Chiết Ánh TrăngChương 53
Ánh đèn xung quanh lần lượt vụt tắt, Phó Chí Tắc dùng chiếc nồi lẩu nhỏ đun một ít nước sôi, sau đó đổ đầy vào túi sưởi mini.
Túi ngủ của Vân Li vốn đang lạnh lẽo, sau khi anh nhét túi sưởi vào, cô mới cảm nhận được hơi ấm lan tỏa khắp đôi chân.
Cả hai đều vùi nửa thân dưới trong túi ngủ, Vân Li ngồi sát bên cạnh Phó Chí Tắc, cùng anh nghịch điện thoại.
“Cuộc sống của anh cũng đơn điệu thật đấy.” Vân Li nhìn lướt qua các ứng dụng trên máy anh, ngoại trừ Sudoku và 2048 ra thì chẳng còn trò giải trí nào khác. Bình thường anh dùng điện thoại chỉ để đọc tin tức hoặc tra cứu tài liệu.
Phó Chí Tắc liếc nhìn chiếc điện thoại đang sạc đặt bên cạnh cô.
Vân Li mở khóa màn hình, giao diện của cô rực rỡ sắc màu với đủ loại ứng dụng khác nhau. Là một uploader, cô thường xuyên học thêm những kỹ năng mới theo từng giai đoạn, ví dụ như làm vòng tay hay gấp giấy origami.
Ngay tại chỗ, cô gấp một chiếc đèn lồng nhỏ tặng Phó Chí Tắc. Thấy anh có vẻ hứng thú, cô liền lấy hai tờ giấy mới, dạy anh từng bước một.
Phó Chí Tắc đột nhiên lên tiếng: “Động tác không đúng rồi.”
Vân Li lộ vẻ ngơ ngác, cúi đầu nhìn vật nhỏ đang gấp dở trong tay: “Đúng mà.”
Không để cô kịp phản ứng thêm, Phó Chí Tắc đã chui ra khỏi túi ngủ, lách mình ra phía sau rồi kéo cô vào lòng.
Anh để cô ngồi giữa hai chân mình, vòng tay ôm trọn cô từ phía sau, cằm tựa nhẹ lên vai phải của cô.
Bằng cách này, anh có thể quan sát quá trình gấp giấy từ góc nhìn của cô.
Và cũng có thể ôm cô thật chặt.
Vốn dĩ chỉ nghĩ là anh muốn nhìn rõ cách gấp giấy, nhưng lúc này, hơi thở ấm áp của anh cứ lặp đi lặp lại phả vào chóp mũi cô.
Gấp giấy là một quá trình đòi hỏi sự tập trung cao độ, nhưng giờ phút này, tâm trí Vân Li đã hoàn toàn bị anh xâm chiếm.
Cô bất giác nhớ lại những mảnh ký ức từ lần đầu gặp gỡ cho đến tận bây giờ, hơi ấm từ người bên cạnh dường như đang thì thầm với cô rằng —— họ đã thực sự gắn kết, không chút khoảng cách.
Nghĩ đến những lời Đường Lâm đã nói, Vân Li thẫn thờ mất một lúc. Cô dừng hẳn động tác trên tay, cho đến khi bị Phó Chí Tắc kéo hồn về: “Đang nghĩ gì thế?”
“Em đang nghĩ chuyện Vân Dã sắp đến Nam Vu.” Vân Li nói dối, cúi đầu tiếp tục nghịch quả cầu giấy trên tay.
Phó Chí Tắc nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào cô, cảm nhận được sự bất an đang dao động, anh khẽ ấn tay lên tờ giấy cô đang xếp: “Li Li, nói thật đi.”
Vân Li ngẩn người, xoay xoay quả cầu giấy, giọng nói mang theo chút không tự tin: “Có phải anh chỉ vì nhất thời xúc động nên mới ở bên em không?”
“...”
Phó Chí Tắc nghi ngờ mình nghe lầm, anh cố nén cười: “Biểu hiện của anh vẫn chưa đủ để thấy anh thích em sao?”
“Anh còn cười được à.” Nỗi hụt hẫng của Vân Li bị nụ cười của anh đánh tan biến, cô lầm bầm: “Vậy cũng có thể hiểu là, biểu hiện của anh trông rất có kinh nghiệm.”
“?”
“Không giống người lần đầu yêu đương chút nào.”
“...”
Sau khi cô thốt ra những lời này với vẻ bình thản, Phó Chí Tắc cũng chẳng hề bị kích động, anh khẽ mân mê vành tai cô: “Vậy sau này có lẽ em sẽ càng cảm thấy anh không giống lần đầu đấy.”
“...”
Cuộc trò chuyện đêm khuya bỗng chốc trở nên đầy ẩn ý. Không gian trong lều vốn nhỏ hẹp, bầu không khí càng thêm phần ám muội, Vân Li đỏ mặt: “Anh đừng có lúc nào cũng đùa kiểu đó.”
Phó Chí Tắc không hề che giấu, lười biếng đáp: “Bản tính khó dời rồi.”
“...”
Đùa thì đùa, nhưng Phó Chí Tắc không quên nỗi băn khoăn của cô.
Cả hai tiếp tục cùng nhau gấp quả cầu giấy. Phó Chí Tắc cầm thành quả chạm nhẹ vào chóp mũi Vân Li.
Cô cười né tránh, anh liền ôm chặt lấy cô, ghé sát tai thì thầm từng chữ: “Li Li, đã lâu lắm rồi anh mới cảm thấy vui vẻ như ngày hôm nay.”
“Không phải vì chuyện cắm trại, cũng không phải vì những ngôi sao kia.”
Anh đặt một nụ hôn lên tai cô: “Mà là vì có em.”
...
Khi chìm vào giấc ngủ đã là một giờ sáng. Vân Li xoay người nằm đối diện với Phó Chí Tắc, dù trong bóng tối không nhìn rõ mặt anh, nhưng cô biết chắc chắn anh đang ở đó.
Nhận thấy cô vẫn chưa ngủ, một bàn tay ấm áp vươn ra vuốt ve khuôn mặt cô.
Vân Li mơ màng rồi dần thiếp đi trên tay anh.
Khi bị tiếng gió rít đánh thức, theo trực giác, Vân Li cảm nhận được Phó Chí Tắc không còn ở bên cạnh mình nữa.
Cô dùng điện thoại bật đèn, chỗ bên cạnh đã trống không.
Lúc đó là bốn giờ sáng.
Cô hơi ngơ ngác, điện thoại của anh vẫn còn để lại trong lều.
Đợi tại chỗ một lát không thấy anh về, Vân Li đành thay quần áo rồi bước ra ngoài.
Giữa làn gió lạnh buốt, Vân Li siết chặt áo khoác, đi về phía bãi cỏ nơi tối qua anh đã ngồi thẩn thờ.
Trên con đường im lìm, tiếng bước chân giẫm lên cành khô vang lên lạo xạo. Khi còn cách một khoảng ngắn, cô đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy.
Anh ngồi trên một khối đá bên hồ nước phía xa, mặc nhiều lớp áo nhưng trông vẫn thật gầy gò, giữa ngón tay kẹp một điếu thuốc.
Mỗi khi anh nhả khói, một làn sương xám xịt lại tan ra trong không khí.
Dường như anh đang xuất thần đến mức Vân Li đã gây ra không ít tiếng động khi tiến lại gần mà anh vẫn chẳng hề hay biết.
Đứng bên cạnh, Vân Li mới thấy trên đôn đá có một chiếc ví đựng thẻ đang mở, lộ ra một tấm thẻ sinh viên.
Đã bao lâu rồi, vậy mà Vân Li vẫn chưa từng hỏi anh về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ.
Về việc tại sao một người như anh lại trở nên trầm mặc và từng phải tạm nghỉ học, cô chỉ cảm thấy đó hẳn là một chuyện rất buồn nên không muốn khơi lại vết thương của anh.
Vân Li không biết anh đã phải chịu đựng những gì.
Nhưng chắc chắn đó không phải là chuyện nhỏ nhặt.
Phó Chí Tắc lúc này mới sực tỉnh, nhận ra cô đã đến. Anh dụi tắt tàn thuốc, tự nhiên nắm lấy tay cô kéo cô ngồi xuống bên cạnh.
Mùi thuốc lá nồng đậm vương trên người anh. Vân Li nhìn hộp thuốc, mở ra thấy chỉ còn lại vài điếu.
Phó Chí Tắc cởi rộng áo khoác, để Vân Li chui tọt vào lòng mình.
Lúc này trên đỉnh núi nhiệt độ đã xuống âm một độ, Vân Li cũng không biết anh đã ngồi thẫn thờ ở đây bao lâu rồi.
Ánh sáng mờ ảo lấp lánh trên mặt hồ, từng đợt sóng chậm rãi vỗ vào bờ.
Cô liếc nhìn chiếc ví đựng thẻ, lúc này mới thấy rõ tấm thẻ sinh viên đã cũ mèm: “Lần trước em thấy trong ví của anh hình như còn có một tấm thẻ sinh viên của người khác nữa.”
Phó Chí Tắc im lặng một lát, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Vân Li chờ đợi một lời giải thích, nhưng đáp lại chỉ là sự tĩnh lặng bao trùm.
Sự im lặng này giống như một tảng băng trôi chắn ngang giữa hai người, khiến cô nhận ra giữa họ vẫn còn một khoảng cách vô hình.
Vân Li lặng lẽ đếm nhịp tim anh. Rất lâu sau, anh mới khẽ xoa mặt cô, hỏi: “Không ngủ được sao?”
Anh không hỏi “Anh làm em thức giấc à?”, mà lại hỏi “Không ngủ được sao?”.
Chứng tỏ anh đã ra ngoài từ rất lâu rồi.
“Không có, tại gió to quá nên em thức giấc. Thấy anh không có ở đó nên em đi tìm.” Vân Li che giấu nỗi thất vọng trong lòng: “Gần đây chứng mất ngủ của anh lại nặng hơn à?”
Phó Chí Tắc đáp: “Cũng tạm.”
“Nếu anh không ngủ được, có muốn nói cho em biết nguyên nhân không?” Cô giải thích thêm: “Nói ra rồi, có lẽ tâm trạng sẽ khá hơn đôi chút.”
Phó Chí Tắc cũng không nhớ rõ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Anh vừa gặp một giấc mơ. Trong mơ, trước tòa nhà của học viện Kiểm Soát, con đường ẩm ướt vì trận mưa lớn không dứt. Anh mặc đồng phục của đội Unique, cả người ướt sũng. Vân Li đứng trong màn mưa nhưng không hề bị ướt, cô đưa cho anh một chiếc ô.
Nhưng đó chỉ là một khung ô với cán cầm, không hề có mặt vải che mưa.
Khi anh mở ô ra, những hạt mưa đột nhiên mang theo sức mạnh khủng khiếp quất mạnh vào người họ, khiến cả hai đều ướt đẫm.
Giấc mơ dừng lại ở đó, anh bừng tỉnh, còn Vân Li vẫn đang ngủ say sưa.
Anh cứ thế ngồi thẫn thờ bên hồ nước, mặc cho gió lạnh bủa vây nhưng chẳng muốn cử động.
Từ lần đầu gặp gỡ đến nay, tóc Vân Li đã dài đến ngang vai, màu tóc cũng nhạt đi ít nhiều.
Anh cúi đầu, ngón tay cuốn nhẹ lọn tóc của cô, cảm nhận trái tim vốn đang tê dại dần tìm lại được hơi ấm.
Hồi lâu sau, anh mới lên tiếng: “Dạ dày anh hơi khó chịu.”
“A.” Vân Li tin sái cổ, vội đưa tay đặt lên bụng anh qua lớp áo: “Chỗ này sao?” Cô nhíu mày tự trách, “Em nhớ là bơ chưa hết hạn, bánh kem cũng mới làm, chẳng lẽ là tại ly rượu kia!”
Vân Li nhớ đến ly rượu mà Cố Khải Minh đã đưa. Dáng vẻ lo lắng như một thám tử của cô trông giống hệt một chú hamster đang chạy trên bánh xe, khiến Phó Chí Tắc cảm thấy buồn cười. Anh tập trung ánh nhìn vào cô, nói: “Không phải chỗ đó.”
“Vậy chỗ này?” Tay Vân Li dịch xuống dưới một chút.
“Cũng không phải.”
“Chỗ này?”
“Vẫn không phải.” Anh khẽ nói: “Sờ qua lớp áo thế này không chính xác đâu.”
“...”
Vân Li lòng nóng như lửa đốt, cũng chẳng buồn để ý xem anh có cố ý hay không, cô vén áo anh lên, thọc tay vào trong.
Cô cảm nhận được khối cơ bụng nóng bỏng của anh.
Cô đưa tay dò dẫm lên phía trên, dừng lại ngay vị trí dạ dày: “Ở đây phải không?”
Đầu ngón tay cô mềm mại, khi chạm vào da thịt anh giống như có tia lửa điện phát ra. Rõ ràng đang là mùa đông nhưng toàn thân anh bỗng trở nên khô nóng. Anh nhìn vào xương quai xanh của cô, khẽ gật đầu.
Anh vô thức tiếp tục vò nghịch lọn tóc cô, Vân Li bỗng nhiên đề nghị: “Hay là chúng mình dọn về sống chung đi?”
“...”
Giọng điệu của cô vô cùng nghiêm túc: “Chờ học kỳ sau khai giảng, em có thể thuê một căn hộ hai phòng ngủ. Như vậy anh có thể ăn uống điều độ ba bữa một ngày, em sẽ tẩm bổ lại dạ dày cho anh.”
Phó Chí Tắc dùng giọng điệu thản nhiên để trêu chọc: “Vậy thì giờ giấc ngủ nghê chắc chắn sẽ càng không điều độ rồi.”
Vân Li: “...”
Nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú của anh, khi cười đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng, đúng là dáng vẻ dụ dỗ người ta phạm tội.
Vân Li cố gắng xua tan sự lo ngại của anh: “Anh yên tâm, em sẽ không có ý đồ không an phận đâu.”
Phó Chí Tắc cười khẽ: “Nhưng có lẽ anh thì có đấy.”
Vân Li: “...”
Rạng sáng, họ thu dọn đồ đạc hành lý để chuẩn bị ra về.
Phó Chí Tắc cả đêm không ngủ nên trông rất mệt mỏi, suốt chặng đường anh không nói câu nào.
Khi gần đến chung cư Thất Lí Hương Đô, anh nhận được điện thoại từ bố, hai người chỉ trao đổi ngắn gọn vài câu.
Sau khi cúp máy, Phó Chí Tắc lái xe có vẻ không tập trung.
Bản thân Vân Li cũng biết lái xe nên cô cảm nhận được anh đang nhấn ga và phanh gấp hơn hẳn lúc nãy.
“Bà ngoại anh nhập viện rồi, anh phải qua đó ở lại mấy ngày.” Phó Chí Tắc nói, gương mặt không lộ chút cảm xúc nào.
Bình thường anh sẽ đưa cô lên tận lầu, nhưng Vân Li cảm nhận được sự nôn nóng của anh. Cô xích lại gần, mở cửa phía ghế lái, rướn người ôm lấy cổ anh.
“Có chuyện gì anh cứ nói với em nhé.” Cô hôn nhẹ lên má anh rồi mới buông ra.
Phó Chí Tắc khẽ gật đầu.
Trở về nhà, Vân Li ngủ bù một giấc đến tận mười giờ đêm mới tỉnh. Phó Chí Tắc đã gửi tin nhắn báo cho cô biết anh đã đến bệnh viện, tình trạng của bà anh hiện đã ổn định.
Sau vài câu trò chuyện qua lại, nhớ lại chuyện đi cắm trại, lòng Vân Li vẫn còn chút lo âu nên cô gọi điện cho Đặng Sơ Kỳ.
Đặng Sơ Kỳ đã đợi cuộc gọi này cả ngày: “Nghe Phó Chính Sơ bảo hai người đi cắm trại chung à?”
“Ừ.”
“Ở lại qua đêm luôn?”
“Ừ...” Vân Li giải thích, “Nhưng bọn tớ ở hai lều riêng biệt, vả lại tối tăm thế thì làm được gì chứ.”
Đặng Sơ Kỳ không nhịn được cười, phấn khích nói: “Chính vì tối lửa tắt đèn mới dễ xảy ra chuyện đấy chứ!”
Giọng điệu cô bạn tràn đầy mong đợi, Vân Li thì cứ vô thức vẽ những vòng xoắn ốc lên giấy, thở dài: “Không phải đâu Kỳ Kỳ.”
“Sao thế? Hai người cãi nhau à?”
“Không phải...” Vân Li không biết phải diễn tả thế nào cho đúng cái cảm giác ngăn cách này, “Một tháng qua ngày nào bọn tớ ở bên nhau cũng rất vui vẻ.”
Giọng cô nhỏ dần: “Nhưng vấn đề là, anh ấy chẳng bao giờ tâm sự chuyện gì với tớ cả. Tính cách anh ấy rất tốt, nên chúng tớ chung sống rất hòa hợp, chỉ có thế thôi.”
“Tính cách anh ta mà tốt á? Nhìn không ra luôn đấy.” Đặng Sơ Kỳ chỉ chú ý đến vế đầu.
“...”
“Vậy cậu đã hỏi anh ta chưa?” Đặng Sơ Kỳ hiểu tính nết Vân Li, đoán chắc cô không dám hỏi thẳng.
“Tớ có hỏi rồi... nhưng anh ấy không muốn trả lời, nên tớ cũng không nỡ hỏi tiếp...”
Bàn bạc một hồi lâu vẫn chẳng đi đến đâu.
Đặng Sơ Kỳ an ủi cô: “Yêu đương thì cứ vui vẻ là được rồi, chẳng qua cũng chỉ là ăn uống chơi bời thôi mà. Đợi đến lúc sắp chia tay hãy nghĩ đến chuyện buồn, cậu đừng suy nghĩ nhiều quá.” Nhân tiện, cô nàng còn truyền thụ một mớ “kinh nghiệm tình trường”, nhưng cơ bản là Vân Li chẳng lọt tai chữ nào.
Tám chuyện xong xuôi đã là mười giờ rưỡi, tâm trạng Vân Li cũng khá hơn đôi chút.
Trong nhà hết nước khoáng, cô xuống lầu đi siêu thị gần đó mua hai chai xách về.
Vân Dã nhắn tin: “Chị, thứ Sáu này em thi xong cuối kỳ rồi.”
Vân Li đáp: “Ờ.”
Vân Dã: “?”
Nếu cô mua vé máy bay cho Vân Dã lúc này, mà Phó Chí Tắc lại không có ở đây, đến khi đi chơi chung với nhau cô sợ sẽ có chút ngượng ngùng.
Đang mải mê suy nghĩ, đột nhiên bên cạnh vang lên một tiếng cười đầy vẻ cợt nhả.
“Cô bé ơi.”
Vân Li quay đầu lại, thấy một bóng người đứng khuất giữa hai gốc cây. Dáng vẻ không rõ ràng, trông như đang quấn thứ gì đó thành một cục lù lù.
Cô cảnh giác, toàn thân căng cứng. Gã đàn ông tiến lên một bước, dưới ánh đèn đường lờ mờ, gã sột soạt mở bọc đồ ra.
Vẻ mặt cô sững sờ vì kinh hãi. Gã đàn ông dường như rất hài lòng với phản ứng này, đột nhiên lao về phía cô.
Theo bản năng, Vân Li ném mạnh chai nước vào gã rồi xoay người chạy thục mạng về hướng chung cư Thất Lí Hương Đô.
Chạy đến mức chân muốn rụng rời cô mới dám dừng lại. Một chiếc lá chạm vào vai khiến cô tưởng gã kia đuổi kịp, hoảng sợ lùi lại phía sau.
Nhưng phía sau vẫn là một mảnh tĩnh lặng.
Ngoài nỗi sợ hãi, Vân Li còn cảm thấy buồn nôn cực độ. Hình ảnh gớm ghiếc cùng tiếng cười vô liêm sỉ của gã biến thái cứ ám ảnh lấy cô.
Có phải đây chính là tên biến thái mà Hà Giai Mộng đã nhắc đến từ lâu không?
Cô chạy về căn hộ, khóa chặt cửa lại, đôi tay run rẩy cầm điện thoại gọi cho Phó Chí Tắc.
Nhưng ngay khi cuộc gọi vừa kết nối, cô đã lấy lại được chút bình tĩnh.
Đầu dây bên kia bắt máy, giọng anh có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn vô cùng dịu dàng gọi tên cô.
“Li Li.”
Nghe thấy giọng nói của anh, Vân Li suýt chút nữa thì bật khóc. Cô cố kìm nén cảm xúc, nhỏ giọng hỏi: “Khi nào chúng mình mới gặp lại nhau?”
Giọng Phó Chí Tắc hơi khàn, có lẽ từ lúc đến bệnh viện anh vẫn chưa được nghỉ ngơi: “Vài ngày nữa.” Anh dừng một chút, “Nhớ anh à?”
“Ừ...”
Cô không nói gì thêm.
Phó Chí Tắc đi đến một góc yên tĩnh, nhận ra sự im lặng bất thường của cô, anh nhẹ nhàng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Biết anh vẫn còn nhiều việc phải lo, Vân Li không muốn anh thêm bận lòng, cô cố tỏ ra nhẹ nhàng: “Không có gì đâu, chỉ là không có anh ở đây nên em không quen lắm.”
Cô thẫn thờ, quả thật là cô không quen.
Kể từ sau sự cố “tóc xanh” dạo trước, cô rất ít khi đi ra ngoài đêm khuya.
Cả tháng nay nhờ có Phó Chí Tắc thường xuyên kề cạnh, cô mới cảm thấy an toàn tuyệt đối, dẫn đến việc chủ quan một mình ra ngoài lúc mười giờ đêm.
Giống như một loại di chứng sau khi anh rời đi.
Cô luôn cảm thấy anh vẫn luôn ở bên cạnh bảo vệ mình.
Cô nhìn chằm chằm vào những hình xếp giấy anh để lại trên bàn, sống mũi cay xè. Cô ước gì lúc này anh đang ở đây, ước gì anh có thể ở bên cạnh cô.
Cô luôn cho rằng mình đã trưởng thành và đủ bản lĩnh, đối với những chuyện như thế này sẽ không thấy xấu hổ khi nói ra.
Nhưng giờ phút này, cô lại thấy thật khó mở miệng.
Cô phát hiện ra mình đang cảm thấy rất nhục nhã, rất mất mặt. Cô tự trách mình lúc đó không đủ dũng cảm để chống trả kẻ biến thái kia, cũng tự trách mình đã phải chứng kiến những thứ dơ bẩn đó.
Ngày hôm sau, Vân Li đi báo cảnh sát. Vì thân thể không bị tổn hại gì, lại xảy ra ở khu vực điểm mù của camera giám sát, nên cảnh sát chỉ có thể dặn dò cô đừng ra ngoài một mình vào ban đêm và báo ngay nếu gặp lại chuyện tương tự.
Dịp đầu năm, hầu hết sinh viên đã nghỉ về quê.
Phó Chí Tắc tạm thời chưa thể quay lại, Vân Li vẫn còn thấy sợ hãi nên đã đặt vé máy bay cho Vân Dã bay đến vào hai ngày sau.
Sau khi kết thúc buổi thực tập tại EAW vào ngày hôm sau, cô thu dọn đồ đạc ra về thì bắt gặp Từ Thanh Tống đang đứng đợi Lâm Vãn Âm ở cửa.
Vừa bước ra khỏi cổng, Vân Li liền thu hồi ánh mắt, rảo bước thật nhanh.
Người phía sau giữ cánh cửa không đóng lại, cô quay đầu nhìn thì thấy Lâm Vãn Âm cũng vừa rời khỏi văn phòng.
Vân Li đứng chôn chân tại chỗ, đợi Lâm Vãn Âm đi trước một đoạn cô mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Đi ngang qua đoạn đường xảy ra chuyện hôm trước, dù là ban ngày nhưng Vân Li vẫn cảm thấy hãi hùng khiếp vía, bước chân mỗi lúc một nhanh hơn.
Mãi đến khi đi qua đoạn đó an toàn, cô mới hoàn toàn thả lỏng.
Đúng lúc đó, một gã đàn ông đi đối diện tới, mặc bộ đồ thể thao chỉnh tề, đeo kính râm gọng vàng.
Gã nhìn cô chằm chằm, khiến bước chân Vân Li cứng đờ.
Nhân lúc cô chưa kịp phản ứng, gã nhanh chóng thực hiện hành vi bệnh hoạn của mình.
Vân Li vội vàng lấy điện thoại báo cảnh sát. Thấy gã có ý định tiến lại gần, cô xoay người định chạy thì có một bóng người lướt qua cô.
Lâm Vãn Âm đang đeo chiếc đàn violin trên lưng, với phong cách và diện mạo kiểu Nhật trông vô cùng nhã nhặn và yếu đuối.
Nhưng cô nàng lại hùng hổ xông lên, cười lạnh mỉa mai: “Ông muốn cho chúng tôi xem cái gì? Có tí tẹo thế này mà cũng khoe à?”
Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến cả gã đàn ông lẫn Vân Li đều không kịp phản ứng.
Lâm Vãn Âm không hề nể nang, tháo phắt chiếc đàn violin xuống như sắp sửa dùng nó để cho gã một trận. Lần đầu tiên gặp phải sự phản kháng đanh thép như vậy, gã biến thái tái mặt, vội vàng kéo quần lên bỏ chạy.
Vì bị vướng víu bởi chiếc quần chưa kịp chỉnh đốn, tốc độ của gã không nhanh lắm.
Lâm Vãn Âm không định buông tha, cô nàng cởi phắt chiếc giày ra rồi đuổi theo đánh gã. Đợi đến khi bóng gã chạy xa, cô mới dùng hết sức ném chiếc giày về phía gã.
“Đừng để tôi gặp lại ông lần nữa, đồ ngu ngốc, lần tới tôi trực tiếp thiến luôn đấy!” Cô nàng hét lớn về phía cái bóng đang chạy trốn. Giọng nói trong trẻo của cô gái trẻ vang xa đến cả mấy trăm mét.
Đề xuất Cổ Đại: Lão Tổ Tông Sát Phạt Quyết Đoán, Cả Nhà Ác Nhân Quỳ Gối Cầu Xin
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ