Điền Thiều an ủi Mục Ngưng Trân, vì đứa trẻ cũng phải phấn chấn tinh thần lên, nếu không bộ dạng này của cô sẽ khiến Kỷ Tình càng thêm khó chịu.
Mục Ngưng Trân thở dài một hơi, nói: "Tình Tình về rồi."
"Về đâu rồi?"
Mục Ngưng Trân nói: "Sáng hôm qua ba tôi đến, sau đó buổi chiều tôi từ phía công an biết được chuyện này có thể liên quan đến người nhà họ Chúc, tôi liền bảo ông ấy đưa Tình Tình về nhà."
"Nhất thời không mua được vé xe. Vừa khéo anh rể của đồng nghiệp tôi đi công tác ở phía nhà tôi, anh rể anh ấy đi bên đó lấy hàng. Tôi đành dày mặt cầu xin đồng nghiệp, đối phương cũng đồng ý rồi."
Cũng là vì đứa trẻ đi rồi cô mới dám ở nhà khóc, nếu không giống như hôm qua cô khóc cũng không dám, chỉ có thể nhịn xuống.
Điền Thiều cảm thấy vào lúc này đưa đứa trẻ đi là chuyện tốt. Trẻ con mau quên, về nhà họ Mục ở cùng với các chị em họ một kỳ nghỉ đông, có lẽ chuyện này sẽ qua đi.
Sau đó cô nghĩ lại, Tì...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Nhân Danh Tình Ái Mà Hại Ta!?