Lúc Triệu Khang và Bùi Việt đến, Nhị Nha và Lý Ái Hoa đang vặt lông gà, còn Tam Khôi vừa khéo gánh một gánh nước về.
Lý Ái Hoa nhìn thấy Triệu Khang không trách cứ anh ấy đến muộn, mà ôn hòa nhã nhặn hỏi anh ấy có mua được thịt không.
Triệu Khang đưa cái túi cho cô ấy, nói: "Đi muộn, chỉ kiếm được ba cân thịt, có điều lần này người ít chắc là đủ ăn nhỉ!"
Lý Ái Hoa nhận lấy xem xét thấy có sườn heo, xách cái túi vào bếp: "Tiểu Thiều, Tiểu Thiều, Triệu Khang kiếm được sườn heo, em lát nữa làm cho bọn chị món sườn xào chua ngọt nhé!"
Sườn xào chua ngọt Điền Thiều làm tuy không thể so với sư phụ Nam, nhưng cũng rất ngon. Cô ấy từng học với Điền Thiều, đáng tiếc luôn làm không tốt.
Bận rộn mãi đến mười hai giờ rưỡi, mọi người mới lên bàn ăn cơm.
Lần này thức ăn vô cùng phong phú, có gà kho, cá nấu rượu, thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, lạc rang, cà tím hương cá, rau muống xào tỏi, dưa chuột đập dập và canh vịt già nấu đậu xanh.
Tam Khôi ngồi xuống xong, cảm thán nói: "Ăn tết cũng không phong phú thế này."
Nhà bọn họ mười mấy miệng ăn tết cũng có tám món, nhưng kiểu món lại không phong phú thế này. Cậu ấy cảm thấy lời cha nói là đúng, đi theo chị họ có thịt ăn.
Tam Khôi nhìn thoáng qua Bùi Việt, thầm nghĩ bọn họ đều là hưởng ké ánh sáng của vị đại ca này. Từ khi vào hè đến nay chị cả cậu ấy chưa từng vào bếp, muốn uống canh đậu xanh đều phải để cậu ấy nấu. Hôm nay bận rộn trong bếp nửa ngày, mệt đến đổ mồ hôi cũng không nửa lời oán thán.
Nếu Điền Thiều biết cậu ấy nghĩ gì chắc chắn sẽ mắng không có não, nếu cô mời Bùi Việt thì sẽ không đến chín giờ mới bắt đầu làm đồ ăn.
Khẩu phần thức ăn rất nhiều, sau bữa trưa còn thừa lại không ít. Điền Thiều nói với Triệu Khang và Bùi Việt: "Nhiều thức ăn thế này, tối lại đến ăn đi! Nếu không để đến mai là hỏng mất."
Nhị Nha thầm nghĩ, chị nếu không nói, em đã gói mang về nhà cho cha mẹ và em gái cùng Nguyên Sinh bọn họ ăn rồi. Haizz, chị cả còn luôn nói mình đừng khuỷu tay rẽ ra ngoài, kết quả bản thân chị ấy đều không làm được.
Bùi Việt lắc đầu nói: "Không cần đâu, chiều tôi còn có việc."
Triệu Khang lập tức vạch trần, nói: "Cậu ở đây có thể có việc gì? Về cũng là ngủ, còn không bằng ở lại giúp làm chút việc, đợi tối lại ăn chực một bữa."
Để không làm Bùi Việt đánh độc thân cả đời, Triệu Khang thay đổi chủ ý quyết định dốc sức tác hợp Điền Thiều và Bùi Việt. Bây giờ còn trẻ không cảm thấy có gì, đợi lớn tuổi một mình thì quá đáng thương rồi.
Điền Thiều và Bùi Việt hai người đều nghi hoặc nhìn anh ấy, người này trước đó còn luôn nói bọn họ không hợp, lúc này sao lại đổi giọng rồi.
Lý Ái Hoa biết bên trong chắc chắn có chuyện rồi, có điều cô ấy không hỏi tới, mà kéo Điền Thiều nói: "Đi, chúng ta đi cửa hàng thực phẩm phụ mua chút hoa quả về ăn."
Triệu Khang vừa nghe, rất biết điều từ trong túi áo móc ra mấy tấm phiếu nói: "Cầm đi dùng đi!"
Điền Thiều nghĩ đến chuyện mình nhờ cậy Lý Ái Hoa, cô cười tủm tỉm nói: "Hai người đi đi, em còn phải dọn dẹp nhà bếp nữa!"
Nói xong, còn nháy mắt với Lý Ái Hoa.
Lý Ái Hoa hiểu ngay, gọi Triệu Khang đi ra ngoài.
Bùi Việt thấy cô xắn tay áo chuẩn bị rửa bát, nói: "Để tôi làm cho!"
Điền Thiều không khách sáo nhường vị trí cho anh, tự mình ra khỏi bếp.
Nhị Nha đi theo cô vào phòng, nhỏ giọng nói: "Chị cả, còn nhiều thức ăn như vậy, em muốn lấy một ít về."
Tuy nói thức ăn thừa không ít, nhưng Triệu Khang và Bùi Việt chiều còn phải ăn cơm ở đây, cộng thêm Tam Khôi, ba người đàn ông to lớn ăn rất khỏe. Chỗ thức ăn này buổi chiều đều không đủ ăn, còn phải xào thêm hai món nữa.
Điền Thiều nói: "Trong tủ bếp còn một bát sườn xào chua ngọt, là chị đặc biệt để lại cho Tam Nha và Tứ Nha bọn nó, em mang về đi!"
Nói xong, Điền Thiều nhìn hai con gà mái già để trong góc lại nói: "Em bắt một con gà về, cho cha mẹ và các em cũng bồi bổ một chút. Lại hỏi mẹ trong nhà thiếu cái gì, tuần sau em vừa khéo mang về."
"Chị, sườn không phải còn rất nhiều sao? Em muốn lấy thêm mấy miếng về."
"Em lấy một nửa về đi!"
Nhị Nha liên tục gật đầu, sau đó hạ thấp giọng nói: "Chị, chuyện của Bùi Việt có cần nói cho cha mẹ không a? Họ vẫn luôn lo lắng chuyện hôn nhân của chị, nếu biết chị có đối tượng rồi chắc chắn sẽ rất vui."
Điền Thiều lườm cô bé một cái, nói: "Chị và Bùi Việt bây giờ quan hệ còn chưa xác định đừng nói hươu nói vượn, nếu không mẹ lại lải nhải không ngừng."
Nhị Nha nghe vậy có chút không vui: "Chị, chị dáng dấp xinh đẹp có công việc lại có thể viết sách, trù nghệ cũng xuất chúng, chỗ nào không xứng với anh ấy rồi?"
Cô bé cảm thấy Điền Thiều cũng không phải không tìm được đối tượng hà tất phải vội vàng như vậy, đáng tiếc cô bé cũng chỉ có thể nghĩ trong lòng vạn lần không dám nói ra.
Điền Thiều không giải thích với cô bé. Người bây giờ đều cảm thấy con gái nên rụt rè, đương nhiên, đời sau cũng vậy. Cho nên cô biểu hiện chủ động như vậy, rất nhiều người đều khó mà hiểu được.
Bùi Việt rửa sạch bát đũa rồi, còn lau sạch bếp lò, sau đó sàn nhà cũng quét tước một lần, anh cảm thấy không có vấn đề gì mới đi ra.
Nhìn thấy Điền Thiều, anh hỏi: "Còn có gì cần giúp không?"
Điền Thiều nhìn trán anh đầy mồ hôi, lấy một chiếc khăn mặt mới đưa cho anh lau mồ hôi.
Bùi Việt là thể chất dễ ra mồ hôi, anh đưa tay đón lấy khăn mặt, kết quả không cẩn thận chạm vào ngón tay Điền Thiều. Cảm giác này phảng phất như bị điện giật, Bùi Việt nhanh chóng rụt tay về, chỉ là tim lại đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài, mặt cũng nóng lên.
Điền Thiều cảm thấy bộ dạng thuần tình này còn khá thú vị, trong lòng thầm cười, nhưng ngoài miệng lại cố ý hỏi: "Sao vậy?"
Bùi Việt hoàn hồn lại, cố tỏ ra trấn định lắc đầu nói: "Không có gì. Nước có đủ không, không đủ tôi đi gánh."
"Trong lu nước còn, đợi dùng hết bảo Tam Khôi đi gánh là được rồi. Anh nếu mệt, có thể vào phòng cậu ấy nghỉ ngơi một chút."
Tam Khôi đang thu dọn củi lửa nghe xong, rất muốn nói, chị họ, đó là phòng của em. Không qua sự đồng ý của em đã quyết định thật sự tốt sao?
Đúng lúc này, Điền Thiều hỏi: "Tam Khôi, để Bùi Việt nghỉ ngơi trong phòng em một chút không vấn đề gì chứ?"
Tam Khôi miệng nhanh hơn não: "Không vấn đề, đồng chí Bùi, anh cứ ngủ tự nhiên."
Bùi Việt bây giờ không dám đối mặt trực tiếp với Điền Thiều, rửa mặt xong liền vào phòng Tam Khôi. Vì Điền Thiều chú trọng, phòng Tam Khôi và Nhị Nha đều sạch sẽ gọn gàng.
Ngồi trên giường Bùi Việt nhíu chặt mày, đây đã là lần thứ hai rồi, loại cảm xúc không kiểm soát được này khiến anh rất bất an. Không được, không thể tiếp tục như vậy nữa.
Tam Khôi đợi Bùi Việt vào phòng xong, đi đến trước mặt cô nhỏ giọng nói: "Chị, chị ưu tú như vậy đều không vừa mắt, mắt anh ta có phải có vấn đề không?"
Điền Thiều cầm que gỗ nhỏ trong tay gõ đầu cậu ấy một cái, cười mắng: "Làm việc của em đi, đừng quản nhiều chuyện như vậy."
"Chị, anh ta đã không vừa mắt chị, tại sao lại đến nhà ta ăn cơm chứ?"
"Không yêu đương, chẳng lẽ không thể làm bạn bè?"
Tam Khôi sờ sờ gáy, nói: "Nam với nữ làm bạn bè cái gì? Cái này nếu sau này chị có đối tượng, biết chị và anh ta là bạn bè trong lòng chắc chắn không thoải mái."
Điền Thiều gật đầu nói: "Giác ngộ rất cao, có điều phải nói được làm được. Sau này cưới vợ, phải giữ khoảng cách với những người phụ nữ khác."
"Chị, em lại không ngốc, chắc chắn cách xa bọn họ."
Điền Thiều thầm nghĩ, em không ngốc em là ngố.
Trang web không có quảng cáo bật lên
Đề xuất Cổ Đại: Khi Ma Giáo Công Sơn, Cả Tông Môn Đều Đang Mừng Sinh Thần Tiểu Sư Muội