Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 37: Chương 36

Chiết Ánh TrăngChương 37

Bữa trưa đã được bày biện tươm tất, chỉ còn chờ Vân Li ngồi xuống dùng bữa.

Lần đầu rơi vào tình cảnh này, phải đối diện với người mình vừa mới từ bỏ việc theo đuổi, lòng Vân Li không tránh khỏi bối rối, chẳng biết phải cư xử sao cho tự nhiên.

Phó Chí Tắc lẳng lặng nhìn cô, ánh sáng nhạt nhòa lướt qua gương mặt anh.

Vân Li hiểu rằng đối với anh, đây chỉ đơn thuần là một bữa ăn với đồng nghiệp, là chuyện hết sức bình thường.

Cô khẽ nuốt nước bọt, bước chân di chuyển thật chậm. Khi gương mặt thanh tú mang chút vẻ lạnh lùng ấy dần hiện rõ trước mắt, thời gian như thể bị nhấn nút quay chậm, trôi đi một cách nặng nề.

Cô chọn vị trí đối diện với Phó Chí Tắc, kéo hộp cơm lúc nãy anh đặt bên cạnh về phía mình.

“Tôi ngồi đây là được rồi.” Vân Li lý nhí nói, kéo ghế ngồi xuống.

Cô cúi gằm mặt, tập trung vào hộp cơm của mình.

Người đối diện không gây ra tiếng động nào lớn, cả hai ăn ý giữ im lặng. Họ vẫn duy trì cách hành xử như những người quen biết bình thường.

Chỉ cần ngước mắt lên, cô có thể thấy rõ đôi lông mày đen đậm như nét mực của anh.

Vân Li ngồi đó mà như ngồi trên đống lửa, cảm giác bức bối mấy ngày qua lại trào dâng. Cô cầm đũa khua khoắng vài cái rồi giả vờ cầm điện thoại lên: “Đồng nghiệp đang tìm tôi, tôi về văn phòng ăn tiếp đây.”

Bầu không khí chợt trở nên gượng gạo.

Phó Chí Tắc im lặng một hồi rồi đứng dậy, anh không trực tiếp vạch trần lời nói dối vụng về của cô: “Cô cứ ở lại đây đi, tôi ăn xong rồi.”

Anh gần như chưa động vào hộp cơm của mình, chỉ lẳng lặng đậy nắp lại, không nói thêm lời nào mà rời khỏi phòng nghỉ.

Chắc hẳn anh đã nhận ra sự mất tự nhiên của cô. Anh đang tinh tế để tâm đến cảm xúc của cô.

Vân Li cảm thấy có chút áy náy. Suy cho cùng, trong chuyện này chỉ có cô là người từ bỏ, còn Phó Chí Tắc từ đầu đến cuối chẳng làm gì sai cả.

Cô không thể thản nhiên đối diện với anh như cách anh làm, nhưng cô cũng chẳng muốn mình trở thành một kẻ hẹp hòi, khiến anh lúc nào cũng phải nhường nhịn và né tránh vì cảm xúc của cô.

Ngay khi cánh cửa khép lại, cô lập tức lên mạng tìm kiếm câu trả lời cho tình huống của mình.

“Đều là người trưởng thành cả rồi, theo đuổi thất bại thì thôi, cứ rộng lượng một chút đi!”

“Đối phương không thích bạn là chuyện hết sức bình thường, đừng để tâm quá. Cứ coi như đồng nghiệp là được, trong công ty kiểu gì chẳng có người mình không vừa mắt?”

“Hãy thử đặt mình vào vị trí của họ xem, đồng nghiệp của bạn có lẽ cũng chỉ muốn duy trì những giao tiếp công việc bình thường thôi.”

Quả nhiên là vậy. Hầu hết mọi người đều nghĩ thế, xem đây là một chuyện nhẹ tựa lông hồng.

Phó Chí Tắc khác cô. Xung quanh anh chưa bao giờ thiếu người theo đuổi, nên đối với anh, việc từ chối một ai đó hay ai đó từ bỏ anh đều là chuyện thường tình.

Chỉ là do cô đã quá bận tâm mà thôi.

Càng về cuối năm, công việc tại EAW càng trở nên bận rộn, nhiều dự án bước vào giai đoạn kiểm duyệt cuối cùng.

Vân Li nghe Hà Giai Mộng than vãn về những ngày tăng ca điên cuồng sắp tới. Với tư cách là thực tập sinh, cô cũng phải chạy đôn chạy đáo mượn tài liệu từ các bộ phận khác để tổng hợp.

Bộ phận kỹ thuật cần nộp một bản báo cáo vào ngày mai và yêu cầu Vân Li hoàn tất khâu tích hợp và dàn trang cuối cùng.

Tài liệu do một đồng nghiệp khác phụ trách, nhưng khi người đó gửi qua cho cô thì đã gần sát giờ tan sở.

Hà Giai Mộng chuẩn bị về, đi ngang qua chỗ Vân Li thì ngó vào: “Cậu phải chỉnh sửa bản báo cáo này à? Phải tăng ca sao?”

Vân Li ngồi cả ngày nên mệt mỏi đáp: “Đúng vậy…”

Hà Giai Mộng cổ vũ cô: “Cố lên nhé!”

“À đúng rồi,” cô nàng không quên nhắc nhở, “Nghe mọi người bảo quanh khu dân cư này dạo này có kẻ biến thái xuất hiện đấy, nhà cậu cũng ở gần đây phải không?”

Vân Li nghe vậy liền lo lắng: “Biến thái kiểu gì thế?”

“Là kiểu người chỉ mặc đúng mỗi cái áo khoác dày, thình lình chặn đường rồi——”

“Được rồi, được rồi, đừng nói nữa.” Vân Li nhanh chóng xua tay, rùng mình.

Hà Giai Mộng đeo túi lên vai, dặn dò: “Vậy cậu nhớ đừng về muộn quá nhé, nếu cần thì gọi người đến đón.”

“Tớ biết rồi.”

Ngoại trừ Vân Li, những người khác trong bộ phận nhân sự đều đã thu dọn đồ đạc ra về. Để tránh những lời hỏi thăm xã giao khi mọi người rời đi, cô lánh vào phòng nghỉ pha trà.

Đẩy cửa bước vào, cô thấy Phó Chí Tắc đang ngồi tựa lưng vào ghế sofa một cách lười biếng. Trên điện thoại anh đang phát video, màu sắc của những dòng bình luận chạy trên màn hình trông rất giống giao diện của trạm E.

Chưa kịp để Vân Li nhìn rõ nội dung, Phó Chí Tắc đã thản nhiên tắt màn hình.

Vân Li không muốn lặp lại sự ngượng ngùng như lúc trưa nên chủ động mở lời: “Anh chưa về sao?”

Phó Chí Tắc hỏi ngược lại: “Còn cô?”

Vân Li đáp: “Chắc cũng không xong sớm được.”

Không muốn kéo dài cuộc trò chuyện, Vân Li rót đầy nước nóng rồi rời đi ngay.

Ba tiếng đồng hồ trôi qua, Vân Li đã xử lý xong phần tài liệu hiện có. Một đồng nghiệp khác nói vẫn chưa làm xong, hẹn về nhà sẽ gửi nốt cho cô, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.

Nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính quá lâu khiến mắt mỏi nhừ, Vân Li gục xuống bàn nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.

Hơn chín giờ tối, Phó Chí Tắc mới bước ra khỏi phòng nghỉ.

Thấy đèn ở phòng nhân sự vẫn sáng, anh đi tới gõ cửa nhưng không nghe thấy tiếng trả lời.

Khi đẩy cửa bước vào, văn phòng trông như không có ai, nhưng lại nghe thấy tiếng thở rất khẽ.

Phó Chí Tắc tiến lại gần, phát hiện Vân Li đang nằm gục trên bàn, gương mặt quay sang một bên, bàn phím máy tính bị cô đẩy lệch sang một góc.

Dáng người cô nhỏ nhắn, lọt thỏm trong chiếc ghế văn phòng lớn.

Một bàn tay cô vẫn còn đặt hờ trên con chuột. Chiếc tai nghe bên trái bị tuột ra nằm giữa khuỷu tay và mặt bàn, trong khi bên phải vẫn còn đeo trên tai.

Phó Chí Tắc vươn tay nhấc chiếc tai nghe đang kẹt giữa khuỷu tay cô lên, áp vào tai trái của mình.

Một bản nhạc piano êm dịu vang lên.

Anh rũ mắt nhìn Vân Li. Gương mặt cô nhỏ nhắn, hàng mi dài khẽ rung động, trông cô lúc ngủ thật ngoan ngoãn và vô hại.

Anh lặng lẽ đứng đó một lúc lâu mới tháo tai nghe ra, đặt lại lên bàn.

Phó Chí Tắc hạ giọng gọi khẽ: “Vân Li.”

Vân Li vẫn không nhúc nhích.

Anh mím môi, lại gọi thêm lần nữa: “Vân Li.”

Cô vẫn chìm sâu vào giấc ngủ.

Cực chẳng đã, Phó Chí Tắc đành đưa tay tháo nốt chiếc tai nghe bên phải của cô ra, gọi nhỏ: “Vân Li Li.”

Vân Li vẫn im lìm.

Trong văn phòng tĩnh lặng không một tiếng động, chỉ có giọng nói trầm thấp của anh đang cố gắng gọi cô tỉnh giấc.

Phó Chí Tắc không muốn làm cô giật mình, anh hơi cúi người xuống, ghé sát vào tai phải của cô.

Khi anh định gọi lần nữa, Vân Li đột nhiên mở bừng mắt. Trong cơn ngái ngủ, thấy gương mặt của Phó Chí Tắc ở ngay sát bên, cô khẽ nheo mắt lại.

Phó Chí Tắc hơi khựng lại một chút rồi lặng lẽ đứng thẳng người dậy.

Vân Li vẫn chưa kịp phản ứng: “Vừa rồi anh gọi tôi sao?”

Sự thất thần của Phó Chí Tắc chỉ thoáng qua trong chớp mắt, anh nhanh chóng lấy lại vẻ hờ hững thường ngày: “Cô ngủ quên rồi.”

Nghe vậy, mặt Vân Li nóng bừng lên: “À…”

“Có chuyện gì không anh?” Cô ngồi thẳng dậy.

Phó Chí Tắc thành thật đáp: “Thấy đèn ở đây vẫn sáng nên tôi vào xem.”

“Về thôi chứ?” Anh đưa lại chiếc tai nghe cho cô.

Vân Li hơi ngạc nhiên: “Anh định đi cùng tôi sao?”

Phó Chí Tắc gật đầu.

Vân Li cảm thấy không tự nhiên cho lắm: “Tôi tự về được mà…”

Phó Chí Tắc cắt lời: “Dạo này gần đây không an toàn.”

Nghe anh nhắc đến chuyện đó, Vân Li bắt đầu dao động. Dù sao thì an toàn bản thân vẫn là trên hết, cô cúi đầu suy nghĩ một lát: “Nhưng tôi còn phải chờ tài liệu của đồng nghiệp gửi qua nữa, hay là anh cứ về trước đi.”

“Tôi chờ cô.”

Giọng anh không chút gợn sóng, cứ như thể việc này đối với anh chỉ là một chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm.

Vân Li cố dặn lòng đừng suy nghĩ quá nhiều, nhưng thâm tâm cô đã rối bời như tơ vò.

Phó Chí Tắc đứng bên cạnh một lát rồi đi ra ngoài.

Đến khi Vân Li xử lý xong xuôi mọi việc, cô vừa tắt đèn bước ra khỏi văn phòng thì thấy Phó Chí Tắc cũng vừa bước ra từ phòng làm việc của Từ Thanh Tống đối diện.

Phó Chí Tắc nói: “Đi thôi.”

“Vâng…”

Khi đi ngang qua văn phòng của mình, anh nói: “Đợi một chút.” Anh quay vào lấy hai chiếc mũ lưỡi trai từ giá treo đồ bằng gỗ. Hai chiếc mũ có kiểu dáng giống hệt nhau, chỉ khác màu, một đen một xanh lam.

Anh tự đội chiếc màu xanh lên đầu, kéo thấp vành mũ xuống.

Tóc anh không dài, sau khi đội mũ, các đường nét trên gương mặt càng thêm sắc sảo.

“Trời đang trở lạnh đấy.” Phó Chí Tắc đưa chiếc mũ còn lại cho Vân Li.

Chiếc mũ hơi rộng so với cô. Sau khi đội vào và điều chỉnh lại cỡ, cô nhìn bóng hai người phản chiếu trên cửa kính. Họ chênh nhau gần một cái đầu, trông chẳng khác nào hai thiếu niên đang trong thời kỳ nổi loạn.

Đêm về, nhiệt độ ở Nam Vu giảm xuống chỉ còn ba bốn độ, hơi ẩm sau cơn mưa càng làm cái lạnh thêm tê tái.

Vân Li lẳng lặng đi sau Phó Chí Tắc. Hai tay anh đút vào túi áo, bước chân thong dong nhẹ nhàng. Có lẽ vì sự hiện diện của anh mà tâm trạng cô cũng dịu đi phần nào.

Nhưng khoảng thời gian ngắn ngủi ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Khi Vân Li bừng tỉnh thì đã đứng dưới sảnh chung cư. Phó Chí Tắc nhìn tòa nhà rồi gật đầu, ra hiệu cho cô lên nhà.

Vân Li khẽ nói: “Anh cũng về nghỉ sớm đi nhé.”

Nói đoạn, cô vội vã quay đi như thể đang chạy trốn.

Sau đợt bận rộn cao điểm, EAW tổ chức chuyến du lịch cuối năm. Địa điểm năm nay là một homestay vùng ngoại ô. Các bộ phận sẽ đi lệch ngày nhau để đảm bảo công việc, bộ phận nhân sự được sắp xếp đi vào thứ Hai và thứ Ba sau lễ Giáng sinh.

Ngay khi vừa nhận được tin, Đặng Sơ Kỳ đã gọi điện tới.

“Hạ Hạ nói thứ Hai, thứ Ba tuần sau bọn cậu sẽ đến homestay nhà chị ấy, nên chị ấy rủ chúng mình đến đó chơi từ tối thứ Sáu.” Giọng Đặng Sơ Kỳ đầy phấn khích, “Vừa hay tớ cũng vừa nộp đơn nghỉ việc, Hạ Hạ muốn nhân dịp này chúc mừng tớ thoát khỏi bể khổ.”

Vân Li đang đứng bếp khuấy nồi mì, hỏi khẽ: “Cậu của Hạ Hạ có đi không?”

“Tớ hỏi rồi, chị ấy bảo cậu mình dạo này bận lắm, việc cuối năm ngập đầu.” Đặng Sơ Kỳ trêu chọc, “Sao thế, nếu cậu ấy không đi thì cậu không định chúc mừng tớ à?”

“Không phải ý đó…” Vân Li lúng túng tắt bếp, tự rót cho mình ly nước ấm. Đợi ổn định lại, cô mới kể hết mọi chuyện xảy ra thời gian qua cho bạn mình nghe.

Vân Li phải đưa điện thoại ra xa tai một chút vì chỉ vài giây sau, tiếng của Đặng Sơ Kỳ đã vang lên chói tai: “Vân Li! Cậu đùa tớ à? Cậu đã gặp trực tiếp để hỏi anh ấy chưa? Nhỡ đâu anh ấy muốn hẹn cậu thật thì sao!”

Vân Li buồn bã: “Vì đó là một cô gái anh ấy đã quen biết nhiều năm rồi, chắc chắn không phải tớ.”

Đặng Sơ Kỳ không đồng tình: “Không thể chỉ nghe người khác nói được, cậu phải hỏi thẳng anh ấy chứ.”

Tính cách Đặng Sơ Kỳ vốn dĩ thẳng thắn, còn Vân Li lại thiếu tự tin trầm trọng. Cô nói trắng ra: “Tớ đã theo đuổi lâu như thế, vậy mà anh ấy đều từ chối, mọi lời mời của tớ đều bị khước từ.”

Giọng Vân Li trầm xuống: “Hơn nữa chuyện đó cũng đã qua hai tuần rồi. Suốt hai tuần này anh ấy cũng chẳng chủ động tìm tớ, có lẽ anh ấy còn chẳng biết tớ đã xóa WeChat của anh ấy rồi.”

“Cái gì cơ?” Đặng Sơ Kỳ thốt lên, “Cậu xóa WeChat của anh ấy luôn rồi à?”

Vân Li lý nhí: “Ừm…”

Đặng Sơ Kỳ thở dài: “Hai người làm cùng công ty đấy, kiểu gì chẳng có lúc chạm mặt nhau, thế không phải là một màn kịch gượng gạo đến chết người sao?”

Vân Li hối lỗi: “Thật ra bây giờ tớ cũng hơi hối hận… Hay là tớ lén kết bạn lại nhé?”

Đặng Sơ Kỳ: “…”

Vân Li lẩm bẩm một mình: “Chắc là anh ấy vẫn chưa phát hiện ra đâu…”

Đặng Sơ Kỳ im lặng không nói gì.

Vân Li suy nghĩ một lát rồi lại thôi: “Nhưng nhỡ anh ấy phát hiện ra rồi thì kết bạn lại càng xấu hổ hơn. Thôi kệ đi vậy.”

Đặng Sơ Kỳ im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng an ủi: “Vạch rõ giới hạn với anh ấy cũng tốt. Nếu cậu thấy không thoải mái thì đừng đi chuyến này, cũng chẳng phải chuyện gì to tát.”

Vân Li thành thật: “Đúng là muốn vạch rõ giới hạn… nhưng ở Nam Vu tớ chỉ có mọi người là bạn, tớ không muốn chuyện này làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của mình.”

“Không sao đâu Vân Li.” Đặng Sơ Kỳ cố gắng làm dịu bầu không khí, nói đùa, “Để tớ bảo Hạ Hạ tìm mấy anh đồng nghiệp độc thân đi cùng cho vui…”

Nghe vậy, Vân Li cũng bật cười: “Đừng có mà tìm, tìm là tớ không đi đâu đấy.”

Cả hai trò chuyện thêm một lúc, Đặng Sơ Kỳ xác nhận lại lịch trình ngày mai với Hạ Tòng Thanh rồi mới cúp máy.

Vân Li quay lại bếp, bật lửa đun lại nồi mì. Những sợi mì mềm oặt cuộn vào nhau thành một khối, cô lấy đũa khẽ khảy ra.

Cô chợt nhớ lại cảnh tượng vài đêm trước, khi Phó Chí Tắc đưa cô về nhà.

Lúc ấy, cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà ngoảnh đầu nhìn lại.

Phó Chí Tắc vẫn đứng yên tại chỗ cũ, dáng người cao gầy như hòa tan vào màn đêm mùa đông lạnh giá.

Và khoảnh khắc cô quay đầu lại ấy, cô đã thình lình va phải ánh mắt bình thản nhưng đầy dịu dàng của anh.

Đề xuất Hiện Đại: Thiên Hà Chẳng Thể Chạm Tay
Quay lại truyện Chiết Ánh Trăng
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Bộ này hay quá, hóng truyện ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện