Chương 402: Hơ ngốc rồi chứ gì

"Xì." Cố Hạ sờ cằm: "Hình như bị phát hiện rồi nha."

Nếu nàng không đoán sai, e là lúc này chỗ bọn họ lẻn vào đã bị bao vây kín mít không kẽ hở rồi.

"Đi thôi."

Sắc mặt Lê Thính Vân sa sầm, định tránh né đội ma binh đang tiến về phía này.

Hai người động tác dứt khoát gọn gàng, không phát ra chút tiếng động dư thừa nào, nhanh chóng biến mất tại chỗ.

...

Trong phủ Thành chủ.

Hai loại mùi tuy khác nhau nhưng thối tha tương tự nhau tràn ngập khắp sân, suýt chút nữa đã tiễn mấy người Lăng Kiếm Tông vừa đặt chân vào đi chầu ông bà ông vải ngay tại chỗ.

Úc Hanh kinh hãi: "Vãi chưởng, các người vậy mà lại tụ tập ăn phân à!" Bọn họ mới ra ngoài có một lát, đám người này rốt cuộc cũng không nhịn được mà biến thái rồi sao?

"Nói bậy bạ gì đó." Diệp Tùy An lao ra ngoài đầu tiên, chộp lấy cái quạt xếp trên bàn quạt lấy quạt để, bộ dạng như vừa được tái sinh.

Thân ảnh Giang Triều Tự xuất hiện ngay sau đó, khuôn mặt thiếu niên xinh đẹp lúc này hơi tái nhợt, rõ ràng là bị hun cho không nhẹ.

"Các ngươi cuối cùng cũng về rồi." Giọng hắn uể oải.

Úc Hanh: "Các ngươi đang giở trò quỷ gì thế?"

Hắn không đợi ai ngăn cản, lao thẳng vào trong.

"Ơ?" Giang Triều Tự định ngăn lại rồi thôi, dứt khoát mặc kệ luôn.

Giây tiếp theo.

Úc Hanh lại lao ra ngoài như bị lửa đốt, ngồi xổm ở góc sân nôn thốc nôn tháo: "Oẹ..."

"Các ngươi, các ngươi..." Mặt hắn xanh mét, nửa ngày mới rặn ra được mấy chữ: "Các ngươi vậy mà dám ám toán ta?!"

Diệp Tùy An đang quạt lấy quạt để hít thở không khí trong lành, lườm hắn một cái: "Bọn ta có bảo ngươi vào đâu? Ngươi đừng có đổ thừa được không?"

Giang Triều Tự nằm bò trên bàn, chống cằm: "Ta có ngăn rồi." Hắn chớp mắt: "Nhưng ngăn không nổi."

Tuy lời chưa nói hết, nhưng dù sao hắn cũng đã nói được một chữ "Ơ" rồi còn gì.

Úc Hanh: "..."

Thật... thật là có lý vãi lìn, hắn cứng họng không cãi lại được.

Tạ Bạch Y bất động thanh sắc lùi sang bên cạnh, cố gắng tránh né sự tra tấn tinh thần đang ập đến này.

Ai ngờ Úc Hanh cãi không lại hai người Diệp Tùy An, quay đầu lao thẳng về phía hắn: "Đại sư huynh, huynh mau giúp đệ mắng bọn họ đi!" Một mình hắn mắng không lại, theo bản năng muốn tìm cứu viện.

Tạ Bạch Y cau mày, vươn tay xách cổ áo sau của hắn xoay một vòng tại chỗ, sau đó xách ra xa một chút: "Cứ đứng ở đây mà nói."

Từ "chê bỏ" trong nháy mắt đã được cụ thể hóa.

Úc Hanh: "QAQ" Bị Đại sư huynh chê rồi.

Hắn tìm một góc tại chỗ bắt đầu tự kỷ.

Tạ Bạch Y không rảnh để quan tâm đến sức khỏe tâm thần của sư đệ nhà mình, hắn hơi nhíu mày, giọng lạnh lùng: "Các ngươi định đánh gục Ma tộc từ mặt tinh thần à?"

Không biết có phải vì ở chung lâu rồi không, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu hắn chính là:

Đám yêu nghiệt hay gây chuyện này rốt cuộc cũng chuyển mục tiêu, định đi phá hoại người khác rồi.

Diệp Tùy An búng tay một cái, cười rạng rỡ: "Đoán đúng rồi đấy."

Hắn chống tay lên cằm, mỉm cười: "Thay vì để bọn chúng đau đớn thân thể trong chốc lát, chẳng thà tra tấn tinh thần lâu dài."

"Hơ, ngốc rồi chứ gì."

Tạ Bạch Y: "..."

Tuy biết là không nên, nhưng lúc này hắn chân thành đồng tình với đám Ma tộc sắp phải đối mặt trực diện với Diệp Tùy An.

Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, những người bên trong cũng lao ra ngoài, Phong Lạc Thành liều mạng dùng tay quạt gió: "Ta cảm thấy mình sắp bị ướp muối đến thấu tận xương tủy rồi."

Dịch Lăng ánh mắt đờ đẫn: "Ta cũng vậy."

Cũng không biết hai cái thứ từ Thái Nhất Tông ra này rốt cuộc là yêu ma quỷ quái phương nào.

Vốn dĩ bên phía đan tu đang yên đang lành, kết quả bọn Diệp Tùy An vẽ bùa vẽ vẽ một hồi bị người ta nghi ngờ hiệu quả của Bùa Khí Thối, chuyện này làm sao nhịn được?

Diệp Tùy An lập tức biểu diễn tại chỗ, kết quả là cái mùi này bay sang vách ngăn bên cạnh.

Bị sự can nhiễu từ bên ngoài của người nhà, tay Giang Triều Tự run lên, ném nhầm một cây linh thực, cuối cùng luyện thành công một lò đan dược mang theo mùi thối rõ rệt.

Tâm lý hắn sụp đổ luôn.

Dứt khoát đâm lao thì phải theo lao, hai bên trong tình cảnh bị ảnh hưởng này đầu óc cũng chẳng thèm suy nghĩ nữa, cứ thế mơ hồ luyện theo luôn.

Thế nên mới xuất hiện cảnh tượng lúc nhóm Tạ Bạch Y vừa về, mùi thối gần như ngưng tụ thành thực thể.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, ai mà ngờ được đám thân truyền ngày thường cao cao tại thượng này lại có sở thích đặc biệt đến vậy.

Giang Triều Tự gạt Diệp Tùy An vẫn đang lải nhải sang phía sau, hơi ngồi thẳng người: "Phía các ngươi thế nào rồi?"

"Không ổn lắm." Tạ Bạch Y nói: "Tạ gia ít nhất một nửa số người đã bị đồng hóa, nội bộ Tống gia cũng có khoảng một phần ba tu sĩ."

Nhờ phúc của việc từng giao thủ với Ma tộc trước đây, bọn họ nhanh chóng tìm ra đám tu sĩ đã mê muội, giống như những con rối bị giật dây kia.

Diệp Tùy An giật mình: "Nhiều thế cơ à?"

"Sao bọn họ không bị phát hiện?"

Giang Triều Tự chống cằm: "Rất đơn giản, Ma tộc lo bị lộ nên chọn đối tượng ra tay đều là những tu sĩ có cảm giác tồn tại thấp, dù sao mục đích của chúng cũng không cần những kẻ bị khống chế này làm chuyện gì quan trọng."

"Hơn nữa tu vi càng cao càng dễ lộ diện trước mặt mọi người, chúng chắc là lo lắng chuyện đó."

Tạ Bạch Y gật đầu, đúng là như vậy.

Diệp Tùy An tựa vào bàn, vươn vai một cái: "Cũng chỉ đành dùng tạm trước vậy."

Đúng lúc này, giọng nói oang oang của Hứa Tinh Mộ truyền vào: "Ồ, đều ở đây cả à?"

Người chưa tới, tiếng đã lọt vào tai mọi người.

Nhìn theo tiếng nói, mấy kiếm tu đã từ cửa đi vào, hai tông chia ra ranh giới rõ ràng.

Tạ Bạch Y ngước mắt, giọng nhàn nhạt: "Không bắt được sao?"

"Không." Thẩm Vị Tuân lắc đầu: "Tự bạo rồi."

Đám Ma tộc đó đúng là đủ điên, hoàn toàn là kiểu liều mạng một đổi một.

Nếu không phải hắn phản ứng nhanh, cả đám bọn họ đều đã cùng bay lên trời sánh vai cùng mặt trời rồi.

Hứa Tinh Mộ hậm hực: "Chúng căn bản không đánh với ta, lần nào ta cũng sắp bắt được người rồi, giây tiếp theo là lại chơi trò tự bạo tại chỗ."

Bùm bùm bùm, suýt chút nữa là gây ra bóng ma tâm lý cho hắn luôn rồi.

Cố Lạn Ý cười nhạo: "Nếu không phải ta cứu ngươi một cái, giờ ngươi cũng chẳng biết bị chôn ở xó xỉnh nào rồi."

Nhắc đến đây, ký ức đau buồn lại tấn công Hứa Tinh Mộ, hắn tức giận gào lên: "Ngươi đó mà gọi là cứu ta à? Cái cú đá chết tiệt đó của ngươi làm ta nghi ngờ có phải ngươi đang công báo tư thù hay không đấy!"

Đúng vậy, khoảnh khắc hắn bị một tên Ma tộc quấn lấy không thể thoát thân, Cố Lạn Ý tình cờ đi ngang qua đã không thương tiếc tung một cước, đá hắn lún xuống đất tạo thành một cái hố.

Một câu cảm ơn bị Hứa Tinh Mộ nghẹn họng nuốt ngược vào trong, giờ nghĩ lại vẫn còn đau đến nhe răng trợn mắt.

Cố Lạn Ý cười lạnh: "Trách ta chắc."

"Rõ ràng là do ngươi quá ngu!"

Hai người hễ gặp mặt là phải cãi nhau, những người khác đã quen rồi.

Thẩm Vị Tuân gạt người chắn đường ra, đôi mắt đen sâu thẳm quét qua: "Tiểu sư muội vẫn chưa về?"

Diệp Tùy An: "Ừ."

Giang Triều Tự gõ gõ cánh tay: "Cũng không biết phía bọn họ thế nào rồi?"

Diệp Tùy An thính tai nghe thấy câu này, tốc độ nói cực nhanh: "Cố Hạ thì có thể có chuyện gì? Biết đâu lại trực tiếp thâm nhập vào nội bộ Ma tộc chuẩn bị tung đòn chí mạng cho bọn chúng rồi."

Phải nói là, hắn vẫn rất hiểu tiểu sư muội nhà mình.

Lời vừa dứt, Lâm Bạch đột nhiên xông vào, thở hồng hộc: "Xảy ra chuyện rồi."

"Đại sư huynh bọn ta, bị Ma tộc phát hiện rồi!"

Đề xuất Hiện Đại: Dã Thảo Vị Hoàn Thành
BÌNH LUẬN