...
Cái gì?
Mọi người vốn đang thả lỏng bỗng biến sắc, đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Hứa Tinh Mộ cũng chẳng màng cãi nhau với tên đáng ghét kia nữa, túm lấy cổ áo hắn: "Ngươi nói gì? Tiểu sư muội sao lại bị Ma tộc để mắt tới?"
Bị Ma tộc phát hiện tuyệt đối không có chuyện gì tốt, nhất là trong thời khắc căng thẳng thế này.
Lâm Bạch thở dốc hồi lâu mới bình phục lại, nhìn ánh mắt gấp gáp của mọi người, hắn kể lại ngọn ngành sự việc.
Cuối cùng bổ sung: "Ta vừa từ bên trong ra, đã có rất nhiều Ma tộc bao vây ở đó, bên trong còn có ma tu hiểu trận pháp, cái lối ra đó đã bị canh giữ chết chẽ rồi."
Nên hắn mới không dám chậm trễ nửa giây, chạy về cầu cứu.
Cố Lạn Ý nghiến răng: "Cố Hạ làm loạn thì thôi đi, Lê Thính Vân lần này lại phát điên cái gì?"
Một lúc mất đi hai thân truyền, tin tức này khiến mọi người có chút hỗn loạn.
Úc Hanh lúc này đã hồi sức, tạm thời quên mất chuyện vừa bị Đại sư huynh chê bỏ, ghé sát lại cười trên nỗi đau của người khác: "A ha, Diệp Tùy An ngươi đúng là cái mồm quạ đen, lần này bị vả mặt rồi nhé."
"..."
Diệp Tùy An nheo mắt, vốn dĩ tâm trạng đã rất tệ, hắn cười lạnh một tiếng: "Ai là mồm quạ đen? Ta là chim sơn ca."
"Không biết nói chuyện thì ngậm cái mồm thối của ngươi lại!"
Hắn cố ý nhấn mạnh vào chữ "thối".
Úc Hanh cảm thấy sâu sắc mình bị cà khịa, mặt lập tức xanh mét.
Sau một hồi im lặng, Thẩm Vị Tuân ngước mắt, chân mày toát ra vẻ nghiêm nghị, khóe môi trĩu xuống: "Phải cứu người."
Chàng trai lời nói như đao, khí thế sắc bén: "Đám kiếm tu bên phía Tạ gia ngươi có điều động được không?"
Tạ Bạch Y gật đầu, lời ít ý nhiều: "Được."
Cố Lạn Ý sau khi suy nghĩ nhanh chóng đã ngắt lời bọn họ: "Ta biết các ngươi rất gấp, nhưng có một vấn đề các ngươi đã cân nhắc qua chưa?"
"Chưa nói đến việc như Lâm Bạch nói nơi đó đã bị bao vây như thùng sắt, nếu mang hết những kiếm tu có sức chiến đấu mạnh đi, vạn nhất lúc này Ma tộc hoành hành trong thành thì sao?"
Lời hắn tuy không lọt tai, nhưng rất thực tế.
Hứa Tinh Mộ nổi giận: "Thế là mặc kệ sư muội ta à?!"
Giọng hắn vừa gấp vừa gắt, trong lòng lo lắng khôn nguôi, tuy trước đây Cố Hạ không phải chưa từng có lúc to gan như vậy, nhưng giờ khác rồi.
Bên trong có bao nhiêu Ma tộc ẩn nấp, còn có cái trận pháp hiến tế gì đó, hệ số nguy hiểm cực lớn.
Vạn nhất Cố Hạ bọn họ lật xe, trực tiếp bị ấn xuống hiến tế tại chỗ thì làm sao?
Hắn biết khóc ở đâu bây giờ.
"Ngươi đợi chút." Cố Lạn Ý bị hắn gào cho đau đầu, hơi nhích ra xa một chút: "Ta có bảo là không quản Cố Hạ đâu? Ta chỉ nêu ra một vấn đề rất thực tế thôi."
Thấy không khí căng thẳng giữa hai người, Thư Nguyệt vẻ mặt do dự, nàng cũng hiểu ý của Cố Lạn Ý, nhưng...
"Dù sao đi nữa, cứu người vẫn là quan trọng nhất." Nàng hít sâu một hơi, bình tĩnh nói: "Thế này đi, các ngươi dẫn theo một nửa số người, nấp gần chỗ Ma tộc chờ thời cơ hành động, số kiếm tu còn lại ở lại phủ Thành chủ."
"Cứ chuẩn bị hai phương án trước, vạn nhất có chuyện gì các ngươi cũng có thể kịp thời quay về chi viện."
Giang Triều Tự cũng đứng lên, nụ cười trên môi đã biến mất từ lâu: "Vậy thì cứ làm thế đi, Đại sư huynh dẫn người qua đó thì..."
Chân mày hắn hơi nhíu: "Tạ Bạch Y dẫn người thủ ở phủ Thành chủ, được không?"
"Được." Tạ Bạch Y cũng không nói nhảm, gật đầu đồng ý.
Hắn và Thẩm Vị Tuân có sức chiến đấu mạnh nhất, chia ra mỗi bên một người là lựa chọn tốt nhất.
Ngay lúc mọi người định tản ra làm việc, miếng ngọc bội treo bên hông Diệp Tùy An đột nhiên sáng lên.
Hắn hơi ngẩn ra, đầu óc vẫn chưa kịp phản ứng.
Hứa Tinh Mộ đã nhanh hơn một bước chộp lấy, ghé sát vào lo lắng vạn phần: "Alo, tiểu sư muội là muội phải không?"
Dù lúc này đang rất căng thẳng, nhưng hắn vẫn theo bản năng hạ thấp giọng, lo lắng ảnh hưởng đến Cố Hạ bên kia.
Mọi người nín thở, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào miếng ngọc đang sáng.
Một lát sau, một giọng nói trong trẻo truyền vào:
"Ở trại địch, đã đăng cơ, đừng lo."
Chín chữ ngắn gọn, thực sự đã khiến các thân truyền có mặt kinh ngạc không nhẹ.
Diệp Tùy An khựng lại, nghiêng đầu: "Hả?"
"Ngươi đợi chút." Hứa Tinh Mộ hoang mang gãi má: "Tai ta có vấn đề rồi à?"
Nếu không sao hắn lại như xuất hiện ảo giác thế này.
Nhìn quanh một lượt, những người khác cũng có biểu cảm tương tự.
Cố Hạ bên kia liếc nhìn xung quanh, hạ thấp giọng nói: "Phía ta tạm thời không có chuyện gì, các ngươi không cần lo lắng."
"Nhưng tạm thời không có cách nào về được, các ngươi cứ tùy cơ ứng biến đi."
Vấn đề thời gian nàng không thể nói quá nhiều, vội vàng báo bình an xong là định ngắt máy, đám người Huyền Minh Tông vẫn đang ngơ ngác cuối cùng cũng phản ứng lại, lớn tiếng nói: "Đợi một chút Cố Hạ. Đại sư huynh của ta thế nào rồi?"
Dịch Lăng trong lòng bắt đầu lầm bầm: "Đăng cơ? Đăng cơ gì chứ? Cố Hạ không lẽ bán đứng sư huynh ta rồi chứ?"
Càng nghĩ càng thấy có lý, với cái nết của Cố Hạ thì nàng thật sự có thể làm ra chuyện này.
Cố Hạ bị hại phong bình: "..."
Tự nhiên thấy lưng nặng trĩu, có phải lại thêm cái nồi nào không.
Nàng im lặng một lát, "pạch" một cái giẫm chân qua: "Kêu một tiếng đi chứ, sư đệ ngươi tưởng ta bán đứng ngươi rồi kìa."
"Nhanh nhanh nhanh, giải thích hai câu đi."
Lê Thính Vân "oái" một tiếng nhảy dựng lên, vẻ mặt lạnh lùng lập tức nứt vỡ: "Ngươi bị điên à? Giẫm ta làm gì!"
Được rồi.
Mấy người Huyền Minh Tông đã yên tâm.
Nghe cái giọng tràn đầy khí thế này, chứng tỏ Đại sư huynh của bọn họ hiện tại không có vấn đề gì.
Cách đó không xa lại có mười mấy ma binh đi tuần tra qua, Cố Hạ nói rất nhanh: "Ma tộc chắc là sắp bắt đầu lùng sục bắt giữ tu sĩ quy mô lớn rồi, các ngươi cứ ở lại phủ Thành chủ chuẩn bị sẵn sàng đi."
"Ta và Lê Thính Vân vẫn chưa phát hiện ra Bệ hạ của chúng ở đâu, định đục nước béo cò một phen, tóm lại bọn ta tạm thời không sao, các ngươi cứ yên tâm đi."
Lê Thính Vân chêm vào một câu: "Bảo sư đệ ta đi bố trận, hắn biết phải làm thế nào."
Ngọc bội nhấp nháy hai cái, ánh sáng lung linh dần mờ đi.
Hứa Tinh Mộ hít một hơi khí lạnh, ngây người: "Khá khen thật."
Không hổ là sư muội hắn, ở ngay sào huyệt Ma tộc mà vẫn lăn lộn tốt thế, còn có thời gian truyền tin cho bọn họ.
Nếu là hắn bây giờ ước chừng xác đã lạnh ngắt rồi.
Lâm Bạch đi khắp các phương vị trong phủ Thành chủ để bố trí sát trận, tranh thủ đánh cho Ma tộc một vố bất ngờ.
Những phù tu còn lại dưới sự chỉ dẫn của Diệp Tùy An bắt đầu đặt bẫy ở những hướng không ngờ tới, trong thời gian này ngay cả Thư Nguyệt cũng bị kéo qua giúp đỡ.
Nàng là khí tu, có không ít pháp khí có thể làm bẫy, lại phối hợp với những lá bùa bất ngờ kia, đến lúc đó trực tiếp tặng cho Ma tộc một bản hòa tấu kép.
Tạ Bạch Y bắt đầu quay về tập hợp đám kiếm tu của mình, những người có thể gọi được đều gọi hết qua đây.
Mọi người bận rộn không ngơi tay, không ai chú ý đến một bóng người đang đứng trong bóng tối nơi góc tường.
Một lát sau, hắn cẩn thận biến mất tại chỗ.
Gió thanh thoảng qua thổi bay một lọn tóc dài, Diệp Tùy An trong lòng khẽ động, dư quang từ góc tường thu lại.
Hắn sờ cằm, ra vẻ suy tư.
Sau đó không lâu liền đi tìm Lâm Bạch.
"Có việc để làm rồi đây."
Diệp Tùy An còn nhớ một chuyện mà tiểu sư muội đã bí mật dặn dò hắn trước khi đi, giờ xem ra là lúc rồi.
Rất nhanh sau đó, toàn bộ vòng ngoài phủ Thành chủ được bao bọc bởi một đạo kết giới trận pháp vô hình.
Chỉ cho ra không cho vào, ở mức độ nhất định có thể phòng tránh những kẻ có tâm địa bất lương ẩn nấp bên trong.
Thế nên khi thống lĩnh thị vệ Chu Mạt vội vã rời khỏi phủ Thành chủ để truyền tin mật ra ngoài, lúc quay về đã đâm sầm vào kết giới, trực tiếp bị bật văng ra xa.
"A——"
Không màng đến cơn đau nơi trán, sắc mặt Chu Mạt trắng bệch như tờ giấy, chạy quanh phủ Thành chủ thử đi thử lại hàng chục lần, lúc này mới nhận ra một sự thật:
—— Hắn bại lộ rồi.
Hắn hiện tại, đã bị tòa phủ Thành chủ này từ chối cho vào cửa rồi.