Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 22: Chương 21

Chiết Ánh TrăngChương 21

“Tớ mà gửi, chắc gì anh ấy đã trả lời.” Vân Li ngập ngừng nói, giọng mỗi lúc một nhỏ dần, “Hồi trước tớ từng muốn xin phương thức liên lạc của anh ấy, nhưng anh ấy có cho đâu...”

“Đó là chuyện ngày xưa, không có nghĩa là sau này cũng thế.” Đặng Sơ Kỳ khuyên nhủ cô, “Hơn nữa Li Li này, nếu tớ đoán không lầm thì, có phải ngay từ lúc muốn xin thông tin liên lạc đó, cậu đã thích anh ấy rồi đúng không?”

Vân Li không đáp lời, chỉ cúi đầu, mân mê quả bóng nhỏ trên tay.

“Cậu đã thổ lộ với anh ấy bao giờ chưa?”

Vân Li lắc lắc đầu.

“Vậy cậu thấy anh ấy có biết không?” Vân Li vẫn lắc đầu, “Anh ấy chỉ coi tớ như hậu bối giống Phó Chính Sơ thôi, đối xử với tớ rất bình thường.” Nghĩ đến hơn một trăm tin nhắn chưa đọc kia, Vân Li rầu rĩ nói thêm, “Nếu mà biết, chắc anh ấy sẽ chẳng bao giờ thèm để ý đến tớ nữa đâu.”

Hiểu rõ tính cách của Vân Li, Đặng Sơ Kỳ có chút không đành lòng: “Hay là cậu thử chủ động một chút xem?”

Vân Li lập tức đáp: “Tớ có mà.”

“Cậu chủ động thế nào, kể tớ nghe xem.”

“Tớ có nói chuyện với anh ấy...”

“Rồi sau đó thì sao?”

“Thì là... nói chuyện thôi...”

“...”

Dường như không còn hy vọng gì vào sự chủ động của cô bạn này, Đặng Sơ Kỳ bắt đầu chuyển hướng khuyên lơn: “Thôi bỏ đi, hay là chúng ta sớm từ bỏ một chút cho lành. Thật ra cậu nhỏ của Hạ Hạ cũng chẳng có gì tốt cả, ngoại trừ gương mặt đó ra thì... ừ thì gia cảnh cũng tốt thật.”

“Hơn nữa, tính tình anh ấy cũng đâu có tốt lắm đâu nhỉ? Ngày nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng, cậu còn chẳng dám nói chuyện với anh ấy, hai người cứ như đang diễn kịch câm vậy.”

Vừa dứt lời, cô nàng đã thấy Vân Li nhìn mình chằm chằm, dáng vẻ có chút không vui: “Anh ấy chỉ là không thích nói chuyện thôi, cậu không được nói anh ấy như vậy, anh ấy là người rất tốt.”

Đặng Sơ Kỳ ngẩn người, suy nghĩ nửa ngày cũng không hiểu nổi làm sao cái sự “thanh tâm quả dục” của Phó Chí Tắc lại có thể tương xứng với gương mặt lạnh như băng sương kia được.

“Li Li, có khi nào cậu...” Sợ làm tổn thương tình cảm của bạn mình, Đặng Sơ Kỳ thận trọng hỏi, “Chỉ là bị gương mặt anh ấy mê hoặc thôi không? Cái mặt đó nhìn mãi rồi cũng chán, hai người ở bên nhau quan trọng nhất vẫn là tính cách.”

Vân Li lắc đầu, quả quyết: “Nếu là gương mặt của Phó Chí Tắc, tớ có thể ngắm cả đời.”

Đặng Sơ Kỳ bồi thêm một câu: “Vậy nếu sau này gương mặt ấy bị người phụ nữ khác ngắm nhìn, cậu có chấp nhận được không?”

Vân Li chợt nhớ tới buổi tối hôm đó, Phó Chí Tắc lặng lẽ ngồi một bên nhìn cô chơi pháo hoa.

Nghĩ đến cảnh tượng tương tự diễn ra giữa anh và một người phụ nữ khác, Vân Li cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, hô hấp như bị đình trệ.

Cô nhìn về phía Đặng Sơ Kỳ, đăm chiêu hỏi: “Vậy cậu thấy, tớ có nên theo đuổi anh ấy không?”

Đặng Sơ Kỳ khẳng định chắc nịch: “Nên chứ.”

“Thế cậu thấy xác suất thành công có cao không?”

Đặng Sơ Kỳ gật gật đầu: “Chắc khoảng... 0.1% chăng.”

“...”

Từ trước đến nay Vân Li chỉ toàn được người khác theo đuổi.

Hồi đại học, có nam sinh bày tỏ thiện cảm, mua quà cáp, rủ cô đi chơi nhưng cô đều từ chối. Vân Li vốn không có ý định yêu đương, lại càng không thích ở gần những người mà cô cảm thấy không thân thiết. Những lần bị theo đuổi đó chỉ để lại cho cô những ký ức không mấy vui vẻ.

Đặng Sơ Kỳ vốn là người có kinh nghiệm đầy mình, tiêu chí của cô nàng là: đàn ông yêu mình thì giữ, không yêu thì đổi, nên cũng chẳng biết đưa ra lời khuyên nào thực tế cho Vân Li.

Hai người cùng nhau lên mạng tra cứu đủ loại tư liệu, phần lớn các đề xuất đều là “thả thính rồi chạy” – đừng quá trực tiếp, hãy tạo ra thật nhiều cơ hội, chờ đến khi đối phương cũng thích mình thì mới chọc thủng tầng giấy ngăn cách kia.

Vân Li cũng có thể tưởng tượng ra, nếu bây giờ cô tỏ tình với Phó Chí Tắc, phản ứng của anh đại khái sẽ là từ chối thẳng thừng, sau đó tuyệt đối cắt đứt liên lạc.

Lúc này đã gần chín giờ tối, Đặng Sơ Kỳ cũng đến giờ phải về. Trước khi đi, cô nàng hỏi Vân Li có muốn gọi điện cho Hạ Tòng Thanh không, có lẽ họ vẫn còn ở nhà Phó Chí Tắc.

Phản ứng đầu tiên của Vân Li là từ chối, nhưng dưới ánh mắt thúc giục của Đặng Sơ Kỳ, cô đành phải gật đầu.

Trước khi cuộc gọi được kết nối, Vân Li vội vàng chỉnh lại kiểu tóc của mình.

Lần này khác với những lần trước, đây được xem như bước đi đầu tiên trong hành trình hạ quyết tâm theo đuổi Phó Chí Tắc. Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, trái tim Vân Li đập thình thịch, trong đầu đã lướt qua vô số kịch bản thất bại trong tương lai.

Trước khi cô kịp cúp máy vì quá lo lắng, Phó Chính Sơ đã bắt máy.

Có thể thấy bối cảnh phía sau Phó Chính Sơ giống hệt trong bức ảnh, có vẻ như họ vẫn chưa về.

“Chị Kỳ Kỳ, điện thoại của chị em đang để ở đây, em cũng chẳng biết chị ấy đi đâu rồi.” Phó Chính Sơ đứng dậy nhìn quanh một vòng rồi lại quay lại trước ống kính.

“Mọi người vẫn đang ăn cơm sao? Bên đó có vẻ náo nhiệt nhỉ.” Đặng Sơ Kỳ nói lấp liếm vài câu.

Phó Chính Sơ bắt đầu kể lể về bữa tiệc hôm nay, chưa đầy hai phút, Đặng Sơ Kỳ đã ngắt lời cậu ta: “Có những ai ở đó vậy?”

“Cậu nhỏ với anh Thanh Tống đều ở đây, ừm, các chị có muốn chào hỏi bọn họ không?” Nói xong, Phó Chính Sơ đứng dậy, ống kính rung lắc, có vẻ như cậu ta đang đi lên lầu.

Đặng Sơ Kỳ huých nhẹ, nhường phần lớn khung hình cho Vân Li.

Phó Chính Sơ lên tầng hai, đi qua một dãy hành lang rồi hướng ống kính vào trong phòng.

Qua màn hình video, có thể thấy Phó Chí Tắc đang ngồi ở đầu giường, cà vạt đã tháo ra, cúc áo sơ mi cũng không cài hết.

Từ Thanh Tống đứng bên cạnh, cả hai cùng nhìn vào ống kính. Phó Chí Tắc đang hút thuốc, một làn khói xám nhạt mờ ảo lướt qua khung hình.

Anh khẽ nhíu mày, nói với Phó Chính Sơ: “Tắt video đi.”

“Cháu đang gọi video với nhóm chị Li Li mà. Cậu nhỏ, cậu chào một tiếng đi chứ.”

Từ lúc vào cửa, Phó Chính Sơ vẫn luôn chỉa màn hình về phía mình, nên Phó Chí Tắc chỉ thấy cậu ta cầm điện thoại đi vào, cứ ngỡ cậu ta đang quay phim lung tung.

Lúc này, anh trực tiếp dập tắt điếu thuốc, thần sắc thoáng hiện một tia mất tự nhiên.

Khi ống kính tiến lại gần, gương mặt lạnh lùng của anh bị phóng đại ngay trước mắt.

Sự im lặng của anh khiến Phó Chính Sơ có chút xấu hổ, cậu ta quay ống kính lại: “Chị Li Li, chị Kỳ Kỳ, các chị đừng để ý nhé, cậu nhỏ của em hơi thiếu lễ phép một chút...”

Phó Chí Tắc thong thả nói: “Người còn chẳng thấy đâu, bảo tôi chào kiểu gì?”

“Cháu quên mất.” Phó Chính Sơ nói xong, Vân Li thấy màn hình xoay một vòng 180 độ, gương mặt của Phó Chí Tắc lại xuất hiện.

Vân Li tinh ý nhận ra chiếc cúc áo vốn đang nới lỏng đã được anh cài lại chỉnh tề.

Cô chờ một lúc, thấy anh không lên tiếng, đành chủ động nói: “Đã lâu không gặp.”

Ngay giây phút lời nói thốt ra, Vân Li đã thấy hối hận vô cùng.

Rõ ràng... mới mấy ngày trước hai người vừa gặp nhau xong.

Phó Chí Tắc không dừng lại lâu, chỉ “ừ” một tiếng rồi trả điện thoại lại cho Phó Chính Sơ.

Vân Li suýt chút nữa thì gục ngã trước sự lạnh nhạt không chút vương vấn này.

Vài giây sau, Vân Li nghe thấy tiếng Từ Thanh Tống vang lên: “Nghe nói Tang Diên mới mở quán bar, hình như tên là Tăng Ca, có muốn qua đó không?”

Phó Chính Sơ chen vào: “Muộn thế này rồi, mai em còn phải đi học.”

Từ Thanh Tống cười nói: “Ai bảo là dẫn em đi đâu.”

“Không được, em cũng phải đi.” Phó Chính Sơ nhìn vào ống kính, nói với Vân Li: “Chị Li Li, hay là chúng ta ra ngoài chơi đi, lát nữa về em sẽ bảo chị em gọi lại sau.”

Thấy cuộc gọi sắp kết thúc, Vân Li buột miệng thốt ra: “Mọi người định đi Tăng Ca sao?”

Cô khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Lát nữa chúng tôi cũng qua đó, nghe nói chỗ đó kinh doanh tốt lắm, có cần tôi đặt bàn trước không? Hôm nay là chủ nhật, chắc chắn sẽ rất đông người.”

Thật ra ngay từ đầu Phó Chính Sơ cũng muốn hẹn các cô, chỉ là sợ muộn quá, nghe Vân Li nói vậy liền hào hứng hẹn nhau ở Tăng Ca lúc mười giờ.

Vân Li vốn không biết quán bar Tăng Ca nằm ở đâu, sau khi cúp máy mới vội vàng tra mạng. Nó nằm đối diện quảng trường Thượng An, cách đây khoảng 30 phút lái xe.

Quán bar tọa lạc trên một con phố sầm uất ở thành phố Nam Vu, phong cách trang trí trông giống một tiệm cắt tóc hơn là quán bar, với bảng hiệu màu đen và tên cửa hàng màu trắng tinh khôi.

Hai người họ đến trước tìm chỗ ngồi, khoảng mười lăm phút sau nhóm kia mới tới. Phó Chính Sơ tự nhiên ngồi xuống cạnh Vân Li.

Mấy người họ vẫn chưa kịp thay quần áo, chỉ mới tháo cà vạt. Phó Chính Sơ nới lỏng cổ áo, cầm lấy menu rượu đưa cho Vân Li và Đặng Sơ Kỳ xem trước.

Vân Li rất ít khi đến những nơi này, cô hoàn toàn mù tịt về những cái tên sặc sỡ trên menu nên chỉ chọn đại một ly.

Cô lén nhìn Phó Chí Tắc, anh ngồi đối diện cô theo hướng chéo, tựa lưng vào ghế, dáng vẻ hiện tại có vẻ rất thư giãn.

Đặng Sơ Kỳ hỏi: “Hôm nay mọi người họp mặt gia đình ạ? Sinh nhật mẹ của cậu nhỏ sao?”

Hạ Tòng Thanh cười đáp: “Đúng vậy, bà ngoại tôi rất thích tổ chức họp mặt kiểu này, hơn nữa trong họ hàng có nhiều người là bạn học cùng lứa, quan hệ vốn đã rất tốt.”

Cách gọi “bà ngoại” này khiến người ta có cảm giác đối phương đã rất lớn tuổi.

Dường như nhận ra điều đó, Hạ Tòng Thanh giải thích thêm: “Ông bà ngoại đều là giáo sư ở Đại học Tây Khoa, họ nặng lòng với sự nghiệp nên sinh con muộn, vì thế cậu nhỏ của tôi mới ít tuổi hơn cả tôi đấy.”

Vừa lúc rượu được mang lên, mấy người cùng nhau cụng ly. Vân Li vừa nhấp một ngụm đã thấy cổ họng nóng bừng như lửa đốt, nước mắt nóng hổi chực trào ra nơi hốc mắt.

Rượu này... cay quá đi mất.

Chẳng trách cái ly này chỉ cao có 3 cm, đây là rượu nguyên chất sao?

Sau khi cố gắng điều chỉnh lại trạng thái, kìm nén nước mắt vào trong, Vân Li thở phào nhẹ nhõm, may mà vừa rồi không ai chú ý đến sự bối rối của cô.

Mấy ly rượu tiếp theo đều do Phó Chính Sơ gọi.

Nghĩ đến tửu lượng của cậu ta, Vân Li không nhịn được mà nhắc nhở: “Phó Chính Sơ, em uống ít thôi.”

“Chị Li Li, đã đi chơi thì phải hết mình chứ.” Phó Chính Sơ đẩy mấy ly rượu về phía Vân Li, “Chị muốn thử chút không?”

Vân Li chỉ biết bất lực lắc đầu.

Sau khi uống xong ly đầu tiên, Từ Thanh Tống đứng dậy, nói là muốn đi chào chủ quán một tiếng.

Phó Chí Tắc không đi cùng, anh lẳng lặng bước về phía quầy bar.

Đặng Sơ Kỳ huých nhẹ vào eo Vân Li.

Vân Li hiểu ý, lấy cớ mình không biết uống rượu nên muốn ra quầy bar nhờ pha một ly nhẹ hơn.

Khi tiến lại gần, Vân Li thấy Phó Chí Tắc đang cúi đầu chơi xúc xắc ngay tại quầy. Cách anh chơi cũng rất lạ, lắc ba viên rồi liếc nhìn một cái, sau đó lại thêm một viên, cứ thế tăng dần lên năm viên rồi lại tiếp tục lắc.

Đang định bước tới, bỗng nhiên có một bóng dáng thiếu nữ lượn lờ bên cạnh anh, cô ta dựa người vào quầy bar, chống cằm nhìn Phó Chí Tắc đắm đuối.

“Soái ca, có thể mời em một ly không?”

Vừa mới lấy hết dũng khí định tiến lên thì lại bị người khác nhanh chân đến trước, Vân Li đứng ngây người tại chỗ.

Phó Chí Tắc vẫn mải mê với mấy viên xúc xắc, không nói lời nào.

Người phụ nữ kia lặp lại lần nữa: “Được không anh?” Thấy anh lạnh lùng như vậy, cô ta định đưa tay chạm vào cổ áo của Phó Chí Tắc.

Vân Li tưởng cô ta định chạm vào mặt anh, theo bản năng liền thốt lên: “Bà cô này, cô chờ một chút.”

“...”

Bị ngắt ngang giữa chừng, người phụ nữ cau mày nhìn Vân Li, giọng điệu không mấy thiện cảm: “Này cô bé, muốn tiếp cận thì cũng phải biết trước sau chứ, hiểu không?”

“Với lại, ai là bà cô hả?”

Người phụ nữ xoay người lại, cơn giận dữ sắp lên đến đỉnh điểm thì Vân Li mím môi đáp: “Anh ấy là bạn của tôi.”

Vân Li chỉ về phía dãy ghế dài: “Bên kia chúng tôi có rất nhiều người, đều là sinh viên cả. Bà cô này, cô đừng có ép bạn tôi mua rượu cho cô, nếu không tôi sẽ gọi quản lý đấy.”

“...”

Người phụ nữ dường như cạn lời, xách ly rượu hậm hực bỏ đi.

Sự cố ngoài ý muốn này đã phá vỡ kế hoạch ban đầu của Vân Li. Đang lúc cô bối rối không biết có nên quay lại chỗ cũ hay không, Phó Chí Tắc khẽ rũ mắt nhìn chiếc ghế trống bên cạnh, cất giọng trầm thấp: “Ngồi đây đi.”

Đề xuất Cổ Đại: Không Gian Ác Thư Biết Chữa Lành, Năm Thú Phu Dùng Mạng Sủng Ái
Quay lại truyện Chiết Ánh Trăng
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Bộ này hay quá, hóng truyện ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện