Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 43: Chương 42

Chiết Ánh TrăngChương 42: Lời tỏ tình bên tai phải

Đứng ngược sáng, bóng hình của cô trở nên mờ ảo vô cùng. Rõ ràng đã đến lúc phải về nhà, nhưng Phó Chí Tắc lại chẳng nỡ phá vỡ giây phút yên bình này.

Tình cảm anh dành cho Vân Li vốn chẳng phải tự nhiên mà có. Ngay từ khoảnh khắc tình cờ nhìn thấy bức ảnh thời cấp ba, anh đã nhận ra cô chính là cô nữ sinh từng tự tay làm người máy năm ấy. Chỉ là, anh của hiện tại đã không còn là chàng trai của năm xưa nữa.

Anh cũng từng không quá để tâm đến cuộc gặp gỡ đầy kịch tính của hai người. Với một người mình từng chú ý, anh không thể đối xử lạnh nhạt như người lạ, nhưng cũng chẳng còn đủ nhiệt huyết để quan tâm như thời niên thiếu.

Tâm tư của cô, anh nhìn thấu tất cả. Ban đầu, anh chưa từng cân nhắc đến chuyện này, bởi anh không còn đủ sức lực để thiết lập một mối ràng buộc mới.

Thế nhưng, cô lại giống như đang đánh cược với anh đến cùng. Một cô gái rõ ràng rất sợ giao tiếp xã hội, vậy mà luôn lấy đâu ra dũng khí to lớn để tiến về phía anh. Nhìn thì mềm yếu, nhưng lại kiên cường đến khó hiểu. Bất tri bất giác, sự cân bằng trong trái tim anh đã lệch đi rất nhiều.

Năm đó, sau khi biết cô từng lặn lội đến Đại học Khoa học Kỹ thuật phía Tây tìm mình, một loại cảm xúc nghẹn ngào vỡ òa, chỉ còn lại nỗi xót xa lan tỏa khắp lồng ngực. Anh sớm đã không còn là người mà em hằng hướng tới. Dù không phải anh, em vẫn có thể gặp được một người khác, một người sẽ dũng cảm tiến về phía em như cách em đã làm.

Nhưng anh không thể chấp nhận được lý do cô từ bỏ là vì cô cảm thấy mình đang tự rước lấy nhục. Rõ ràng, người không có dũng khí tiến tới chính là anh mới đúng. Cô không nên phải chịu bất kỳ uất ức nào. Nếu cô đã đi xa đến nhường ấy mà vẫn kiên định thích anh, thì đoạn đường còn lại, hãy để anh bước tiếp.

Phó Chí Tắc vẫn đứng yên tại chỗ. Ánh mắt anh không quá nồng cháy, Vân Li thậm chí không đọc được cảm xúc gì khác, điều duy nhất cô chắc chắn là anh vẫn luôn nhìn mình. Cô cúi đầu, nhìn chiếc máy bay không người lái bằng bìa cứng trên tay anh.

Phó Chí Tắc luôn là người sống rất nội tâm. Ngay cả khi uống rượu, anh cũng chẳng mấy khi nói nhiều. Vân Li lại thích cảm giác ở bên anh như thế này, bởi bản thân cô cũng không phải là người ưa náo nhiệt.

Vân Li không nhịn được mà lo lắng về diện mạo hiện tại của mình, có lẽ tóc mái hơi che mắt, tóc cũng đã dài quá rồi, chắc là nên đi cắt thôi. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ lung tung, Phó Chí Tắc bỗng nhiên lên tiếng: “Chờ anh từ Nghi Hà trở về, chúng ta chính thức bên nhau nhé.”

Sau khi đã bước một bước quan trọng nhất, anh không còn đường lui nữa. Giọng anh không lớn, tan vào trong màn đêm tĩnh mịch. Vân Li ngước nhìn anh, nhất thời không thốt nên lời.

Qua một hồi lâu, dường như mới nhớ ra mình cần hỏi ý kiến của cô, anh bồi thêm một câu: “Có được không?”

Vân Li vẫn im lặng, Phó Chí Tắc trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: “Bình thường cảm xúc của anh không có nhiều thăng trầm, có lẽ em sẽ thấy anh là người vô tâm. Nhưng anh có thể khẳng định với em rằng, anh thích em.”

Một chút dịu dàng len lỏi vào trong giọng nói của anh. “Có thể bây giờ em cảm thấy thế là chưa đủ, nhưng sau này sẽ có nhiều hơn nữa.”

Vài câu nói đơn giản ấy đã xoa dịu mọi nỗi bất an trong lòng Vân Li. Tối hôm qua, khi rời khỏi khu rừng nhỏ và nghe lời ám chỉ của anh, tình cảm của cô đã lấn át cả lý trí. Cô không còn truy cứu những lời khước từ trước đây của anh, cũng chẳng màng đến sự lãnh đạm của anh nữa. Cô chỉ cảm thấy, chỉ cần anh có tình cảm với mình, vậy là đủ rồi.

Sau cả một ngày hẹn hò, Vân Li giấu nhẹm nỗi lo âu vào sâu thẳm tâm hồn. Khi xem lại đoạn video ở trường đại học, thấy bóng dáng thiếu niên quen thuộc ấy, cô lại càng cảm thấy bàng hoàng. Bởi vì đoạn ký ức về cuộc thi năm đó chỉ có mình cô biết.

Sau kỳ thi đại học, cô từng đạp xe 40 phút mỗi ngày đến Đại học Khoa học Kỹ thuật phía Tây, đợi suốt hơn nửa tháng trời để xem triển lãm Unique, nhưng cuối cùng lại chẳng gặp được người muốn gặp. Cô thi trượt vào ngôi trường đó, cất kỹ bức ảnh trong phòng, cũng vì nghĩ rằng mình sẽ chẳng còn cơ hội nào để gặp lại anh nữa. Đối với cô, đó là một mối tình đầu thầm lặng và nhỏ bé.

Khi hai người gặp lại, việc cô theo đuổi Phó Chí Tắc ban đầu cũng chỉ là muốn thử một lần cho biết. Ngay cả khi thất bại, họ cũng chỉ đơn giản là quay lại trạng thái trước đây – cô biết anh bảy năm, nhưng vẫn mãi là người dưng. Dù mối quan hệ không tiến triển, nhưng cũng chẳng có gì để hối tiếc. Kiểu trạng thái đó không quá khó để chấp nhận, chỉ là mỗi khi nhớ lại, lòng cô cứ như khuyết đi một góc, thậm chí còn chẳng đáng gọi là sự tiếc nuối.

Thực tế, cô chưa bao giờ dám nghĩ anh sẽ thích mình. Càng không ngờ rằng, mình có thể nghe được những lời này từ chính miệng anh. Kể từ đêm Giáng sinh, lòng cô đầy rẫy những băn khoăn. Anh là con cưng của trời, sao có thể thích một người như cô chứ?

Vân Li không tìm được lý do vì sao anh thích mình. Nhưng vào lúc này, cô cũng chẳng cần nguyên nhân nữa. Chỉ cần anh nguyện ý thừa nhận, dù anh không đưa ra bất kỳ lý do nào, cô vẫn sẵn lòng tin anh. Bởi vì tâm nguyện của cô vốn dĩ rất đơn thuần. Cô chỉ muốn được ở bên anh.

Hốc mắt Vân Li đỏ hoe, cô cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể: “Có thể... không cần đợi anh từ Nghi Hà về được không?” Có thể ở bên nhau ngay bây giờ được không?

Phó Chí Tắc khẽ mỉm cười: “Em thích anh đến thế sao?” Dù anh có chôn giấu nội tâm sâu đến đâu, anh cũng không nỡ để người con gái trước mặt phải chịu thêm chút khổ sở nào nữa.

“Em theo đuổi anh lâu như vậy, anh cũng biết mà.” Vân Li thừa nhận. Anh vừa mới tỏ tình xong, cô cũng chẳng cần phải rụt rè che giấu tâm ý của mình nữa.

Anh suy nghĩ một chút, giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Như vậy thì không công bằng với em, có chút qua loa quá.”

Vân Li không hiểu ý anh. Vốn dĩ cô là người theo đuổi, cô liền phủ nhận ngay: “Chúng ta là lưỡng tình tương duyệt, không có gì là không công bằng, cũng chẳng hề qua loa.”

“Cho nên ——” Vân Li chưa kịp nói hết câu, Phó Chí Tắc đã cắt ngang.

“Anh muốn nói điều này.” Anh ghé sát lại gần cô. “Lời này để em nghe thấy trực tiếp thì vẫn có chút ngượng ngùng. Nhưng anh muốn nói cho em biết, anh sẽ nói vào tai phải của em.”

“Anh thích em.”

“Làm bạn gái anh nhé?”

Hốc mắt Vân Li ửng hồng, nhưng khóe môi lại cong lên: “Anh biết rõ là em sẽ không từ chối mà.”

Phó Chí Tắc một tay cầm chiếc máy bay bằng bìa cứng, chần chừ hồi lâu rồi mới đưa tay xoa đầu Vân Li, vuốt ve mái tóc mềm mại của cô. Sau đó, bàn tay anh trượt xuống áp vào gò má cô. Lòng bàn tay anh ấm áp và khô ráo, như muốn truyền hết hơi ấm sang cho cô.

Vân Li thấy anh cụp mắt, trên mặt không nhìn rõ cảm xúc, cô khẽ khàng hỏi: “Sao vậy anh?”

“Anh đang nghĩ, cái ngày ở trường đại học đó...” Phó Chí Tắc chăm chú nhìn mặt cô, “Có phải mặt em đã bị lạnh đến cóng rồi không?”

Vân Li không nhớ rõ anh đang nói đến ngày nào, chỉ cảm thấy trái tim mình đang đập rộn ràng. Bầu không khí trở nên tình tứ đến cực điểm. Ngay khi Vân Li ngỡ rằng anh sẽ thực hiện hành động tiếp theo, Phó Chí Tắc lại đột ngột rút tay về. Anh quay mặt đi: “Anh về trước đây.”

Hơi ấm trên mặt đột ngột biến mất khiến Vân Li cảm thấy hụt hẫng, cô khẽ “vâng” một tiếng: “Được ạ.”

Nhận ra cảm xúc của cô, Phó Chí Tắc nói thêm: “Ngày mai anh sẽ tới.”

Vân Li mỉm cười rạng rỡ: “Vậy ngày mai gặp lại.”

Không lâu sau khi Phó Chí Tắc rời đi, Vân Li nhận được tin nhắn của anh.

Phó Chí Tắc: “Ngày mai mấy giờ em đi học?”

Vân Li liếc nhìn thời khóa biểu: “8 giờ ạ.”

Vân Li: “Anh đi đường cẩn thận nhé.”

Phó Chí Tắc: “Ừ.”

Sực nhớ ra món quà trong túi, Vân Li lập tức đi tìm. Chiếc hộp nhỏ tinh xảo được cô ôm khư khư như báu vật, cẩn thận mở ra. Bên trong là một đôi khuyên tai ngọc trai. Một viên ngọc tròn trịa, trắng muốt được đính dưới sợi dây kim loại thanh mảnh. Cảm giác đôi khuyên tai này thực sự rất hợp với cô.

Sáng hôm sau, Vân Li vừa tỉnh dậy đã thấy tin nhắn của Phó Chí Tắc: “Dậy chưa em?”

Vân Li vẫn còn ngái ngủ, tối qua cô kích động đến nỗi trằn trọc mãi mới ngủ được, cô nhắn lại: “Em dậy rồi.” Sau khi gửi đi, cô thấy mình hơi nhạt nhẽo nên nhắn thêm: “Chào buổi sáng anh ^^”

Cô còn chưa kịp rời giường thì nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Không ngờ giờ này lại có người đến, Vân Li lồm cồm bò dậy, đi ra cửa nhưng không mở ngay. Tiếng gõ cửa không tiếp tục vang lên nữa.

Cô rón rén nhìn qua mắt mèo, thấy Phó Chí Tắc đang xách một chiếc túi đứng đợi ở cửa. Cơn buồn ngủ của Vân Li tan biến sạch sành sanh, cô vội vàng mở cửa, vui mừng reo lên: “Sao anh lại tới đây sớm thế!”

Chợt nhớ ra mình chưa rửa mặt, cô vội chạy biến vào phòng tắm, để lại một câu: “Anh ngồi ở phòng khách chờ em một lát nhé!”

Phó Chí Tắc đặt túi đồ lên bàn, lấy bánh mì và sữa bên trong ra. Anh tự cầm một cái, ngồi trên sofa chậm rãi ăn. Vân Li không muốn anh phải đợi lâu nên nhanh chóng vệ sinh cá nhân.

Bước ra phòng khách, thấy trên bàn có bánh mì và sữa, cô chỉ vào đó hỏi: “Cho em ạ?”

“Ừ.”

Vân Li khép nép ngồi xuống bên cạnh anh. Phó Chí Tắc thuận tay mở hộp sữa chocolate, cắm ống hút rồi bóc vỏ bánh mì cho cô. Cầm hộp sữa trên tay, Vân Li thẹn thùng mỉm cười: “Đây là hãng em thích nhất đấy. Sao anh biết hay vậy?”

Phó Chí Tắc gác tay lên thành sofa, chống cằm nghiêng đầu nhìn cô: “Nếu em muốn hỏi có phải anh lén chú ý đến em không, thì câu trả lời là đúng vậy.”

Vân Li cảm thấy không thể tin nổi, sao anh có thể thản nhiên nói ra những lời khiến người ta rung động đến thế. Cô không biết nói gì, chỉ đành quay mặt đi chỗ khác. Phó Chí Tắc nhìn thấy cô đang quay đi cười trộm, khóe mắt anh cũng không tự chủ được mà cong lên.

“Ăn từ từ thôi, ăn xong anh đưa em đi học.”

“Vâng.” Vân Li nhớ lại lịch trình của anh, “Hôm nay không phải anh phải đi công tác sao?”

Phó Chí Tắc tùy ý đáp: “Đưa em đi xong anh ra sân bay luôn.”

Vân Li: “Vậy là anh đặc biệt đến để gặp em à?”

Phó Chí Tắc: “Ừ.”

Ăn sáng xong, Vân Li còn nấn ná trên sofa một lát rồi mới sửa soạn ra cửa. Hai người đi bộ trên đường, Vân Li lại hỏi: “Anh thực sự đến chỉ để gặp em thôi sao?”

Phó Chí Tắc đáp lại lần nữa: “Không có lý do nào khác cả.” Thấy cô cứ hỏi mãi, anh hỏi ngược lại: “Sao thế?”

“Chỉ là em cảm thấy,” Vân Li cúi đầu nhìn xuống mặt đất, nhỏ giọng nói, “Hình như anh cũng rất thích em.”

Phó Chí Tắc đưa Vân Li đến tận cửa phòng học. Đứng cách cửa một đoạn, anh lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa xe, đưa cho Vân Li.

Vân Li nhận lấy, ngơ ngác hỏi: “Sao anh lại đưa chìa khóa cho em?”

Đề xuất Hiện Đại: Ngày Cưới, Ngày Em Rời Bỏ
Quay lại truyện Chiết Ánh Trăng
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Bộ này hay quá, hóng truyện ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện