Hai người uống hai chai rượu trắng xong, Triệu Khang lại một lần nữa hỏi: "Anh em à, cậu rốt cuộc có nỗi khổ tâm gì mà đến nỗi không dám yêu đương, có phải bị mẹ kế cậu dọa sợ rồi không a?"
Người đàn bà đó thật không phải thứ gì, ngoài mặt một đằng sau lưng một nẻo. Cũng may là Bùi Việt thông minh không trúng chiêu của bà ta, nếu không cả đời đã bị hủy rồi. Bây giờ còn muốn để Bùi Việt chăm sóc con cái bà ta, thật đúng là dám nghĩ.
"Không phải, bà ta còn chưa có bản lĩnh đó."
Nói xong Bùi Việt rót một ly rượu uống cạn, sau đó vẻ mặt đầy cay đắng nói: "Năm tôi điều đến Tứ Cửu Thành đi thực hiện một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, nhiệm vụ đó hy sinh ba đồng nghiệp, trong đó một đồng nghiệp tên là A Thạch."
Triệu Khang không hỏi, mà rót cho anh một ly rượu.
Bùi Việt lại uống một hơi cạn sạch, anh nói: "A Thạch có đối tượng, hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên thanh mai trúc mã. Ngày cưới của họ đều đã định rồi, ngay cuối tháng thứ hai sau khi cậu ấy hy sinh. Cô gái đó chạy tới nhìn thấy thi thể A Thạch không khóc lóc, cứ ngồi bên cạnh nói chuyện với cậu ấy mãi."
Mũi Triệu Khang chua xót, cúi đầu ép nước mắt chảy ngược vào trong: "Đã qua ba năm rồi, cô ấy chắc đã bình phục lại rồi nhỉ?"
Bùi Việt nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Tối hôm đó cô ấy nhân lúc người đi cùng ngủ say đã tự vẫn, xuống dưới bầu bạn với A Thạch rồi."
Ngày hôm sau bọn họ nhìn thấy cô gái nằm trên người A Thạch không còn hơi thở, tất cả đều khóc, ngay cả anh cũng nhịn không được rơi lệ.
Triệu Khang lau nước mắt nói: "Cô gái này, cô gái này sao lại không nghĩ cho người nhà một chút chứ? Cô ấy đi như vậy, cha mẹ cô ấy phải làm sao, còn không phải đau lòng chết à?"
Giọng Bùi Việt trở nên khàn khàn, nói: "Mẹ cô gái đó khóc tê tâm liệt phế ngất đi ba lần, cha cô ấy chỉ sau một đêm tóc bạc trắng hết."
Thành thật mà nói, cô gái này rất si tình, nhưng cô ấy lại để cha mẹ chịu đựng nỗi đau người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Cho nên anh cảm thấy tình yêu rất quan trọng, nhưng cha mẹ gả chồng cũng quan trọng như nhau, sao có thể vì tình yêu mà uổng cố công ơn sinh dưỡng của cha mẹ chứ! Hơn nữa đời người ngoại trừ tình yêu, còn có rất nhiều thứ và sự việc tốt đẹp mà!
Trong lòng Triệu Khang cũng rất khó chịu, uống một ly rượu xong hỏi: "Cậu chính là vì cái này mới không yêu đương sao? Nhưng đây dù sao cũng là số ít, cậu nếu vì chuyện này mà không yêu đương kết hôn, thì có chút giấu bệnh sợ thầy rồi."
Bùi Việt nhìn anh ấy một cái, nói: "Triệu Khang, văn hóa này của cậu không được vẫn phải học tập nhiều hơn, nếu không sẽ cản trở tiền đồ của cậu."
Triệu Khang không để lời này trong lòng, nói: "Lão Bùi, cậu còn chưa trả lời câu hỏi của tôi đâu?"
Bùi Việt cười khổ một tiếng nói: "Đầu năm ngoái Lão Đoạn cùng tôi thực hiện nhiệm vụ, hy sinh rồi. Vợ anh ấy làm việc ở ủy ban cư dân, hai người có năm đứa con, đứa lớn nhất mười hai tuổi, đứa nhỏ nhất mới hơn năm tháng. Anh ấy đi rồi, bầu trời trong nhà sụp đổ."
Không chỉ là Tiểu Thạch và Lão Đoạn, còn có rất nhiều chiến hữu hy sinh, vợ con cùng người nhà của họ chịu đựng nỗi đau khổ vô cùng. Công việc của anh nguy hiểm như vậy, vạn nhất ngày nào đó anh cũng...
Triệu Khang có chút khâm phục Điền Thiều rồi, anh ấy và Bùi Việt kết giao nhiều năm như vậy cũng không biết anh là có nỗi lo mới không yêu đương, Điền Thiều chỉ gặp qua vài lần đã nhìn ra rồi.
Gắp một miếng thức ăn vào miệng, nuốt xuống xong Triệu Khang nói: "Nếu theo cậu nói như vậy làm nghề này của các cậu đều không nên cưới vợ sinh con rồi? Nếu không đều là hại con gái nhà người ta rồi. Ngay cả tôi cũng không xứng kết hôn rồi, dù sao nghề này cũng sẽ có thương vong."
Bùi Việt không tiếp lời anh ấy, mà thấp giọng nói: "Tôi biết những ngày không có mẹ khó khăn thế nào, mà đứa trẻ không có cha những ngày tháng chỉ sẽ càng khó khăn hơn. Tôi chỉ cần nghĩ đến những điều này, là không dám yêu đương."
Triệu Khang nghe những lời này đột nhiên cảm thấy, Điền Thiều mới là người thích hợp nhất với Bùi Việt. Cô gái này thông minh lại độc lập, dựa vào sức một mình thay đổi cuộc sống của cả nhà. Người phụ nữ như vậy, không cần dựa vào đàn ông cũng có thể chống đỡ một gia đình.
Nghĩ đến đây, Triệu Khang hỏi: "Cậu trước kia đối với những cô gái ái mộ cậu nhưng một chút tình cảm cũng không lưu, lần này lại luôn thoái thác. Thậm chí còn đặc biệt chạy đến huyện Vĩnh Ninh này. Bùi Việt, cậu có phải coi trọng Điền Thiều rồi không?"
Bùi Việt trầm mặc hồi lâu rồi nói: "Cô ấy là một cô gái tốt, cô gái vô cùng tốt, tôi không muốn hại cô ấy."
Được rồi, là thật sự coi trọng rồi, nhưng chỉ vì những nỗi lo đó mà muốn từ bỏ. Lão Bùi này, trong chuyện này một chút cũng không đàn ông.
Triệu Khang nói: "Cậu nếu sợ hãi tương lai sẽ xảy ra chuyện, vậy thì đừng ở tuyến đầu, như vậy những gì cậu lo lắng cũng sẽ không xảy ra nữa."
Bùi Việt đoạn nhiên từ chối: "Có nguy hiểm liền lùi bước, đây là đào binh, kẻ hèn nhát, cậu là muốn tôi làm đào binh và kẻ hèn nhát?"
Triệu Khang nghĩ một chút nói: "Vậy cậu có thể thẳng thắn thành khẩn nói chuyện với Điền Thiều một chút, cô ấy nếu sợ hãi, cậu cũng không cần phiền não. Cô ấy nếu không sợ hãi, cậu cũng đừng lo lắng những cái có cái không nữa."
Bùi Việt lắc đầu nói: "Không có gì để nói, tôi và cô ấy không hợp."
Anh thực ra rõ ràng, Điền Thiều là vừa ý mình, có điều không giống như Triệu Khang nói là tình căn sâu đậm. Chỉ cần anh nguyện ý chủ động, Điền Thiều hẳn là sẽ yêu đương với mình, chỉ là anh không có dũng khí bước ra bước đó.
Bùi Việt lần này phá lệ uống ba chai rượu, hoa lệ lệ say mèm, sau đó một giấc ngủ đến sáng. Đợi tỉnh lại sờ cái đầu đau nhức, anh đá Triệu Khang đang nằm dưới đất nói: "Mau dậy đi làm."
Triệu Khang lấy đồng hồ ra xem, tám giờ rưỡi rồi, anh ấy sợ đến mức từ dưới đất nhảy dựng lên. Mặc quần áo xong dùng tốc độ nhanh nhất đánh răng rửa mặt, kết quả đến trong cục phát hiện văn phòng đều không có ai.
Nhìn thấy Tôn Thiếu Dũng, anh ấy hỏi: "Đã chín giờ rồi, sao đều chưa đến đi làm? Chẳng lẽ đều đi thực hiện nhiệm vụ rồi?"
Tôn Thiếu Dũng cười không ngớt, ngửi thấy mùi rượu cười nói: "Đội trưởng Triệu, tối qua anh đây là uống bao nhiêu a, lại uống đến quên cả ngày tháng rồi. Hôm nay chủ nhật ngày nghỉ, mọi người không cần đi làm tự nhiên đều không ở đây."
Hôm nay đến phiên cậu ta trực ban, cho nên mới ở đây!
Triệu Khang cười mắng: "Đều bị tên kia làm lệch lạc rồi."
Đi tiệm cơm quốc doanh mua bữa sáng về, thấy Bùi Việt cuộn cả chăn chiếu lại, Triệu Khang hỏi: "Cậu làm gì?"
"Bên trên đều là mùi rượu phải giặt một chút. Cậu không ở cương vị, lãnh đạo biết sẽ không mắng cậu?"
Triệu Khang cười mắng: "Ở cương vị cái gì, hôm nay chủ nhật nghỉ. Mau ăn đi, ăn xong tôi phải đi kiếm ít thịt đưa đến chỗ Điền Thiều."
"Đưa thịt đến chỗ cô ấy làm gì?"
Triệu Khang nói: "Ồ, chuyện này tôi quên nói với cậu. Cơm nước tiệm cơm quốc doanh còn không ngon bằng Điền Thiều làm, cho nên đối tượng của tôi bảo tôi mua thức ăn, buổi trưa ăn ở nhà Điền Thiều."
Thực ra là anh ấy thay đổi chủ ý, lại muốn tác hợp Điền Thiều rồi. Cho nên vừa nãy lúc mua bữa sáng nói với Lý Ái Hoa, buổi trưa đến chỗ Điền Thiều ăn cơm.
Bùi Việt nói: "Như vậy có phải quá phiền phức không?"
Triệu Khang biết tính tình của anh, xua tay nói: "Chúng tôi thường xuyên đến chỗ Điền Thiều ăn cơm, không có gì đâu. Cậu nếu muốn tránh hiềm nghi thì ở lại trong ký túc xá, đợi tôi ăn xong mang cơm về cho cậu."
Bùi Việt im lặng một lát, nói: "Cùng đi đi!"
Trang web không có quảng cáo bật lên
Đề xuất Cổ Đại: Khi Ta Ở Cổ Đại Làm Lão Thái Cực Phẩm