Hình Thiệu Huy gọi điện cho Triệu Hiểu Nhu, nói Điền Thiều ở Dương Thành có việc muốn bàn bạc với cô, bảo cô mau chóng qua đó.
Triệu Hiểu Nhu đi làm đến ngày hai mươi tám tháng Chạp, sau đó xin nghỉ việc chuẩn bị nghỉ ngơi một thời gian. Cô trước đó đã làm xong mọi thủ tục, nên nhận được tin tức liền bắt xe qua biển tìm Điền Thiều.
Đến địa điểm đã hẹn trước, Triệu Hiểu Nhu nhìn thấy Điền Thiều liền nắm tay cô nhỏ giọng hỏi: "Tiểu Thiều, chị qua đây thế này chắc không sao chứ?"
Vì là vượt biên qua đó nên trong lòng Triệu Hiểu Nhu luôn bất an, sợ lại bị bắt trở lại. Quen với cuộc sống tự do ở Cảng Thành, quay lại nội địa cô không thích ứng được.
Điền Thiều cảm thấy cô quá nhát gan, cười nói: "Trương Kiến Hòa vì đầu cơ trục lợi công an nội địa đều muốn bắt anh ta, anh ta còn chuẩn bị qua đây mở phân xưởng, chị lại không phạm tội gì sợ cái gì?"
Trương Kiến Hòa là cho rằng mình có hộ khẩu Cảng Thành, cộng thêm anh ta lại là đến Dương Thành đầu tư. Cho dù vận may không tốt bị người ta nhận ra, anh ta cảm thấy cũng không đến mức vì chuyện năm đó mà bắt anh ta về ngồi tù. Vì chuyện này mà truyền ra ngoài, có thể sẽ dọa chạy một nhóm nhà đầu tư, lợi bất cập hại.
Nghe thấy lời này, Triệu Hiểu Nhu yên tâm hơn nhiều.
Hai người vào trong phòng, Điền Thiều nói với cô tình hình ở đây: "Em mời Trang Diệc Bằng làm xưởng trưởng xưởng may, Tam Khuê hỗ trợ anh ta. Em nói với anh ta chị là đại ông chủ, em chỉ chiếm 30% cổ phần, lát nữa gặp anh ta chị đừng để lộ sơ hở."
Triệu Hiểu Nhu biết dự định của Điền Thiều, cô khẽ cười một tiếng nói: "Trang Diệc Bằng người này tinh hơn cả khỉ, không giấu được lâu đâu, qua một thời gian anh ta sẽ nhìn ra manh mối thôi."
Điền Thiều nói: "Anh ta nhìn ra được đó là bản lĩnh của anh ta, nhưng chị đừng để lộ sơ hở là được."
Vốn dĩ cô không định để Triệu Hiểu Nhu ra mặt, nhưng nghĩ lại cảm thấy sớm cho Trang Diệc Bằng biết chút nội tình cũng tốt. Người có bản lĩnh đều nghĩ nhiều, cô hy vọng Trang Diệc Bằng có thể thành thành thật thật làm cái xưởng trưởng này.
"Được, đều nghe theo em."
Triệu Hiểu Nhu lại nói với Điền Thiều chuyện của Cảnh Tu: "Tiểu Thiều, cha nuôi của Cảnh Tu đã phát lệnh truy sát Phùng Nghị. Bây giờ những người của băng đảng vẫn đang tìm Phùng Nghị, chị lo lắng sẽ có biến cố gì đó, em vẫn là để anh ấy về nội địa đi."
Băng đảng ở Cảng Thành có ngang ngược đến đâu cũng không dám qua biển, có qua đây, không ăn kẹo đồng thì cũng phải ngồi tù mọt gông.
Điền Thiều nói: "Yên tâm đi, đã truyền tin tức qua đó bảo anh ấy về rồi. Đợi mấy tháng nữa chuyện này lắng xuống, đến lúc đó lại đi cũng không sợ."
Lòng dạ của những kẻ băng đảng này đều đen tối cả, làm sao có thể thực sự vì một đứa con nuôi mà đại khai sát giới. Phát lệnh truy sát, một là để trấn an đàn em, hai cũng là vì tổn hại đến lợi ích của ông ta cũng như làm ông ta mất mặt.
Triệu Hiểu Nhu đi theo Bao Hoa Mậu nên càng rõ thế lực của những băng đảng này: "Tiểu Thiều, vị chú Lạc kia dưới trướng có mấy vạn đàn em thế lực rất lớn, để chắc chắn vẫn là đừng để Phùng Nghị đến Cảng Thành nữa."
Điền Thiều bây giờ cũng không biết tình hình bên đó thế nào, nên không thể hứa chắc chuyện này: "Anh ấy có bệnh, phải đến Cảng Thành khám bệnh, nhưng khi đến Cảng Thành em sẽ không để anh ấy lộ diện đâu."
"A, anh ấy có bệnh, bệnh gì vậy?"
Điền Thiều không nói chi tiết: "Anh ấy không thích người khác biết chuyện này, chị đừng hỏi nữa. Tiểu Nhu, ngày mai chị quay về rồi bảo Trương Kiến Hòa qua đây một chuyến, em muốn bàn bạc với anh ta chuyện xây phân xưởng."
Vừa nghe nói muốn ở đây xây phân xưởng đồ điện, Triệu Hiểu Nhu nói: "Xây phân xưởng cần tiền, em bây giờ không đến Cảng Thành thì số tiền này chuyển cho anh ta thế nào?"
Không có tiền, xưởng cũng không mở nổi.
Điền Thiều sớm đã nghĩ đến vấn đề này rồi, nhưng chuyện này giải quyết cũng rất dễ dàng, tìm Bao Hoa Mậu mượn hai mươi triệu là được.
Triệu Hiểu Nhu gật đầu: "Em giúp anh ta kiếm được nhiều tiền như vậy, anh ta đang muốn báo đáp em đấy! Đừng nói mượn hai mươi triệu, cho dù mượn một trăm triệu mắt cũng không chớp lấy một cái đâu."
Tất nhiên, việc cho mượn tiền thì giúp đỡ là phụ, trả được nợ mới là quan trọng nhất.
Trang Diệc Bằng vẫn luôn chạy ở bên ngoài, sau khi về nghe nói đại ông chủ từ Cảng Thành qua đây rồi, anh còn đặc biệt về phòng tắm rửa một cái thay một bộ đồ Trung Sơn sạch sẽ chỉnh tề.
Trước khi vào phòng Điền Thiều, Trang Diệc Bằng còn đặc biệt hỏi Tam Khuê: "Tôi mặc thế này không có vấn đề gì chứ?"
Tam Khuê biết ông chủ thực sự là Điền Thiều, nên không hề căng thẳng, nhìn bộ dạng của anh không nhịn được cười nói: "Yên tâm đi, anh mặc bộ này trông rất tinh anh, đại ông chủ nhìn thấy chắc chắn sẽ rất hài lòng."
Trang Diệc Bằng mang theo tâm trạng thấp thỏm, cùng Tam Khuê vào trong phòng. Kết quả bước vào liền nhìn thấy Triệu Hiểu Nhu, mặc dù Triệu Hiểu Nhu ăn mặc rất thời thượng nhưng anh vẫn nhận ra ngay. Anh nhất thời không nghĩ Triệu Hiểu Nhu sang thân phận đại ông chủ, vừa kinh vừa mừng hỏi: "Triệu Hiểu Nhu, sao cô lại ở đây?"
Triệu Hiểu Nhu ngẩng đầu, kiêu ngạo hừ một tiếng nói: "Anh nói xem tôi sao lại ở đây?"
Trang Diệc Bằng đầu tiên là sửng sốt, sau đó hiểu ra ngay, anh không thể tin nổi nói: "Cô chính là đại ông chủ của xưởng may, chuyện này... chuyện này sao có thể chứ? Mọi người không phải đang nói đùa chứ?"
Anh và Triệu Hiểu Nhu tiếp xúc tuy không nhiều, nhưng cũng biết Triệu Hiểu Nhu không phải là người có chí tiến thủ, ngược lại, cô gái này đặc biệt yêu cái đẹp tâm trí đều dồn vào việc ăn diện rồi. Nói cô mở một xưởng may nay lại đến Dương Thành mở phân xưởng, anh không tin.
Triệu Hiểu Nhu hừ lạnh một tiếng nói: "Đất đã mua rồi, tiền xây nhà xưởng tôi cũng đã đưa cho Lý Tam Khuê rồi, máy móc tôi cũng đã đặt trước rồi. Tôi đây đều đã đổ xuống hàng triệu tệ, anh cảm thấy có người đổ một số tiền lớn như vậy chỉ để nói đùa với anh, mặt anh có lớn đến vậy không?"
Điền Thiều nghe vậy cúi đầu cười khẽ, quay lại nội địa Triệu Hiểu Nhu trong nháy mắt lại biến thành cô nàng độc miệng rồi.
Trang Diệc Bằng hỏi: "Hiểu Nhu, nhiều tiền như vậy cô lấy từ đâu ra thế?"
Chuyện này Triệu Hiểu Nhu đã khớp lời với Điền Thiều rồi, cô nói: "Tôi ở Cảng Thành có quen một người bạn trai, sau khi chia tay đã đưa cho tôi một xưởng may làm bồi thường. Tôi không biết kinh doanh, liền thuê một giám đốc điều hành chuyên nghiệp quản lý. Đối phương rất có năng lực, kinh doanh xưởng rất tốt, tôi ngày thường chỉ quản lý bộ phận tài chính."
Cô trước đây làm kế toán, nói mình quản lý bộ phận tài chính sẽ có sức thuyết phục hơn.
Trang Diệc Bằng cảm thấy người đàn ông Triệu Hiểu Nhu tìm được quá hào phóng rồi, ra tay chính là một công xưởng. Tuy nhiên nhìn khuôn mặt của Triệu Hiểu Nhu, anh lại cảm thấy không có gì lạ.
Triệu Hiểu Nhu trưởng thành rất xinh đẹp, năm cô mười sáu tuổi đã có rất nhiều người đến nhà họ Tần dạm hỏi, chỉ là đều bị cậu cô từ chối. Mà Triệu Hiểu Nhu người kiêu ngạo mắt nhìn cũng cao, những thanh niên tài tuấn kia cô chẳng ưng một ai. Kết quả có một số kẻ muốn đi đường tắt, cuối cùng không thành công còn tống người ta vào tù nữa. Liên tiếp xảy ra hai chuyện, Triệu Hiểu Nhu là người bị hại cũng bị gán cho cái danh hồ ly tinh và tai họa.
Triệu Hiểu Nhu nhìn Trang Diệc Bằng, nói: "Xưởng tôi liền toàn quyền giao cho anh và Điền Thiều quản lý, nhất định phải kinh doanh cho tốt cho tôi. Nửa đời sau của tôi có sống tốt được hay không đều trông cậy vào các người đấy."
Điền Thiều cố ý phá đám: "Chị vừa nãy không phải nói, xưởng ở Cảng Thành kiếm được cũng không ít sao."
Triệu Hiểu Nhu xua tay, vẻ mặt chê bai nói: "Vị giám đốc điều hành kia năng lực rất mạnh, nhưng tâm cơ quá sâu. Tôi vẫn luôn để mắt đến anh ta, nếu dám nhúng tay vào tôi liền chặt đứt tay anh ta."
Điền Thiều tặc lưỡi, khả năng bịa chuyện này sắp đuổi kịp cô rồi.
Nếu Bùi Việt ở đây chắc chắn sẽ nói, gần mực thì đen gần đèn thì rạng.
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Thành Tỷ Phú Nuôi Con Đàn Cháu Đống