Chương 269: Không có giả vờ đâu sắp chết thật rồi đây này

"..." Chuyện gì vậy?

Diệp Tùy An nghiêng đầu, nhìn thấy nàng liền chào hỏi rất tự nhiên: "Chào buổi sáng đầu tổ gà à không ——"

Hắn nói được nửa câu thì phanh gấp, vội vàng tự tay khóa mồm lại, vô tội chớp chớp mắt với Cố Hạ.

Nhìn bộ dạng đáng yêu thế này, tiểu sư muội chắc sẽ không chấp nhặt với hắn đâu... nhỉ?

Cố Hạ vô cảm nhìn hắn.

"..." Tam sư huynh huynh tốt nhất là nên có việc gì đi!!

Diệp Tùy An: "QAQ"

Sơ suất rồi.

Hóng hớt quá đà, mồm đi trước não, não đuổi theo không kịp.

Cố Hạ giọng điệu bình thản: "Tam sư huynh, vừa rồi huynh nói gì muội nghe không rõ."

Diệp Tùy An mừng rỡ, vẻ mặt mong đợi: "Thật sao?"

Nhìn thấy Cố Hạ hơi nheo mắt lại, nhìn hắn với vẻ mặt không thiện cảm, Diệp Tùy An dứt khoát đổi sang vẻ mặt tiếc nuối: "Thật mà "

Cố Hạ: "..."

Nói thật, huynh diễn kịch giỏi thế này năm đó Oscar nợ huynh một tượng vàng nhỏ đấy.

Giang Triều Tự đứng bên cạnh xem kịch chẳng sợ chuyện lớn, bồi thêm một câu nhẹ tênh: "Đệ nghe rõ lắm nha."

"..." Suýt nữa thì quên mất phải tiêu hủy bằng chứng.

Diệp Tùy An không hề do dự giơ một bàn tay bịt mồm Giang Triều Tự lại, giọng điệu vô cùng nhiệt tình: "Lại đây lại đây tứ sư đệ, hôm nay sư huynh dạy cho đệ một bài học tử tế, thực ra đôi khi làm người câm một cách thích hợp cũng khá tốt đấy."

Giang Triều Tự: "Ưm ưm ưm." Thả tay ra!!

Cố Hạ khoanh tay đứng nhìn vài giây, giọng điệu u ám nói: "Lừa huynh thôi tam sư huynh, muội cũng nghe rõ lắm nha."

"Á đả ăn một cước của muội này!"

Diệp Tùy An: "A a a a tiểu sư muội muội dám lừa người tam sư huynh lương thiện đơn thuần lại đẹp trai của muội ——"

"Đánh chính là huynh đấy!!!"

Huynh một câu muội một câu, Diệp Tùy An suýt chút nữa thăng thiên.

Thế là ba phút sau, Hứa Tinh Mộ nhìn người anh em cùng cảnh ngộ đang cùng hắn chạy thục mạng trong viện, cảm thấy được an ủi một cách kỳ lạ: "Hi đệ cũng tới rồi à?"

Biết hắn một mình bị tẩn tơi bời quá cô đơn, không ngờ lại còn tình nguyện tới chịu khổ cùng hắn nữa.

Hu hu cảm động quá đi mất.

"Anh em tốt." Hứa Tinh Mộ vỗ mạnh vào vai Diệp Tùy An, giọng điệu kích động: "Đệ yên tâm, ta quyết định sau này sẽ không bao giờ lén chửi đệ cùng với tiểu sư muội nữa."

Diệp Tùy An vô cảm, chát một tiếng gạt tay hắn ra, nói ngắn gọn: "Cút đi!"

Ai thèm cái sự cảm động của cái thằng dở hơi như huynh chứ?

Không đúng, trọng điểm phải là thì ra trước đây huynh không ít lần hùa theo Cố Hạ lén chửi ta ở sau lưng đúng không?!

Có phải người không vậy?

Diệp Tùy An xem như hiểu rồi, cái tình anh em nhựa này của bọn họ sớm muộn gì cũng phải choảng nhau một trận.

Chưa đợi hắn cân nhắc xem có nên bồi cho cái tên đang cùng chạy trốn bên cạnh một cước không, giọng nói âm u của Cố Hạ đã vang lên phía sau: "Này! Tam sư huynh, chạy đâu cho thoát ——"

Diệp Tùy An: "... A a a a a ——"

Hắn nhát gan hắn chạy trước cho lành.

Thẩm Vị Hựu tựa vào gốc cây, nhìn thấy cảnh tượng còn hỗn loạn hơn lúc nãy, thở dài thườn thượt.

Thôi, tiểu sư muội chơi vui là được.

Còn về hai vị sư đệ dở hơi kia, không sao, đó đều là những gì họ xứng đáng được nhận.

"Chậc."

Giang Triều Tự lắc đầu, yên vị ngồi sang một bên, tiếp tục phương thuốc độc môn vừa bị cắt đứt.

—— Một đống thực thể hình cầu đen thui không rõ danh tính.

...

Thiếu niên rũ mắt, gương mặt thanh tú, ánh nắng ấm áp tan vỡ vương trên một bên mặt, đẹp đến mức không giống người thật.

Với điều kiện là phớt lờ mấy viên đan dược đen đủi ngũ sắc rực rỡ trong tay hắn.

Thẩm Vị Hựu nhịn không được nhìn hắn mấy cái, rơi vào trầm tư.

Không phải chứ.

Đan dược trước đây hắn ăn, có âm gian thế này không?

Hắn nhìn đan dược trong tay tiểu sư đệ không giống để chữa thương, mà giống như để tiễn người ta đi hơn.

Có lẽ ánh mắt của hắn quá nóng bỏng, Giang Triều Tự nhận ra liền ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt do dự mãi cuối cùng chẳng thốt ra nổi lời nào của đại sư huynh nhà mình, cười híp mắt giơ thứ trong tay lên: "Đại sư huynh, đan dược mới của đệ luyện xong rồi, huynh có muốn thử hiệu quả một viên trước không?"

"..." Muốn ta chết thì cứ nói thẳng, không cần phải vòng vo tam quốc thế này đâu.

Thẩm Vị Hựu lặng lẽ dịch sang bên cạnh một bước, tránh xa vị sư đệ trông có vẻ tinh thần không bình thường này, khéo léo nói: "Cảm ơn, thật sự không cần thiết đâu."

Khựng lại một chút, hắn sợ Giang Triều Tự lại không cam lòng muốn lấy mình ra thử nghiệm hiệu quả đống đan dược đó, với tinh thần chết đạo hữu chứ không chết bần đạo, hắn chỉ vào ba người đang gà bay chó chạy trong viện, vô cùng "tốt bụng" nói: "Nhưng mà ta thấy các vị sư đệ khác chắc là thích lắm đấy, đệ xem bọn họ kích động đến mức không dừng lại được kìa."

"Nên là thứ tốt này đệ cứ để dành cho bọn họ đi."

Giang Triều Tự xoa cằm, trầm tư: "Ừm. Có lý."

"..." Có lý cái con khỉ khô ấy.

Đột nhiên nghe thấy tên mình, Hứa Tinh Mộ và Diệp Tùy An nghe thấy lời này suýt chút nữa loạng choạng quỳ xuống trước mặt đại sư huynh luôn.

"Không phải chứ, đại sư huynh không được hố người như thế đâu nha ——"

Thẩm Vị Hựu nhún vai: "Không còn cách nào khác, hai đứa cố gắng lên nhé."

Diệp Tùy An nghiến răng, nước mắt chảy ngược vào trong: "Tại sao huynh không cố gắng đi."

Thẩm Vị Hựu mỉm cười: "Đệ đoán xem?"

Đoán cái đầu huynh ấy a a a ——

Hai người bị Thẩm Vị Hựu chọc tức đến mức ngã ngửa thành công bị Chung Ngật trưởng lão xách trong tay, mỗi bên một đứa trợn trắng mắt như cá chết.

Để tránh bị vạ lây, Cố Hạ từ sớm đã lách đến cạnh hai vị sư huynh khác, ba người xếp hàng ngồi xem kịch hay.

Chung Ngật trưởng lão lắc lắc hai người: "Tỉnh lại đi, đừng có giả chết nữa."

Hứa Tinh Mộ thoi thóp hé mắt: "Không có giả vờ đâu, sắp chết thật rồi đây này."

Chung Ngật trưởng lão: "..."

Ông theo bản năng buông tay ra, Diệp Tùy An và Hứa Tinh Mộ "bạch" một tiếng nằm sấp xuống đất.

Giây tiếp theo.

Chưa đợi bộ ba xem kịch phản ứng kịp, hai người vốn đang thoi thóp bỗng bật dậy như tôm tươi, một cái lộn mèo nhanh chóng trèo dậy, vắt chân lên cổ chạy.

"Hi hại hại bái bai ngài nhé ——"

Hứa Tinh Mộ vừa chạy vừa đắc ý, giọng điệu vô cùng khiêu khích.

"..." Ái chà.

Diệp Tùy An vốn đang chạy song song với hắn lẳng lặng dịch sang bên phải ba mét.

Không phải hắn nổ đâu, hắn có dự cảm, cái tên này giây tiếp theo sẽ bị chế tài ngay.

Quả nhiên.

Sau một tiếng "rầm", trên đất bốc lên một đám bụi lớn, Hứa Tinh Mộ căn bản không biết Chung Ngật trưởng lão từ đâu chui ra, vẻ mặt ngơ ngác một lần nữa bị ấn xuống đất.

"Đau đau đau, trưởng lão con sai rồi."

BÌNH LUẬN