Chiết Ánh TrăngChương 16
Cuối cùng thì bát miến cũng nguội bớt, Vân Li cuộn một vòng mì đặt lên thìa rồi đưa vào miệng.
Đúng lúc ấy, Phó Chính Sơ đột nhiên đập mạnh đôi đũa xuống bàn. Tiếng động lớn đến mức làm Vân Li giật bắn mình, sợi miến suýt chút nữa thì kẹt lại trong cổ họng. Cô nhẹ nhàng ho hai tiếng, đưa tay vỗ vỗ ngực cho xuôi.
“Chị Li Li, chị có biết cậu nhỏ của em dị hợm đến mức nào không?” Cậu ta hậm hực nói, “Hồi đó em không chịu đi học, ông ấy lừa em là sẽ học cùng trường với em, thế là em mới đồng ý. Trước đó một ngày còn vỗ ngực bảo sau này hai cậu cháu cùng đi học, thế mà—”
Phó Chính Sơ nhanh tay đoạt lấy nắm cơm định đưa lên miệng của Phó Chí Tắc, hậm hực cắn một miếng lớn rồi nói tiếp: “Mẹ nó chứ, ổng kiên trì được đúng hai ngày rồi nhảy lớp!”
Vân Li: “...”
“Lại còn nhảy thẳng lên cấp hai mới chịu!” Nói xong, Phó Chính Sơ nhìn chằm chằm vào Vân Li, đôi mắt tròn xoe như đang chờ đợi cô phải đứng về phía mình mà chỉ trích đối phương.
Phó Chí Tắc vẫn không hề nâng mí mắt, cứ như thể anh chẳng nghe thấy gì, cũng chẳng liên quan gì đến mình.
Nhìn ánh mắt mong đợi của Phó Chính Sơ, Vân Li ậm ừ một hồi lâu mới mở lời: “Thì... anh ấy cũng đâu có nói dối, đúng là đã từng học chung trường mà?”
Không gian giữa ba người bỗng chốc rơi vào im lặng.
Thấy Phó Chính Sơ ngẩn người ra, dường như đã xuôi tai, Vân Li tiếp tục kiên trì dẫn dắt: “Hơn nữa anh ấy cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Dù sao thì trời sinh thông minh cũng đâu phải là lỗi của anh ấy.”
Vẻ mặt Phó Chính Sơ lúc này trông vừa ngơ ngác vừa có chút cổ quái.
Vân Li không rõ mình có nói gì sai không, đành phải hỏi lại để xác nhận: “Cậu thấy chị nói có đúng không?”
Nhà ăn rõ ràng đang rất ồn ào, nhưng Vân Li lại cảm giác ngay khi cô vừa dứt lời, cả ba người bọn họ đều rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.
Chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi bầu không khí kỳ lạ này, cô cúi đầu khều sợi miến, ăn thêm một ngụm lớn.
Thấy vậy, Phó Chí Tắc cũng im lặng cầm lấy nắm cơm. Nhận thấy Phó Chính Sơ không có phản ứng gì thêm, anh mới chậm rãi kéo nó về phía mình.
“Nhưng mà,” Phó Chính Sơ đột nhiên lại giật lấy nắm cơm một lần nữa, “Cậu nhỏ à, hồi nhỏ cậu đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho cháu đấy, lúc nào mọi người cũng đem hai chúng ta ra so sánh.”
Vân Li suýt chút nữa thì sặc.
“Không ngờ nhiều năm trôi qua như vậy, cháu vẫn còn phải sống dưới cái bóng của cậu.” Phó Chính Sơ ra vẻ đau lòng, thở dài thườn thượt.
Phó Chí Tắc đặt đũa xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào đứa cháu trai.
Ai ngờ Phó Chính Sơ căn bản chẳng biết sợ là gì, còn thản nhiên bồi thêm một câu: “Cậu nhỏ, cậu lại ức hiếp cháu!”
Phó Chí Tắc: “...”
Nửa sau của bữa ăn, Phó Chí Tắc hoàn toàn rơi vào trạng thái “cá chết”. Có lẽ anh cảm thấy mọi sự phản kháng đều vô hiệu, nên dù Phó Chính Sơ có khiêu khích thế nào, anh cũng chỉ lặng im chịu đựng.
Phó Chính Sơ đã mở lời là không thể dừng lại được, cậu ta hăng say kể đủ thứ chuyện về thời thơ ấu của Phó Chí Tắc.
Sự kiện gây chấn động nhất chính là việc Phó Chí Tắc nhảy lớp đã tạo ra hiệu ứng dây chuyền, khiến mẹ của Phó Chính Sơ suốt mười mấy năm trời luôn tin rằng con trai mình cũng mang gen thiên tài tiềm ẩn.
Chính vì vậy mà Phó Chính Sơ đã phải kinh qua đủ loại lớp học thêm, mẹ cậu ta luôn cảm thấy tài năng của con mình đang bị vùi lấp ở đâu đó.
Điều kỳ quái nhất là khi Phó Chính Sơ vừa vào cấp hai thì Phó Chí Tắc đã lên cấp ba. Vốn tưởng có thể thở phào nhẹ nhõm, ngờ đâu lại lòi ra một Tang Trĩ học cùng lớp với cậu ta, làm bài tập cứ như thể đang học đếm số, dễ dàng đến phát điên.
Lải nhải hồi lâu, hai người kia giống như khán giả trung thành, thỉnh thoảng lại “ừ” một tiếng cho có lệ.
“Sau này, ngay cả mẹ em cũng phải thừa nhận rằng IQ của con trai bà thực sự không thể nào so sánh được với IQ của em họ mình.” Phó Chính Sơ nói như một lẽ đương nhiên: “Dù sao cũng không cùng đẳng cấp, sao mà giống nhau được?”
Dù Vân Li là người có tính tình ôn hòa nhưng cũng bắt đầu cảm thấy những lời trẻ con của Phó Chính Sơ hơi khó lọt tai. Cô ăn xong miếng cuối cùng, dùng khăn giấy lau miệng rồi nói khẽ: “Đừng buồn.”
Đôi mắt Phó Chính Sơ đẫm lệ, hớn hở vì nghĩ mình đã kéo được Vân Li về phe mình, nóng lòng chờ đợi câu an ủi tiếp theo.
Vân Li mím môi: “Đều là người bình thường cả, chúng ta phải biết tự lượng sức mình.”
Thật hiếm hoi, Phó Chí Tắc vốn trầm mặc nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng tán thành: “Chấp nhận bản thân cũng không có gì đáng sợ.”
“...”
Khi xuống lầu, Vân Li chú ý thấy mấy gian hàng bán đồ ngọt ở giữa quảng trường, chuyên bán loại bánh quy và bánh mì ngọt mà cô vừa thấy trong nhà ăn.
“Oa, hôm nay có bán này.” Phó Chính Sơ ngạc nhiên reo lên.
Thay đổi bối cảnh một cái là cậu ta quên sạch chuyện vừa rồi, quay đầu lại hỏi Phó Chí Tắc một cách đầy giả tạo: “Cậu nhỏ ơi, cậu có muốn ăn không?”
Phó Chí Tắc chẳng buồn nể mặt, trực tiếp vạch trần: “Muốn ăn thì tự đi mà mua.”
Nói xong, anh liếc nhìn Vân Li một cái: “Cô cũng vậy.”
Vân Li vừa định từ chối thì Phó Chính Sơ đã hoàn toàn không cho cô cơ hội, đẩy cô đi thẳng về phía đó.
Hai người mỗi người cầm một chiếc túi nilon và kẹp gắp. Cứ đến mỗi ngăn tủ bánh mới, Phó Chính Sơ lại phân tích ưu nhược điểm, gặp món nào cậu ta thích là lại tiện tay gắp cho Vân Li hai cái.
Vân Li chẳng còn sức mà đáp lời, Phó Chính Sơ đúng là cái gì cũng có thể nói được. Đã thế, cứ cách một lúc cậu ta lại hỏi cô một câu, nếu cô không trả lời tử tế là cậu ta nhất quyết không bỏ qua.
Nhân lúc cuộc trò chuyện có chút khoảng lặng, Vân Li hỏi: “Phó Chính Sơ, trước đây em có thường xuyên nói chuyện với cậu mình như thế này không?”
“Hình như là có.” Phó Chính Sơ ngước mắt nghĩ ngợi, “Trước kia cậu nhỏ nói nhiều hơn bây giờ một chút.”
Vân Li tò mò: “Vậy bình thường anh ấy hay nói gì với em?”
“Hỏi em xem có phải em có tận hai cái miệng không.”
Vân Li nhìn ra phía ngoài.
Phó Chí Tắc đang đứng ngoài đám đông, giữa những đám mây chiều tà đang trôi dạt. Dáng vẻ anh thanh lãnh và xa cách như một tòa cao ốc, đang cúi đầu nghịch điện thoại.
Không giống như những gì cô tưởng tượng, dù phần lớn thời gian Phó Chí Tắc không phản ứng lại lời Phó Chính Sơ, nhưng sự đối đãi của anh dành cho cậu cháu trai này gần như có thể dùng từ “nuông chiều” để hình dung.
Tựa như một quả cầu rong biển, dần dần bành trướng theo những cảm xúc phập phồng, nhưng vĩnh viễn không bao giờ nổi giận.
Nếu Vân Dã mà như thế này, chắc Vân Li đã phát điên từ lâu rồi.
Hai người đóng gói xong bánh quy, khi đi tính tiền mới phát hiện ra hàng người đã xếp dài dằng dặc như rồng rắn.
“Chúng ta lên phía trên đi chị Li Li, cậu nhỏ đang đứng ở đằng trước kìa.” Thấy ánh mắt ngạc nhiên của Vân Li, cậu ta bổ sung: “Trước đây mỗi lần đi chơi, cậu nhỏ toàn là người xếp hàng hộ thôi, chuyên gia đấy.”
Quả nhiên ở phía đầu hàng, cô nhìn thấy bóng dáng của Phó Chí Tắc.
Vân Li chậm bước lại, hôm nay cô đã làm phiền anh quá nhiều việc rồi. Cô nhìn hai túi bánh trong tay, do dự hỏi: “Hay là chúng ta lấy thêm một ít cho anh ấy nhé?”
Lúc đầu cô không nghĩ anh lại đứng xếp hàng ở đó. Bây giờ cảm giác giống như đang “hy sinh” Phó Chí Tắc để bọn họ hưởng lạc, bởi vì những người khác đều có thể chọn món mình thích, còn người cam chịu xếp hàng lại tự tước bỏ quyền lợi đó.
Phó Chính Sơ thì chẳng mảy may bận tâm: “Không sao đâu chị, phải qua sự rèn giũa của chúng ta thì cậu nhỏ mới trở thành nhân tài nỗ lực được chứ.”
Nói xong, cậu ta chẳng đợi Vân Li phản ứng đã nhét luôn hai túi bánh vào tay Phó Chí Tắc.
Phó Chí Tắc nhận lấy rồi mở mã thanh toán trên điện thoại. Thấy vậy, Vân Li nhanh tay lẹ mắt rút thẻ sinh viên từ trong túi quần ra. Phó Chính Sơ là người thân của anh thì không nói, nhưng cô thì không phải, để anh trả tiền thay mình là điều quá giới hạn.
Vân Li: “Cái đó... anh có thể quẹt thẻ sinh viên của tôi.”
Phó Chí Tắc không nhận lấy, cũng chẳng nói câu nào.
Đợi một hồi lâu, tay bắt đầu thấy tê rần mà vẫn không nhận được phản ứng như mong đợi.
Vân Li ngẩng đầu lên thì phát hiện cả Phó Chí Tắc lẫn Phó Chính Sơ đều đang nhìn chằm chằm vào ảnh trên thẻ sinh viên của cô. Phó Chính Sơ thậm chí còn suýt dán cả mặt vào tấm thẻ.
Vân Li: “?”
Cô cảm thấy vô cùng bối rối. Trọng tâm đáng lẽ phải là việc cô không muốn Phó Chí Tắc trả tiền cho mình, vậy mà hai người này rõ ràng lại đang ở một tần số hoàn toàn khác.
Phó Chính Sơ: “Chị Li Li, ảnh chụp xinh quá, là hồi học đại học ạ?”
Vân Li chần chừ một lát rồi đáp: “Là ảnh hồi cấp ba của chị.”
Phó Chính Sơ cũng chẳng để ý thời điểm chụp ảnh, chỉ tán thưởng từ tận đáy lòng: “Chị Li Li, em thấy chị để tóc dài đẹp hơn chị gái em nhiều.”
Cậu ta quay sang tìm kiếm sự đồng tình từ “đồng bọn”: “Cậu nhỏ, cậu thấy đúng không?”
Phó Chí Tắc không đáp lại, lẳng lặng thu hồi tầm mắt.
Vân Li nhất thời thấy khó xử, vội vàng lật úp tấm thẻ lại.
Hồi tốt nghiệp đại học có thu thập ảnh, lúc đó cô bận việc phải về nhà nên hệ thống thông tin đã tự động sử dụng lại ảnh tốt nghiệp cấp ba của cô. Khi ấy Vân Li vẫn để tóc dài đến thắt lưng, nhưng sau này cô đã cắt ngắn ngang vai. Vân Dã hồi đó còn đang học cấp hai, thấy chị cắt tóc mà khóc tu tu vì không chấp nhận nổi.
“Vậy lát nữa tôi sẽ chuyển khoản lại cho...” Vân Li khó khăn lắm mới thốt ra được hai chữ, “Cậu nhỏ...”
Phó Chính Sơ xua tay: “Không cần đâu chị Li Li, chúng ta là phận tiểu bối, cậu nhỏ sẽ không để chúng ta trả tiền đâu.”
Vân Li thật sự cảm thấy hổ thẹn. Là người cùng trang lứa với Phó Chí Tắc, cô thật khó lòng thích nghi với cái danh xưng “tiểu bối” này.
“Chị thấy cậu nhỏ của em tốt đấy chứ, em đừng có bắt nạt anh ấy nữa.” Để bản thân bớt gượng gạo, cô nói thêm: “Anh ấy còn trả tiền cho chúng ta mà.”
Phó Chính Sơ: “Chị Li Li, đây không phải bắt nạt đâu. Dù sao cậu nhỏ cũng chẳng có bạn gái, tiền không tiêu cho tiểu bối thì tiêu cho ai?”
“Hả? Không phải lần trước nói có rất nhiều người muốn xin số anh ấy sao...”
“Ban đầu cũng có cho vài người.” Cậu ta dừng lại một chút, “Nhưng cậu nhỏ cũng chẳng qua lại với ai cả.”
Vân Li im lặng một lúc: “Anh ấy còn cho người ta số điện thoại sao?” Nhận thấy giọng điệu mình có chút lạ, cô lập tức bổ sung: “Ý chị là trông anh ấy có vẻ không giống người sẽ dễ dàng cho số, như lần trước chúng ta đi ăn cơm ấy.”
“Chị nghĩ gì vậy.” Phó Chính Sơ vẻ mặt đầy tự hào, “Cái đó là bọn em cho đấy.”
“Tại sao?”
“Để tìm cho ổng một người mợ để quản thúc chứ sao.”
...
Một lúc sau, Phó Chí Tắc xách hai túi bánh quy quay lại. Vân Li mang theo chiếc túi vải trắng vừa nhận được, cẩn thận đặt túi đeo chéo và gói bánh quy của mình vào trong.
Có lẽ vì trong lòng quá đỗi hài lòng, cô nhón chân, nghiêng người nhìn xuống chiếc túi.
Thấy Vân Li thích phần thưởng của EAW đến vậy, Phó Chính Sơ tò mò không biết nó có gì đặc biệt: “Chị Li Li, đeo cái này cảm giác thế nào ạ?”
Vân Li cúi đầu nhìn, thẹn thùng mỉm cười: “Cũng tốt, chỉ là...” Cô nhấc chiếc túi lên, “Hơi to một chút.”
Trước mặt hai người bọn họ, cô hơi ngại ngùng khi tạo dáng, bèn chạy ra một khoảng đất trống cách đó hai mét để chụp ảnh.
Phó Chính Sơ chán nản mở túi bánh quy ăn vài miếng, từ xa nhìn Vân Li chụp ảnh. Có lẽ vì quá rảnh rỗi nên cậu ta bắt đầu quan sát chiếc túi vải cô đang đeo, rồi đột nhiên thốt lên một tiếng kinh ngạc.
“Cậu nhỏ, đây chẳng phải là ảnh đại diện của cậu sao?”
Để chứng minh cho phát hiện của mình, Phó Chính Sơ phóng to ảnh đại diện WeChat của Phó Chí Tắc rồi đưa lên trước mặt anh.
Một bên là màu xanh da trời, một bên là màu đen tuyền.
Phó Chính Sơ: “Nhìn này, y hệt cái mặt trăng ở trên túi.”
Phó Chí Tắc nhìn cậu ta bằng ánh mắt như nhìn một đứa thiểu năng.
Không hài lòng, Phó Chính Sơ lại được đằng chân lân đằng đầu, hạ thấp giọng trêu chọc bằng tông giọng mà chỉ hai người nghe thấy: “Cậu nhỏ, vừa rồi chị Li Li nói cậu to kìa.”
Miếng bánh quy trong miệng cậu ta vẫn nhai nhóp nhép, dáng vẻ cực kỳ thiếu đòn.
Phó Chí Tắc: “...”
Trời đã sẩm tối, loa phát thanh trong trường bắt đầu chương trình buổi tối. Lúc này, nữ MC đang phỏng vấn một đàn anh khóa trên đã tốt nghiệp.
“Vậy thưa học trưởng Doãn, một người từng làm mưa làm gió ở Nam Lý Công, sở hữu vô số giải thưởng, các fan của anh và cả tôi đều rất tò mò, điều gì làm anh cảm thấy tiếc nuối nhất trong thời đại học?”
Giọng nói của người đàn ông ôn hòa như gió thoảng, khiến người nghe cảm thấy dễ chịu giữa tiếng loa ồn ào. Anh ta cười khẽ, dừng lại một chút rồi nói: “Đại khái chính là... không yêu đương?”
“Mấy năm nay, bạn bè xung quanh tôi đều có đôi có cặp cả rồi.”
Phó Chính Sơ thuận miệng hỏi: “Chị Li Li, hồi đại học chị có tiếc nuối gì không?”
Câu hỏi đột ngột khiến Vân Li lập tức nghĩ ra hàng vạn câu trả lời, nhưng dù là loại nào thì cũng đều dẫn đến sự thật đáng xấu hổ của bản thân.
Không biết Phó Chính Sơ có cố ý hay không?
Vân Li vốn không thích tò mò chuyện riêng tư của người khác, một phần vì cô cũng sợ người ta hỏi ngược lại mình. Việc vẫn còn là “cẩu độc thân” chính là bằng chứng cho thấy cô không giỏi giao tiếp như lời người ta vẫn nói.
Gió đêm bỗng chốc se lạnh, cô dùng lòng bàn tay xoa xoa khuỷu tay, khó khăn thừa nhận: “Chị... chưa từng yêu đương.”
Trong lúc luống cuống, cô vội bẻ lái sang chuyện khác: “Còn hai người thì sao?”
“À~” Phó Chính Sơ nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, rồi thản nhiên đáp: “Khoảng bốn năm lần gì đó, nhưng lần nào cũng không được lâu.”
“Vậy còn...” Ánh mắt cô chuyển sang phía Phó Chí Tắc.
Lo lắng rằng anh cũng có ý nghĩ tương tự, coi việc không yêu đương là một thiệt thòi, Vân Li cân nhắc kỹ lưỡng rồi giả vờ ngây ngô hỏi: “Cũng bốn năm lần sao?”
Phó Chí Tắc hơi ngửa đầu ra sau, vùng cổ trắng ngần hiện rõ những mạch máu phân bố như những nhánh cây. Đúng lúc đi ngang qua một ngọn đèn đường, ánh sáng thắp lên một tia sáng nhỏ trong mắt anh.
Anh nghiêng đầu nhìn cô: “Cô thật là đánh giá cao tôi quá.”
“Chị Li Li, ý cậu nhỏ là...” Phó Chính Sơ làm nhiệm vụ phiên dịch, “Việc chị hỏi câu này đã là đề cao ông ấy lắm rồi.”
Cậu ta ra vẻ nghiêm túc: “Dù sao trong mắt bọn em, cậu ấy chính là kiểu người sinh sản vô tính.”
Vân Li: “...”
Phó Chí Tắc: “...”
Nữ MC tiếp tục hỏi người đàn ông: “Vậy học trưởng Doãn, anh có lời khuyên nào dành cho các tân sinh viên không?”
Người đàn ông nén tiếng cười: “Hy vọng mọi người học tập thật tốt, nhưng lúc rảnh rỗi cũng đừng quên tận hưởng tình yêu thời thanh xuân vườn trường.”
Kết thúc buổi phỏng vấn là bài hát “Wonderland” đang rất hot ở nước ngoài, âm lượng tăng dần theo nhịp điệu dồn dập.
Phó Chính Sơ không ngừng nhận xét: “Đáng lẽ họ không nên mời người đàn ông này làm khách mời.”
Vân Li: “?”
Phó Chính Sơ: “Em cảm thấy sau này, khi con của bạn bè cậu nhỏ đã đi học tiểu học hết rồi, chắc ông ấy vẫn chưa có bạn gái đâu.”
Cậu ta kết luận: “Rõ ràng cậu nhỏ của em mới là người có nhiều kinh nghiệm để chia sẻ hơn.”
...
Ba người chậm rãi đi dọc theo con đường tản bộ.
Chẳng mấy chốc đã tới Phố Tây gần đó, dãy cửa hàng được xây dọc theo phía ngoài khu sinh hoạt, đa phần là các quán cà phê phục vụ sinh viên giải trí và tự học.
Vài chú mèo hoang lười biếng nằm ven đường, chẳng hề sợ người đi bộ. Có đồ ăn thì chúng đứng dậy nhấm nháp vài miếng, lười đến mức không muốn có thêm bất kỳ động tác dư thừa nào.
Ánh đèn đường kéo bóng người thành những hình thù thon dài. Dưới góc độ này, bóng của Vân Li và Phó Chí Tắc vừa vặn đè lên nhau.
Phố Tây tương đương với việc đã ra ngoài khuôn viên trường. Phó Chính Sơ nhìn đồng hồ rồi hỏi cô: “Chị Li Li, tối nay bọn em đi xem bóng đá ở sân vận động Nam Vu, chị đi cùng không?”
Vân Li nhất thời không phản ứng kịp. Bóng đá? Cô là kiểu người thậm chí còn chẳng biết có bao nhiêu cầu thủ trên sân.
Vân Li: “Chị không đi đâu.”
Phó Chính Sơ: “Sao thế ạ?”
Vân Li: “Ừm, chị không hiểu về môn này, sợ sẽ làm mọi người mất hứng.”
Phó Chính Sơ nghiêm túc nói: “Chị Li Li, chúng ta đi xem bóng đá chứ có phải đi đá bóng đâu mà cần hiểu.”
Nhìn thấy vẻ do dự của cô, Phó Chính Sơ quyết định luôn, chỉ tay về phía cửa hàng tiện lợi bên kia đường: “Chúng ta đi mua thêm ít đồ ăn đi, lát nữa vừa xem vừa ăn.”
Trong cửa hàng tiện lợi có đủ loại mặt hàng, từ đồ ăn vặt, đồ uống đến thức ăn nhanh. Vân Li đang chọn sữa ở tủ mát thì vô tình nghe được cuộc trò chuyện của hai người họ ở phía đối diện.
“Nhưng cậu nhỏ này, sao cậu không về trường?”
Anh rõ ràng vẫn chưa tốt nghiệp mà.
Vân Li bình thường vốn trì trệ, nhưng lúc này đầu óc bỗng sáng láng lạ thường, lập tức kết nối với thông tin Phó Chí Tắc vẫn còn đang đi học mà cô đọc được trên blog.
Cô chậm rãi nhìn hạn sử dụng trên hộp sữa, nhưng những dòng chữ đen li ti lúc này dường như mờ đi, lỗ tai lại đặc biệt chú ý đến đoạn đối thoại đằng kia.
Một lúc lâu sau, Phó Chí Tắc mới bình thản đáp: “Không về.”
“Vậy có tốt nghiệp được không?” Giọng Phó Chính Sơ đầy kinh ngạc, “Ông chủ của cháu bảo nếu cháu dám xin nghỉ phép một tuần là phải bảo lưu đấy.”
Phó Chí Tắc không trả lời mà đi thẳng tới quầy thu ngân. Vân Li vội vàng thu hồi ánh mắt, làm bộ như đang nghiêm túc chọn sữa.
“Bạn học này—” Một giọng nam quen thuộc đột nhiên vang lên. Vân Li ngẩng đầu, một chàng trai tóc xoăn đang đứng cạnh cô, “Chọn một chai sữa mà lâu vậy sao?”
Vân Li có chút xấu hổ, sợ đám người Phó Chí Tắc nghe thấy: “Tôi cũng không chọn lâu lắm, vừa rồi chỉ xem qua một chút thôi.”
Anh ta cười khẽ, ghé sát người lại gần hơn: “Nhưng tôi thấy cô chọn rất lâu rồi. Lúc đầu cô cầm hộp sữa của Quang Minh, sau đó đổi sang Y Lợi, rồi lại đổi thành Mông Ngưu. Tôi có biết một quán sữa tươi gần đây...”
Vân Li lùi lại một bước, nhíu mày: “Chúng ta quen nhau sao?”
“Không quen, nhưng mà...”
“Đã không quen biết, tại sao anh lại,” Vân Li ngắt lời, ôm hộp sữa trong tay tiếp tục lùi lại, “Cứ nhìn chằm chằm tôi chọn sữa làm gì?”
Nói xong, chẳng đợi anh ta kịp phản ứng, Vân Li đã quay người đi thẳng về phía Phó Chí Tắc và Phó Chính Sơ.
Chàng trai kia tặc lưỡi một cái, bao nhiêu lời định nói đành phải nuốt ngược vào trong.
Phó Chính Sơ nhìn theo người đứng bên tủ mát: “Chị Li Li, bạn chị ạ?”
Vân Li lắc đầu: “Không quen.”
Phó Chính Sơ: “Vậy vừa rồi hai người nói chuyện gì thế?”
Vân Li lật mã vạch của món đồ ra rồi đưa cho Phó Chí Tắc. Nghe thấy câu hỏi, cô bối rối nói nhỏ: “Không có gì, anh ta cứ nhìn chằm chằm chị, chị cảm thấy có chút...”
Không chắc liệu từ này có phù hợp không, giọng Vân Li càng nhỏ hơn: “Biến thái.”
Vừa nghe thấy thế, Phó Chính Sơ lại ngoái đầu nhìn về phía tủ mát thêm vài lần nữa.
Phó Chí Tắc nhận lấy đồ từ tay Vân Li, đưa mã vạch vào máy quét rồi bỏ chúng vào chiếc túi bên cạnh. Khi cầm đến hộp sữa tươi, động tác theo quán tính của anh bỗng khựng lại, anh đưa máy quét đến bao bì hộp sữa.
Tưởng mình lấy quá nhiều sữa, Vân Li vội giải thích: “Tôi lấy ba hộp, nghĩ lát nữa mọi người cũng có thể uống.”
Phó Chí Tắc tiếp tục quét mã, hỏi: “Vị Chocolate à?”
Vân Li: “À, lúc đầu tôi không tìm thấy. Nếu anh muốn uống thì để tôi sang siêu thị bên cạnh tìm xem.”
“Chị Li Li, ngay sau lưng chị kìa!” Phó Chính Sơ nhắc nhở.
Quả thực, Vân Li quay đầu lại thấy hộp sữa chocolate được đặt ngay gần quầy thu ngân. Vì đây là loại sữa bảo quản ở nhiệt độ thường nên không để chung trong ngăn mát. Cô cầm lấy mấy hộp sữa vừa nãy: “Vậy để tôi ra đổi lại.”
Phó Chí Tắc cầm lấy hai hộp từ tay cô, đặt lại vào túi: “Đổi của cô là được rồi.”
...
Sau khi thanh toán xong, họ đi về phía bãi đỗ xe. Vân Dã gọi video tới, Vân Li trực tiếp cúp máy.
Cậu nhóc lập tức gửi một tin nhắn: “Tâm trạng chị không tốt à?”
Dù bình thường hai chị em hay trêu chọc nhau, nhưng vào những lúc quan trọng, cậu em trai này vẫn rất đáng tin cậy.
Lúc đầu tâm trạng Vân Li cũng bình thường, nhưng giờ phút này cô lại thấy rất vui vẻ: “Vẫn ổn, đi chơi cả ngày rồi, giờ đang đi tăng hai đây.”
Vân Dã: “...”
Vân Dã: “Đừng có lừa người, mới có hai tháng, chị mà cũng kết bạn được à?”
Chân mày Vân Li nhướng lên, tốc độ gõ chữ nhanh thoăn thoắt: “Khỏi cần hâm mộ, cũng đừng có lo, chị già của em ổn lắm!”
Vân Dã: “Vâng vâng.”
Một lát sau.
Vân Dã: “Nam hay nữ?”
Tiểu tử này sao lại hỏi vấn đề này chứ.
Dù chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng không hiểu sao Vân Li lại có cảm giác tật giật mình. Cô luôn thấy rằng một câu trả lời chân thật lúc này dường như lại mang một hàm ý khác.
Lén nhìn Phó Chí Tắc một cái, cô thiếu tự tin trả lời: “Nữ.”
Vân Dã cũng đoán được cô không thể có bạn trai nhanh như vậy: “Ok, muộn thế này rồi chị còn đi đâu nữa?”
Vân Li: “Đi xem bóng đá.”
Vân Dã: “Từ khi nào mấy đứa con gái các chị lại hẹn nhau đi xem bóng đá thế?”
Vân Li mải nhắn tin nên bước chân càng lúc càng nhanh, vô tình kéo giãn khoảng cách khoảng hai mét với hai người kia.
Phó Chính Sơ lờ mờ nhìn thấy Vân Li đang nhắn tin, thỉnh thoảng còn dùng nhiều dấu chấm cảm, cứ ngỡ cô đang trút giận chuyện vừa rồi với ai đó. Nghĩ lại chuyện hôm ở sân bay muốn xin số WeChat của cô, cậu ta cảm thấy Vân Li trong phương diện này thực sự không được cởi mở cho lắm.
Cậu ta bèn sát lại gần Phó Chí Tắc, nhỏ giọng nói: “Chị Li Li không nhận ra người kia muốn làm quen với chị ấy sao? Sao chị ấy lại hiểu lầm người ta là biến thái rình coi nhỉ?”
Túi đựng khoai tây chiên và đồ uống đóng hộp rung rinh theo bước chân.
Phó Chí Tắc hỏi ngược lại: “Không phải thì là gì?”
Nghe ra sự phản đối trong lời nói của Phó Chí Tắc, nhưng Phó Chính Sơ cũng không nghĩ ngợi nhiều. Có lẽ từng trải qua việc tương tự nên cậu ta đồng cảm như thể chính mình bị oan: “Chỉ là bắt chuyện thôi mà!”
Cậu ta cảm thán: “Đúng là không ngờ chị Li Li xinh đẹp như vậy mà lại chẳng có chút kinh nghiệm nào trong chuyện này.”
“Cậu cũng đâu có kinh nghiệm.” Phó Chí Tắc nghiêng đầu nói, “Kém hơn cháu tận bốn năm lần cơ mà.”
“...”
Đến sân vận động Nam Vu, mấy người họ mới nhận ra đồ uống vừa mua coi như bỏ đi. Lúc này sân vận động chật kín người, không khí vô cùng náo nhiệt. Nhân viên bảo vệ đang chặn những người mang theo đồ uống bên ngoài, một tấm biển gỗ lớn đề chữ “Cấm mang đồ uống” được đặt ngay phía trước.
Thấy vậy, Phó Chí Tắc đành mang đồ quay lại cất vào xe.
Vân Li và Phó Chính Sơ đứng đợi ở cổng vào, cô nhận thấy hầu hết khán giả đều mặc đồ đen hoặc trắng. Đây rõ ràng là màu áo của hai đội bóng.
“Mọi người ủng hộ đội nào thế?”
“Đây!” Phó Chính Sơ giũ giũ vạt áo của mình, “Không phải em đang mặc đồ đen sao?”
“Nhưng...”
Cô và Phó Chí Tắc đều đang mặc áo khoác trắng.
Phó Chính Sơ tỏ vẻ hiểu biết, bình tĩnh nói: “Không sao đâu, cứ đi theo em!”
Khán giả trong sân vận động được ngăn cách bởi một lối đi nhỏ, hai bên là khu vực dành cho người mặc đồ đen và đồ trắng. Ba người Vân Li, dưới những ánh mắt soi mói của mọi người, ngang nhiên đi thẳng vào khu vực của đội đồ đen.
Hầu như cứ mỗi khi có người đi ngang qua, họ lại bị hỏi có phải đã ngồi nhầm chỗ không. Một lúc sau, ngay cả Phó Chính Sơ cũng không chịu nổi nhiệt.
“Cậu nhỏ, chị Li Li, hai người nên sang phía đối diện ngồi đi.”
Vân Li ngượng ngùng cầm túi xách, tìm một chỗ ngồi trong khu vực đồ trắng. Phó Chí Tắc cũng lẳng lặng đi theo ngồi xuống bên cạnh cô.
Chỗ ngồi không mấy rộng rãi, thỉnh thoảng đầu gối hai người lại chạm vào nhau, Vân Li đều rụt người lại như bị điện giật.
Cô là người phá vỡ sự im lặng trước: “Anh ủng hộ đội trắng này à?”
Phó Chí Tắc: “Không.”
“Vậy ngày thường anh có hay xem thi đấu không?”
“Không xem.”
“Thế sao hôm nay anh lại đi cùng Phó Chính Sơ đến đây?”
Phó Chí Tắc quay đầu nhìn cô: “Chẳng phải cô cũng vậy sao?”
Cuộc trò chuyện gượng gạo này khiến Vân Li chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống. May mà trận đấu nhanh chóng bắt đầu, bầu không khí trên khán đài nóng dần lên, Vân Li mới không còn phải lo lắng tìm chủ đề nói chuyện với Phó Chí Tắc nữa.
Đây là lần đầu tiên Vân Li đi xem trực tiếp một trận bóng đá. Trước đây cô từng xem nhiều video bình luận của các uploader, lần trước đi thăm cửa hàng còn gặp được Phí Thủy, một người khá nổi tiếng trong giới bình luận bóng đá.
Nhưng trải nghiệm của một người ngoài cuộc hòa mình vào đám đông khán giả thực sự khác biệt hoàn toàn. Lúc này, Vân Li mới thực sự cảm nhận được sự nhiệt huyết ấy.
Để tăng hiệu quả giải trí, sân vận động Nam Vu còn có bình luận trực tiếp. Những nhịp điệu hào hùng hòa cùng tiếng la hét của khán giả đã đẩy bầu không khí lên cao trào.
Lúc vào cửa, Vân Li được phát cho một món đồ chơi vỗ tay, lúc này cô cũng nhiệt tình vỗ theo nhịp.
Chẳng mấy chốc, cảm xúc của Vân Li cũng bị những người xung quanh lôi cuốn. Khi đội áo trắng ghi bàn thắng đầu tiên, cô cũng phấn khích vỗ tay liên hồi.
Phó Chí Tắc: “...”
Ban đầu anh định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt Vân Li, anh lại im lặng. Anh chỉ vờ như không nghe thấy những âm thanh ồn ào ấy.
Nhưng bên cạnh luôn có một luồng áp suất thấp tỏa ra, Vân Li không thể nào lờ đi được. Sau một hồi suy nghĩ, cô đưa món đồ chơi vỗ tay đến trước mặt anh: “Tôi thấy anh cũng nên tham gia một chút đi, vui lắm đấy.”
Phó Chí Tắc không nhận lấy.
Qua vài giây.
Vân Li nhéo nhéo vạt áo trắng của mình, hướng về phía trước: “Chẳng phải chúng ta đang ở phe đội trắng sao?”
Rõ ràng lúc đầu hai người họ đều chẳng quan tâm đến trận đấu, vậy mà giờ Vân Li đã hoàn toàn thay đổi thái độ. Phó Chí Tắc nhìn đôi môi hơi mím lại của cô, dường như còn thấy cả một tia chỉ trích trong đó.
“...”
Hai người nhìn nhau giữa không gian náo nhiệt, lặng lẽ đối diện. Vân Li có chút khẩn trương, nhưng vẫn quật cường giữ vững tầm mắt với anh.
Một lúc lâu sau.
“Bạch bạch bạch!”
Phó Chí Tắc ngoan ngoãn cầm lấy món đồ chơi vỗ tay, chẳng nói lời nào mà bắt đầu vẫy vẫy theo nhịp.
Đề xuất Ngược Tâm: Suốt Kiếp Này, Em Sẽ Quên Anh
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ