Chiết Ánh TrăngChương 46
Vân Li đứng ngẩn người tại chỗ một lát.
Ban đầu cô cứ ngỡ, Phó Chí Tắc khi yêu đương hẳn sẽ là kiểu người xa cách như mây trên trời, chẳng thể chạm tới, không ngờ anh cũng có một mặt đáng yêu như thế.
Không biết dùng từ “đáng yêu” này có thực sự thích hợp với anh hay không.
Có nhân viên khác gọi Vân Li qua hỗ trợ, cô vội che đôi gò má đang nóng bừng, cố gắng thoát khỏi cảm xúc vừa rồi, tùy ý gửi lại cho Phó Chí Tắc một biểu tượng cảm xúc.
Nhóm học sinh trung học trong hội trường trải nghiệm là học sinh của trường Nhất Trung tại Nam Vu. Nghe nói đây là chương trình học của lớp chuyên tin học được điều chỉnh để các em có thể trải nghiệm thực tế ảo tại địa điểm gần nhất.
Trong vài ngày tới, các trường từ Nam Vu sẽ lần lượt đến EAW.
Gần đến giờ tan sở, Doãn Dục Trình tìm Vân Li, nói rằng lịch trình của anh ta có chút thay đổi nên phải về Nam Vu sớm hơn, muốn gặp cô vào tối nay.
Khi Vân Li đến quán cà phê, Doãn Dục Trình đã đợi sẵn. Anh ta dành sự quan tâm cho Doãn Vân Y còn nhiều hơn cả Vân Li đối với Vân Dã.
Cô ngồi vào chiếc ghế đã được anh ta kéo ra sẵn. Sau khi cô ổn định chỗ ngồi, Doãn Dục Trình khách khí lên tiếng: “Gọi cô ra ngoài trong giờ làm việc, có làm phiền cô không?”
Vân Li lắc đầu: “Không sao đâu, nói chuyện xong tôi quay lại làm việc ngay là được.”
Vân Li đi thẳng vào vấn đề: “Vân Dã nói trong bưu thiếp là sẽ đến vào kỳ nghỉ đông đúng không?”
“Đúng vậy.” Doãn Dục Trình nhấp một ngụm trà. “Vân Y đọc bưu thiếp xong thì nói chuyện này với tôi, muốn hỏi ý kiến của tôi.”
Anh ta lộ vẻ đau đầu: “Thật ra tôi cũng không muốn quản quá chặt, nhưng tấm bưu thiếp đó lại bị ba mẹ tôi bắt gặp. Tóm lại, để hai đứa nhỏ đi chơi riêng với nhau thì chẳng khác nào thúc đẩy chúng yêu sớm, cho nên lúc đó tôi cũng sẽ đi cùng.”
“...”
Tưởng tượng ra cảnh ba người họ cùng nhau đi dạo, Vân Li thầm cảm thấy đồng cảm sâu sắc với Vân Dã.
Doãn Dục Trình tiếp tục nói: “Nhưng một mình tôi chen vào giữa hai đứa trẻ thì khác nào một cái bóng đèn lớn. Đến lúc đó, tôi có thể mời cô đi cùng được không?”
Vân Li chưa kịp phản ứng: “Cái gì cơ?”
Theo bản năng, cô muốn từ chối, nhưng nhất thời cảm thấy không biết làm thế nào cho phải, đành đáp: “Để tôi về thương lượng lại với em trai mình đã.”
Nghe cô nói vậy, Doãn Dục Trình cúi đầu cười, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp đặt trước mặt Vân Li: “Lần trước cô có tặng quà cho Vân Y, đợt trước chúng tôi đi chơi, con bé có chuẩn bị một món quà nhỏ cho cô.”
Đó là một chiếc hộp màu tím sẫm. Vân Li cảm thấy mình chẳng làm được gì nhiều, chần chừ nói: “Hay là anh mang về cho con bé đi? Cũng không phải chuyện gì to tát cả.”
Doãn Dục Trình mỉm cười: “Không đáng giá bao nhiêu đâu, cô cứ nhận đi. Hy vọng cô sẽ thích.”
Anh ta không giữ cô lại lâu, còn gọi cho cô một ly hồng trà mang đi.
Vân Li nhận lấy chiếc hộp, đứng dậy chào tạm biệt.
Lại một lần nữa vì chuyện của Vân Dã mà phải bôn ba, Vân Li vừa về đến nơi đã muốn mắng cho cậu em một trận.
Cô mở cửa sổ trò chuyện với Vân Dã, gõ chữ: “Bao nhiêu tuổi rồi mà còn để chị gái đi dọn bãi chiến trường cho em thế hả?”
Vân Dã gửi lại một biểu tượng: “[Nghi vấn]”
Vân Li đành phải kiên nhẫn kể lại đầu đuôi sự việc.
Vân Dã: “Anh ta thực sự muốn đi cùng tụi em sao?”
Vân Li: “Chẳng lẽ chị lại bịa chuyện lừa em?”
Vân Dã im lặng một lúc: “...”
Khả năng tiếp nhận của người trẻ tuổi khá mạnh, vài phút sau, Vân Dã lại nhắn đến: “Vân Li, chị đi chung với tụi em đi.”
Vân Li khó hiểu.
Vân Dã: “Đi mà, đi mà!” kèm theo biểu tượng “van xin”.
Vân Li: “Đi làm gì?”
Vân Dã có chút ngượng ngùng: “Chị đi cùng đi, đến lúc đó chị giúp em kéo anh trai cậu ấy ra chỗ khác nhé.”
Vân Li dứt khoát từ chối: “Không được.”
Vân Dã: “Đi mà chị.”
Vân Li: “Không.”
Không buồn trả lời tin nhắn của Vân Dã nữa, sau khi quay lại EAW, Vân Li mở chiếc hộp ra xem. Đó là một chiếc lắc tay thạch anh màu xanh nhạt.
Cô tùy tiện cất vào hộp, chợt nhớ đến món quà Giáng sinh mình tặng Phó Chí Tắc. Hình như nó có hơi đơn sơ quá thì phải.
Cảm giác như Phó Chí Tắc đang bị thiệt thòi vậy.
“Nhàn Vân lão sư, đêm giao thừa cô định đón thế nào?” Hà Giai Mộng buồn chán lân la lại gần hỏi chuyện.
Đúng rồi, sắp đến giao thừa rồi. Những năm trước, cô thường về nhà và chơi game cùng Vân Dã cả đêm.
Nghĩ đến cuộc trò chuyện hôm qua với Phó Chí Tắc, Vân Li không chút giấu giếm: “Chắc là đón cùng bạn trai thôi.”
Hà Giai Mộng lặng đi vài giây, sau đó kinh ngạc trợn tròn mắt: “Nhàn Vân lão sư, cô có bạn trai rồi á?” Cô nàng chợt nhớ ra điều gì đó, có chút ảo não: “Trước đây tôi còn định tác hợp cô với Phó Chí Tắc, hóa ra là đang giúp người ta cạy góc tường à?”
Vân Li: “Cũng không hẳn là vậy...”
Hà Giai Mộng huých vai cô, cười xấu xa: “Nhàn Vân lão sư, như vậy là không tốt đâu nhé, có bạn trai thì phải chung thủy nha.”
Vân Li: “Thì người tôi đang yêu là...”
Hà Giai Mộng nghe không rõ, tò mò hỏi: “Ai cơ?”
“Phó Chí Tắc.”
“...”
Vẻ mặt sửng sốt của Hà Giai Mộng càng trở nên khoa trương hơn.
Cô nàng hít một hơi thật sâu, không thể tin nổi: “Là Phó Chí Tắc mà tôi biết đấy sao?”
Vân Li mỉm cười: “Ừ.”
Phản ứng của Hà Giai Mộng khiến Vân Li cảm thấy có chút... tự hào?
Vẻ mặt cô nàng như muốn nói: Nhàn Vân lão sư, cô đỉnh thật đấy, lại có thể hái được đóa hoa cao lãnh kia xuống! Chẳng biết có phải vì trước đây theo đuổi Phó Chí Tắc bị từ chối quá nhiều hay không, mà giờ đây Vân Li cảm thấy lâng lâng như đang bay trên mây.
Vừa rồi Hà Giai Mộng còn bảo không cảm thấy cô giống người đang có bạn trai.
Từ khi biết Phó Chí Tắc không bận tâm việc cô nói cho người khác biết, Vân Li chỉ muốn cho cả thế giới biết bọn họ là một cặp.
Cô mở tấm ảnh chụp chung trong đêm Giáng sinh ra xem. Trong ảnh, anh quàng chiếc khăn của cô, thần thái thả lỏng nhìn vào ống kính.
Vân Li gửi tấm ảnh đó cho Phó Chí Tắc: “Em để hình này làm màn hình khóa nhé.”
Nhìn chiếc khăn trong ảnh, Vân Li nảy ra ý định tự tay đan một chiếc cho anh, coi như quà bù cho đêm Giáng sinh.
Sau khi tan sở, cô đi mua một ít sợi bông. Tính toán thời gian, nếu cô thức đêm đan thì chờ đến lúc anh về chắc cũng vừa kịp hoàn thành.
Cô chỉ là kẻ nghiệp dư, trước đây chưa từng đan lát bao giờ.
Từ đêm đó, Vân Li dồn hết tâm sức vào việc đan khăn. Hầu như cô chẳng còn thời gian rảnh để trò chuyện với Phó Chí Tắc. Có khi vừa ngẩng đầu lên đã qua ba bốn tiếng đồng hồ, cô mới sực nhớ ra phải trả lời lại một cái icon cho anh.
Tình trạng này kéo dài được một ngày rưỡi thì Phó Chí Tắc gọi video cho cô.
Anh đang tựa vào đầu giường, mặc áo ngủ, hai chiếc cúc trên cùng để mở. Anh chậm rãi nhấp một ngụm nước trong ly.
Vân Li chỉ lướt nhìn nhanh một cái rồi lại cúi đầu cặm cụi với chiếc khăn, bỏ mặc anh sang một bên.
Phó Chí Tắc: “...”
Anh thản nhiên hỏi: “Bận lắm sao?”
Cô gái trong màn hình chỉ để lộ đỉnh đầu, cúi gằm mặt trước ống kính. Sự chú ý của cô hoàn toàn không đặt vào cuộc gọi này, thậm chí còn chẳng buồn trả lời câu hỏi của anh.
Phó Chí Tắc dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào thành ly. Anh không hỏi thêm gì nữa, di chuyển ống kính ra xa một chút rồi đặt điện thoại sang bên cạnh.
Anh cầm một cuốn sách lên xem, đó là cuốn giới thiệu về kinh nghiệm phát triển của Nghi Hà trong 20 năm qua.
Anh xem một lúc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Vân Li. Cô vẫn hết sức chăm chú, đôi môi mím nhẹ, không biết đang mân mê thứ gì.
Trôi qua một hai tiếng đồng hồ, Phó Chí Tắc đã lật xong cả cuốn sách. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình một hồi lâu, thấy Vân Li vẫn không phản ứng, anh lại đổi sang một cuốn sách khác.
Nhưng nhìn được vài dòng, tâm trí anh lại không yên.
Phó Chí Tắc đóng sách lại, nhìn Vân Li thật lâu. Anh đứng dậy rót thêm nước, ngồi xuống nhấp vài ngụm rồi lại mở sách ra. Sau đó lại đóng vào.
Cuối cùng, anh nằm bò ra giường, cầm điện thoại lên, đưa mặt sát lại gần màn hình: “Li Li.”
Vân Li giật mình, ngẩng đầu nhìn vào màn hình với vẻ mặt ngơ ngác như vừa bị dọa cho hồn siêu phách lạc. Sau một hai ngày bị cô bỏ bê, lúc này mới được nhìn cô chăm chú, Phó Chí Tắc lại dựa vào giường, mở sách tiếp tục xem.
Anh tập trung vào trang sách, nhưng chỉ vài giây sau, Vân Li lại cúi đầu xuống.
Phó Chí Tắc cảm thấy có chút buồn cười, lên tiếng: “Nói chuyện đi chứ.”
Vân Li không ngẩng đầu, đáp thẳng: “Hôm nay em không rảnh, để lần sau được không?”
Phó Chí Tắc: “...”
Bị cô gạt sang một bên lâu như vậy, anh suy nghĩ một lát rồi đột nhiên hỏi: “Em đang chuẩn bị quà gì cho anh phải không?”
“...”
Động tác của Vân Li khựng lại, cô ngẩng lên nhìn màn hình: “Không, không có mà.” Vì muốn dành cho anh một sự bất ngờ nên cô không nói thật: “Mùa đông rồi, em định đan khăn cho Vân Dã nên hơi bận một chút.”
Phó Chí Tắc nhìn cô đăm đăm một hồi lâu, khẽ “ừ” một tiếng, chẳng rõ là có tin hay không.
Một lát sau, anh mới nói: “Ngày mai anh về Nam Vu.”
Anh không hề báo trước thời gian quay lại cho cô.
“Sao lại đột ngột thế anh?” Vân Li tưởng có việc gì gấp, dừng hẳn việc đan lát trên tay.
Phó Chí Tắc cầm điện thoại thao tác, cùng lúc đó điện thoại của cô nhận được thông tin chuyến bay của anh.
Giọng điệu của anh không thể bình thản hơn: “Về để ngắm tuyết.”
...
Vào lúc ba giờ sáng, Nam Vu đón trận tuyết lớn nhất trong những năm gần đây, dự báo sẽ kéo dài trong hai ngày.
Sáng hôm sau khi Vân Li thức dậy, mái nhà bên ngoài đã phủ một màu trắng xóa, tuyết đọng trên bệ cửa sổ dày đến ba bốn centimet.
Vân Li chạy xuống lầu chụp ảnh liên tiếp, hưng phấn gửi cho Phó Chí Tắc.
Cô cũng chuyển ảnh cho Vân Dã. Cậu em trai lúc này đang cầm điện thoại, gửi lại một dòng chữ đầy vẻ kinh ngạc: “Trời ạ, đây là tuyết thật sao?”
Vân Li mất hai ba tiếng đồng hồ lang thang dưới lầu để ghi lại những khoảnh khắc đẹp của tuyết.
Trở về phòng, cô bật máy sưởi, ngồi bên cửa sổ tiếp tục đan khăn. Tuyết rơi xào xạc bên ngoài, lòng cô thầm nghĩ hôm nay Phó Chí Tắc sẽ về.
Nhìn lớp tuyết đọng trên bệ cửa, một cảm xúc vi diệu bao trùm lấy cô. Chỉ là mấy ngày không gặp, nhưng vì sắp được thấy anh mà cô cảm thấy vô cùng mong chờ.
Chuyến bay của Phó Chí Tắc hạ cánh lúc sáu giờ chiều, anh gửi tin nhắn cho cô.
“Li Li, chuyến bay bị hoãn 20 phút.”
“Sau khi hạ cánh có lẽ sẽ mất chút thời gian để ra cửa lối ra.”
“Bên ngoài lạnh lắm.”
Khi cô nhận được tin nhắn thì máy bay đã cất cánh. Vân Li nhìn màn hình, vội vàng chạy vào phòng chọn quần áo cho tối nay. Cô chọn một chiếc áo khoác măng tô màu nâu nhạt.
Lúc trang điểm, Vân Li thoáng nhìn thấy chiếc hộp khảm xà cừ trên bàn. Cô soi gương, trịnh trọng đeo đôi bông tai vào.
Vân Li dùng cần gạt nước để dọn bớt tuyết trên kính chắn gió. Cô mở bản đồ dẫn đường đến sân bay Nam Vu, cách nơi cô ở hơn 20 km.
Dọc đường đi, hai bên đường tuyết đã tích tụ dày đến 10 cm, cô bắt gặp xe xúc tuyết vài lần.
Lần cuối cùng đón Phó Chí Tắc ở sân bay Tây Phục, cô còn thấp thỏm bất an, chờ đợi suốt mấy tiếng đồng hồ. Nhưng giờ đây, cô không cần phải dùng đến vận may nữa.
Khi đến cửa lối ra, chuyến bay của anh đã hạ cánh được một lúc. Vân Li đứng đợi ở chỗ cũ. Khi đám đông bắt đầu ùa ra, cô liền nhìn thấy anh.
Một lát sau, anh tách khỏi dòng người, dừng lại ngay trước mặt cô. Thấy cô, cảm xúc của Phó Chí Tắc không có thay đổi gì quá lớn.
Vân Li cảm thấy mình có chút quá khích, vội kiềm chế nụ cười trên môi. Cô vừa định lên tiếng thì người trước mặt bỗng nhiên giơ tay lên. Hơi thở của anh nhẹ nhàng lướt qua, bàn tay dừng lại trên mái tóc cô.
Chỉ một giây sau, anh xích lại gần, dịu dàng phủi đi những bông tuyết còn vương trên tóc cô.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Thập Niên 80: Ly Hôn Rồi Mới Bắt Đầu
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ