa tắm xong, đang tựa lưng vào thành giường đọc sách. Vân Li nhìn chằm chằm dáng vẻ thanh khiết, không chút vướng bụi trần của anh, lòng đầy thắc mắc. Cô cứ ngỡ nguyện vọng của anh sẽ là cưới được cô hoặc điều gì đó tương tự. Chẳng lẽ tâm nguyện của anh vẫn chưa đạt được sao?
Băn khoăn mãi, trước khi đi ngủ, cô mới lên tiếng: “Anh còn nhớ cái trại chó mèo lần trước mình đến không?”
Phó Chí Tắc lật trang sách, nghiêng đầu chờ cô nói tiếp.
“Lúc đó chúng ta có viết điều ước, nói là khi nào thành hiện thực thì sẽ quay lại.” Vân Li cố tỏ ra bình tĩnh, “Nguyện vọng của anh vẫn chưa thành sao?”
Phó Chí Tắc không trả lời thẳng, anh dùng đầu ngón tay vân vê lọn tóc của cô: “Còn em thì sao?”
“Em thành rồi.”
“Nguyện vọng gì thế?” Phó Chí Tắc xích lại gần, lông mi mảnh dài khẽ cọ vào mặt cô: “Có liên quan đến anh không?”
“Ừm...”
“Vậy thì ngày mai chúng ta đi.” Phó Chí Tắc nói đoạn rồi khép sách lại, nhìn đồng hồ rồi vặn đèn ngủ xuống mức tối nhất.
Trong ánh sáng mờ ảo, cơn buồn ngủ ập đến với Vân Li. Cô lơ mơ cảm nhận được Phó Chí Tắc hôn lên trán mình và khẽ thì thầm: “Ngủ ngon nhé, Li Li.”
Sáng hôm sau, Vân Li thức dậy trước Phó Chí Tắc. Anh vẫn đang ôm cô trong lòng. Cô khẽ cựa quậy, nghe thấy anh phát ra tiếng rên nhẹ trong giấc ngủ, cô liền thả lỏng động tác, cẩn thận nhấc tay anh ra.
Ra phòng khách một lát, Vân Li thấy hộp thuốc y tế trên bàn, tối qua dùng bình xịt muỗi xong cô quên cất đi. Hộp thuốc vẫn mở, bên trong có mấy lọ thuốc ngủ mà bác sĩ kê cho Phó Chí Tắc. Đã lâu lắm rồi anh không phải dùng đến chúng. Vân Li mỉm cười, lặng lẽ trở vào phòng, rúc lại vào lồng ngực ấm áp của anh.
Sau bữa trưa, Phó Chí Tắc lái xe đưa Vân Li đến trại cứu trợ. Trang trí bên trong cửa hàng không thay đổi nhiều, trên tường vẫn dán đầy những tờ giấy ghi chú điều ước, lớp này chồng lên lớp kia.
Vân Li nhất thời không nhớ mình dán ở đâu, cô đứng tần ngần xem các mẩu giấy trên tường. Đang định nói với Phó Chí Tắc là mình quên mất rồi, thì tay anh lướt qua tai cô, vén những tờ giấy phía trên ra, để lộ nét chữ đáng yêu của cô.
Anh vẫn nhớ rõ vị trí đó. Anh đứng sát ngay sau lưng cô, Vân Li có thể cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ anh. Theo hướng ngón tay anh, cô nhìn thấy dòng chữ mình đã viết:
“Phó Chí Tắc, làm vợ em nhé!”
Vân Li vốn tưởng mình viết là muốn kết hôn với anh, giờ nhìn lại thấy câu chữ ngây ngô này thì không khỏi xấu hổ. Tiếng cười trầm thấp, khàn khàn của Phó Chí Tắc vang lên bên tai cô: “Dã tâm lớn vậy sao?”
“Cái đó không tính là thành hiện thực được.” Vân Li không nhớ nổi lúc ấy mình nghĩ gì, cô quay sang hỏi anh: “Còn anh thì sao?”
Phó Chí Tắc cầm tay cô, di chuyển đến một tờ giấy khác. Trên đó là nét chữ rồng bay phượng múa:
“Thực hiện nguyện vọng của Li Li.”
Hóa ra, chỉ khi nguyện vọng của cô thành hiện thực, thì nguyện vọng của anh mới hoàn thành. Vân Li ngẩn ngơ vài giây rồi cầm lấy cây bút bên cạnh, nhanh nhẹn gạch xóa trên tờ giấy của mình. Phó Chí Tắc lười nhác hỏi: “Em sửa gì thế?”
Vân Li chậm rãi đáp: “Em cũng muốn hoàn thành tâm nguyện cho anh.” Cô giả vờ thở dài bất đắc dĩ: “Ai bảo ‘bà xã’ của em giờ lại là chồng của em rồi chứ.”
Phó Chí Tắc nhìn vào tờ giấy ghi chú. Vừa lúc có một chú chó Corgi chạy đến quấn quýt dưới chân Vân Li, cô ngồi xổm xuống xoa đầu nó. Khi anh cúi đầu nhìn cô, trái tim anh bỗng đập rộn ràng. Hình ảnh của nhiều năm trước lại ùa về, vào một ngày cuối thu chớm đông, cô gái với đôi má đỏ ửng vì lạnh, đôi mắt lấp lánh như ánh sao nhìn anh đầy mong đợi.
Anh thật may mắn khi trở thành người chồng của cô gái đã luôn kiên nhẫn chờ đợi mình.
Khi đã chơi đùa thỏa thích, Phó Chí Tắc cầm lấy áo khoác của Vân Li, mở rộng vòng tay chờ cô. Vân Li thuần thục chui vào, nhỏ giọng nhắc: “Ở đây đông người lắm đấy.”
Phó Chí Tắc nghiêng đầu: “Vậy về nhà anh mặc giúp em sau nhé.”
Vân Li: “...”
Khi đã bước ra đến cửa, Vân Li vẫn chưa muốn về, cô quay lại hỏi: “Mình có thể viết thêm một điều ước nữa không? Khi nào nó thành hiện thực, chúng ta lại quay lại đây.”
Phó Chí Tắc gật đầu. Cô lon ton chạy vào trong, nghiêm túc cầm bút viết rồi tìm một góc khuất để dán lại. Vân Li hài lòng nhìn mẩu giấy nhỏ, quay đầu lại thấy Phó Chí Tắc vẫn đứng yên chỗ cũ, đôi mắt đen thâm trầm nhìn mình. Cô quơ quơ cây bút: “Anh không viết à?”
“Không.” Phó Chí Tắc nắm lấy tay cô, “Về nhà thôi.”
“Vì sao chứ?”
Phó Chí Tắc siết chặt tay cô, khóe môi khẽ cong lên: “Vì điều ước duy nhất của anh chính là...”
Trong quãng đời còn lại, mọi nguyện vọng của cô gái đã từng đứng chờ anh trong gió lạnh năm nào, đều sẽ lần lượt được thực hiện.
Và nếu có thể tham lam một chút, anh chỉ hy vọng người thực hiện những điều ước đó cho cô, chính là anh.
Người sẽ cùng cô đi đến cuối cuộc đời.
— TOÀN VĂN HOÀN —
Đề xuất Cổ Đại: Lên Nhầm Giường Được Phu Quân Như Ý
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ