Chương 268: Răng hơi nóng ta chỉ nhe ra cho nó hạ nhiệt thôi

Diệp Tùy An tán đồng gật đầu: "Đúng vậy, bệnh cũng không nhẹ đâu, nhưng mà chẳng liên quan gì đến chúng ta cả."

Hai người nhìn nhau, mỉm cười, quẳng cái tập phim nhỏ này ra sau đầu.

...

Trận đấu thứ hai kết thúc, mọi người đều ai về nhà nấy tìm giường nấy rồi, Cố Hạ lại càng hận không thể đâm đầu vào cái ổ ấm áp của mình không thèm nhúc nhích nữa.

Mấy vị sư huynh cũng mệt lả người, tính toán một chút quyết định chuyện ăn uống gì đó cứ đợi ngủ dậy rồi tính sau.

Phía bên họ thì ngủ đến mức trời đất quay cuồng, các tông môn khác thì lại chẳng có tâm trạng tốt đẹp như vậy.

Sau hai trận đấu, đã đủ để các thân truyền vốn chẳng coi ai ra gì này phải nghiêm túc lại, những tu sĩ của các tông môn bình thường đều không đáng ngại, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sau trận này chắc cũng bị loại sạch sành sanh rồi.

Hiện tại quan trọng nhất là cuộc cạnh tranh giữa các thân truyền của ngũ tông.

Các thân truyền đột nhiên nhận ra Thái Nhất Tông năm nay đã đổi bài rồi, họ không đi theo phong cách thực lực nữa, họ bây giờ sắp đi theo phong cách "ngục" thuần túy rồi.

Đứa nào chọc vào họ là bị tống thẳng vào lao giam giữ luôn, ví dụ như Khúc Ý Miên.

Cố Lạn Ý sau khi về cũng lười chẳng thèm quản Khúc Ý Miên vẫn còn đang khóc lóc sụt sùi, một mình ngồi sang một bên bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Hai vị sư đệ khác đều đang tìm cách an ủi nàng ta, duy chỉ có Sở Huyền Âm mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, phớt lờ màn kịch náo loạn trong viện mà về phòng mình.

Cố Lạn Ý nhìn bóng lưng nàng rời đi, trong lòng đột nhiên thấy được an ủi đôi chút.

Không sao, một cô sư muội hỏng rồi cũng chẳng hề gì, may mà vẫn còn một đứa bình thường là đủ rồi.

Nghĩ đến đây, hắn lại càng thấy phiền lòng, lạnh giọng nói: "Khóc đủ chưa? Khóc đủ rồi thì thu dọn đồ đạc đi theo trưởng lão vào lao mà ngồi mấy ngày đi, nhân cơ hội này mà đổ bớt nước trong não ngươi ra."

Đại sư huynh đột nhiên nổi đóa, tiếng nấc nghẹn của Khúc Ý Miên lập tức khựng lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn.

Cố Lạn Ý chẳng thèm nhìn nàng ta, mắt không thấy tâm không phiền nói: "Giờ ngươi có thể đi qua đó được rồi đấy, Bạch Tụng, Trình Cảnh, hai người các ngươi tranh thủ thời gian phục bàn lại những điểm sai lầm trong bí cảnh trận trước đi."

"Trận sau, ta không muốn thấy Thanh Vân Tông chúng ta vẫn không có chút tiến bộ nào." Hắn lạnh giọng cảnh cáo: "Đứa nào không phục thì trận sau khỏi cần lên nữa, đỡ mất mặt!"

Cố Lạn Ý dù sao cũng là đại sư huynh, sau khi lạnh mặt thì vẫn khá là dọa người, những người khác theo bản năng làm theo lời hắn, ai làm việc nấy.

Trong chốc lát trong viện chỉ còn lại một mình Khúc Ý Miên ngơ ngác đứng tại chỗ, nàng ngây người rồi.

"Đại sư huynh, con..."

"Ngươi cái gì mà ngươi." Cố Lạn Ý cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên mà tùy ý chỉ tay một cái: "Cửa ở đằng kia, ra khỏi cửa rẽ trái là được."

Khúc Ý Miên: "..."

Nàng có ý đó sao?

Nàng còn định nói thêm gì đó, liền thấy Cố Lạn Ý mất kiên nhẫn khẽ "chậc" một tiếng, đứng dậy về phòng mình.

"Rầm ——"

Chỉ để lại một bóng lưng đóng cửa vô tình.

Khúc Ý Miên lập tức càng thấy tủi thân hơn, hậm hực giậm chân một cái, lúc này mới không tình nguyện rời đi.

Cố Lạn Ý chẳng hề bận tâm, nói chính xác thì cái tên này có bệnh ghét kẻ ngu, đối với cô sư muội này hắn đã từ bỏ rồi, thậm chí hận không thể xuyên không về cái ngày mà mình từng thấy nàng ta ngoan ngoãn cầu tiến mà tát cho mình hai phát.

Đừng hỏi, hỏi chính là lịch sử đen tối cả đời.

Để trận sau có thể lấy lại mặt mũi, hắn nhắm nghiền hai mắt bắt đầu tranh thủ từng giây từng phút để tu luyện, thề phải giẫm nát cái đám Thái Nhất Tông kia dưới chân!

Nhưng mà nếu để hắn biết mấy cái người hắn hằng mong nhớ đang ngủ khò khò, chắc phải tức đến hộc máu không chừng.

Thực tế là, từ đầu đến cuối người ngủ ngon nhất chỉ có một mình Cố Hạ.

Bởi vì nàng bây giờ đã khôn ra rồi, cách đây không lâu nàng vừa mới có linh cảm, học được một trận pháp cách âm phiên bản 2.0 mới, lại dán thêm phù cách âm đã vẽ trước đó, hiệu quả lập tức thấy rõ ngay.

Ví dụ như mấy vị sư huynh đã dùng hành động thực tế chứng minh, cho dù trời có sập xuống, tiểu sư muội của họ cũng sẽ không mở mắt ra nhìn lấy hai cái.

Đầu tiên là Diệp Tùy An người đầu tiên ngủ dậy định thử nghiệm hiệu quả phù lục mới, nổ cho mái nhà rung rinh vài cái.

Cố Hạ gãi gãi tai, chẳng hề có phản ứng gì mà tiếp tục ngủ.

Kế đến là Giang Triều Tự một tay cỏ độc một tay linh thực gây ảo giác, luyện ra một bình đan dược âm gian mà nhìn qua màn hình cũng thấy nghẹt thở.

Cố Hạ trở mình, đổi tư thế khác chép chép miệng.

Cuối cùng lại qua nửa canh giờ, Hứa Tinh Mộ ngủ dậy não chập mạch, hăm hở lôi Thẩm Vị Hựu dậy, sau đó bị đại sư huynh có tính gắt ngủ cực kỳ nghiêm trọng đá bay ra ngoài, kết quả hai người lại làm sập bức tường một lần nữa.

Theo sau một tiếng "rầm" thật lớn, giọng của Chung Ngật trưởng lão dù muộn nhưng vẫn tới: "Là ai? Đứa báo con nào làm đấy!!"

Sau khi khựng lại hai giây, giọng ông nộ khí xung thiên: "Lại là ngươi Hứa Tinh Mộ! Không cần chạy đâu, lão phu đã nhìn thấy cái dáng cao kều của ngươi rồi, mắt của ta chính là thước đo! Để ta tóm được ngươi thì ngươi xong đời rồi!!"

Sau đó ông lao thẳng tới, nghiêng người dựa vào "bằng chứng", kết quả giây tiếp theo, bức tường viện vốn đã lung lay sắp đổ bỗng nhiên sụp xuống.

Cả cái sân không còn gì che chắn.

Chung Ngật trưởng lão: "..."

Hứa Tinh Mộ: "..."

Thẩm Vị Hựu: "..."

Ái chà, ngũ tông lấy đâu ra cái công trình đậu hũ thế này?

Chung Ngật trưởng lão vẻ mặt bình thản đứng thẳng người dậy, giữ vững ý nghĩ chỉ cần ta không nói thì chẳng ai biết, hét lớn một tiếng lao về phía Hứa Tinh Mộ: "Có bản lĩnh dỡ nhà thì có bản lĩnh ngươi đừng có chạy nha."

Chỉ cần ông tóm người đủ nhanh, cái nồi đen này sẽ không đuổi kịp ông.

"Hê hê." Hứa Tinh Mộ vừa lách đi nhanh như chớp vừa đáp trả: "Trưởng lão ngài coi con là đồ ngốc à? Không chạy để đứng im tại chỗ ăn nắm đấm sắt vô tình của ngài sao?"

"Yên tâm." Chung Ngật trưởng lão cười lạnh một tiếng: "Ngươi có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu."

Hứa Tinh Mộ: "QAQ"

"A a a a đau đau đau!! Trưởng lão ngài không nói đạo đức gì cả ——"

Trong viện một trận gà bay chó chạy, mà Cố Hạ ngủ vẫn vô cùng an ổn.

Diệp Tùy An tựa cửa, vẻ mặt bi thương: "Thảm, đúng là quá thảm."

"..." Giang Triều Tự liếc hắn một cái, mỉm cười: "Đệ nên thu lại cái biểu cảm hả hê của mình rồi hãy đi đồng cảm với nhị sư huynh thì tốt hơn."

Diệp Tùy An thẹn thùng cười: "Răng hơi nóng, ta chỉ nhe ra cho nó hạ nhiệt thôi."

Giang Triều Tự: "..." Đệ vui là được.

"Mà nói này ——" Diệp Tùy An đột nhiên nhớ ra thiếu một người, thò đầu sang bên cạnh nhìn nhìn: "Tiểu sư muội ham ngủ đến thế sao?"

"Ồn thế này mà nàng vẫn ngủ tiếp được? Chất lượng giấc ngủ tốt thật đấy."

Thẩm Vị Hựu hiếm khi tán đồng hắn: "Quả thực."

Nhân vật chính bị thảo luận là Cố Hạ chẳng biết gì cả, nàng ngủ một giấc tròn mấy canh giờ, đầu bù tóc rối như tổ gà ngồi trên giường thẩn thờ.

Ngủ dậy cái, thấy Chung Ngật trưởng lão đang tẩn nhị sư huynh một trận tơi bời.

Cố Hạ ngáp ngắn ngáp dài đi ra ngoài, một lần nữa cảm thấy khâm phục năng lượng dồi dào của nhị sư huynh, nàng thì không xong rồi, hận không thể ngày ngày cõng cái giường trên lưng đi đâu ngủ đó.

"Chào buổi sáng các sư huynh ——" Nàng nói được nửa câu thì buộc phải phanh gấp, đầy vạch đen trên trán nhìn tiểu đội gà bay chó chạy trong viện.

BÌNH LUẬN