Chương 167: Đừng đuổi nữa hai chúng ta là không thể nào đâu

"Hả?"

Lê Thính Vân không thể tin nổi: "Ngươi điên rồi à?"

Cái đám này từng đứa một có thể nhắm mắt mà khen Cố Hạ cũng coi như là một loại bản lĩnh... nhỉ?

"Ngươi mới điên ấy." Giang Triều Tự lười để ý đến hắn, nhích sang bên cạnh hai bước.

Lê Thính Vân: "..."

Không phải chứ, cái bộ dạng ghét bỏ đó của ngươi là muốn làm sao hả?

Ngươi còn dám ghét bỏ?

Ta còn chưa ghét bỏ cái đám đầu óc có vấn đề các ngươi mà ngươi đã quay lại ghét bỏ ta rồi???

Bên này gà bay chó sủa, bên kia cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Liên Khuê tung một chưởng mang theo ma khí nồng đậm đánh tới, Cố Lạn Ý theo bản năng đưa kiếm ngang ngực đỡ, kết quả vì chênh lệch tu vi mà cơ thể đột ngột bay ngược ra ngoài.

Hứa Tinh Mộ né nhanh, khá hơn hắn một chút, cầm kiếm chân mày hơi trầm xuống: "Đánh không lại hắn."

"Đánh không lại cũng phải đánh." Cố Lạn Ý lau đi vết máu trên môi, dữ dằn nói.

Dù sao bây giờ cũng bị bao vây rồi, còn có thể tệ hơn được nữa sao?

Liên Khuê thu tay lại, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt: "Nếu các ngươi đã tìm chết, vậy ta sẽ thành toàn cho các ngươi."

...

Cố Hạ ở bên kia liên tục nhảy nhót, đại bàng tung cánh, phía sau Bạch Mộng bám đuổi không buông.

Nàng vừa chạy vừa không quên gào to: "Đừng đuổi nữa, hai chúng ta là không thể nào đâu!!"

Bạch Mộng loạng choạng một cái, suýt chút nữa thì đập đầu xuống đất: "Câm miệng đi Cố Hạ, ta phải xé nát cái mỏ của ngươi!"

Mấy cái lời buồn nôn này cô ta không muốn nghe lại lần thứ hai đâu.

Cố Hạ nghe thấy thế, càng không xong rồi.

Nàng càng sủa to hơn: "Không được, ta sẽ không để cô đắc ý đâu."

Bạch Mộng: "..."

Là nàng ta nghĩ lệch đi sao?

Sao cảm thấy mấy lời này của nàng cứ kỳ kỳ quái quái thế nào ấy.

Hai người đang xoay quanh đám thân truyền và Ma tộc ở giữa sân khấu mà diễn một vở kịch cô đuổi nàng trốn, nàng có chắp cánh cũng khó thoát.

Cố Hạ thông minh lắm, nàng chuyên môn đâm đầu vào những nơi đông đúc, Bạch Mộng phía sau không theo kịp tần suất của nàng, những đường roi vung ra mười cái thì hụt hết chín cái.

Tức đến mức nghiến răng nghiến lợi mắng mỏ liên hồi.

Phía trước là sân chơi của Liên Khuê và Hứa Tinh Mộ, Cố Lạn Ý.

Cố Hạ đang định quay người đổi hướng chạy về phía tứ sư huynh thì cổ tay bỗng nhiên bị một dải lụa trắng siết chặt lấy.

"???"

Nàng ngước mắt nhìn lên, thấy Khúc Ý Miên đang đứng cách đó vài mét, đầu kia của dải lụa trắng đang nằm trong tay cô ta.

Cố Hạ một cái trượt nghiêng né được đường roi hung hãn phía sau, nàng cười lạnh nói: "Trói cha ngươi làm gì? Lại muốn bị tẩn rồi đúng không?"

Khúc Ý Miên ngửa mặt lên, đầy vẻ lo lắng: "Cố Hạ, muội đừng chạy nữa, muội nhìn xem vì muội mà những người bên cạnh bị quất chết bao nhiêu rồi?"

"Họ đều vì muội mà chết đấy, muội không thể cứ hồ đồ như vậy mãi được."

Cố Hạ: "..."

Nàng liếc nhìn đám Ma tộc đang nằm la liệt khóc la dưới đất, lại liếc nhìn sắc mặt tái nhợt mệt mỏi của các thân truyền đằng xa, trực tiếp cười khẩy.

Cố Hạ bóp bóp đoạn lụa trắng đó, vẫn là một cái pháp khí, giọng nàng bình thản: "Khúc Ý Miên, có phải ta đã cho ngươi quá nhiều mặt mũi rồi không?"

Khúc Ý Miên: "???"

Chưa đợi cô ta phản ứng lại, Cố Hạ lập tức xoay người, cổ tay hơi chuyển nắm chặt lấy dải lụa, dùng sức kéo mạnh về phía mình.

Khúc Ý Miên là một đan tu, sao bì được sức lực với nàng, bất thình lình bị nàng lôi xềnh xệch qua, tiện thể nghe tiếng "rắc" một cái gãy luôn một cánh tay.

"A——"

Khúc Ý Miên thảm hại ngã quỵ dưới chân Cố Hạ, ôm lấy cánh tay đau đến mức nước mắt trào ra.

Chỉ thấy Cố Hạ từ trên cao nhìn xuống cô ta một cái, mặt không cảm xúc: "Đôi khi ta thật sự nghi ngờ, trong não ngươi chứa nhiều nước như vậy thì làm sao mà sống lớn được đến thế này?"

Ánh mắt nàng lạnh lẽo: "Nếu ngươi đã xót xa cho đám Ma tộc này như vậy, thì ta cũng không ngại tiễn ngươi qua đó đoàn tụ với bọn chúng đâu."

"Yên tâm, đám Ma tộc này nghe thấy chắc chắn sẽ cảm kích ngươi đến rơi nước mắt cho xem."

"Ngươi... ngươi muốn làm gì?!" Khúc Ý Miên bị gãy tay, lòng bàn tay còn bị trầy da, cơn đau rát cũng không nén nổi sự hoảng loạn trong lòng cô ta.

Luôn cảm thấy Cố Hạ sẽ không dễ dàng tha cho cô ta như vậy.

Bạch Mộng đuổi tới phía sau thấy Cố Hạ dừng lại, vẻ mặt vui mừng.

Cô ta độc ác vung một roi nhắm thẳng vào gáy nàng mà quất tới.

"Chết đi!!!"

Giây tiếp theo.

Cố Hạ dứt khoát xách cổ áo Khúc Ý Miên lên, không chút do dự ném về phía sau như ném rác, lớn tiếng nói: "Bạch đại tiểu thư, tặng cô một cái đầu người hy vọng cô thích."

"???"

Động tác của nàng quá nhanh, Bạch Mộng căn bản không kịp phản ứng, Khúc Ý Miên đã múa may quay cuồng bị ném qua như một đống rác.

"Chát——"

"A a a a a a!!!"

Hai âm thanh cùng lúc vang lên, thu hút sự chú ý của đám thân truyền và Ma tộc đang hỗn chiến bên cạnh đồng loạt quay sang.

Để ta xem xem có chuyện gì nào?

Chỉ thấy Khúc Ý Miên thảm hại nằm rạp dưới đất, trên lưng hiện rõ một vệt roi đẫm máu, lớp áo sau lưng bị lực đạo mười phần của Bạch Mộng quất nát bấy, lúc này sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, những giọt lệ lớn cứ thế lăn dài trên vầng trán trắng ngần.

"Đau... đau quá, sư phụ, sư huynh, Liên ca ca..."

Cô ta thoi thóp đưa tay ra: "Cứu muội với."

"Tiểu sư muội!" Bạch Tụng theo bản năng định lao qua, kết quả bị Trình Cảnh giữ lại.

Hắn một kiếm đỡ lấy cái chùy gai đang trực diện đâm vào lưng Bạch Tụng, giận dữ nói: "Đệ muốn chết thì ta không cản đâu!"

Bạch Tụng giật mình tỉnh hồn, nhìn đám Ma tộc đang hổ báo trước mặt, nhất thời có chút đắn đo.

Bên kia Liên Khuê hai chiêu đánh lui Cố Lạn Ý và Hứa Tinh Mộ, giọng điệu có chút lo lắng: "A Miên——"

Bạch Mộng cầm roi đứng ngẩn người tại chỗ.

Cô ta làm sao cũng không ngờ Cố Hạ lại chơi chiêu này, vừa rồi cô ta đã dồn hết ma khí vào cây roi, không quất chết Khúc Ý Miên tại chỗ đã là cô ta mạng lớn rồi.

Cố Hạ vỗ vỗ tay, trầm tư.

Nàng vừa rồi chỉ là vì bị Khúc Ý Miên làm cho buồn nôn, cộng thêm Bạch Mộng đuổi quá gắt, nên thuận tay ném cô ta ra thôi.

Mặc dù nàng thật sự đã muốn làm vậy từ lâu rồi, và quả thật là rất sướng.

Nhưng nàng cũng biết nhờ vào hào quang nữ chính, Khúc Ý Miên đại khái cũng không dễ chết như vậy.

Nhưng nhìn thấy cô ta bây giờ nằm bẹp dưới đất như con cóc chết không thể làm loạn được nữa, trong lòng Cố Hạ thấy sảng khoái vô cùng.

Hứa Tinh Mộ đứng bên cạnh Cố Hạ, trên khuôn mặt trắng trẻo của hắn có một vết đỏ vừa bị nắm đấm của Liên Khuê sượt qua, hắn chẳng thèm để ý mà chọc chọc vào Cố Hạ đang thẫn thờ.

"Này, tiểu sư muội. Cái này là muội làm à?"

"Hả?" Cố Hạ suy nghĩ bỗng bị kéo về, ngơ ngác gật đầu: "Ừm, cô ta muốn hại muội, muội thấy cô ta khá thích Ma tộc, nên thuận theo ý cô ta mà ném ra thôi."

Hứa Tinh Mộ vỗ tay cười nói: "Làm tốt lắm!"

Cố Hạ xua xua tay: "Chuyện nhỏ chuyện nhỏ."

"Nói với Cố Lạn Ý không cần lo lắng nữa đâu, tiểu sư muội mà hắn chờ đợi, sẽ không quay lại nữa đâu."

Cố Lạn Ý: "... Cảm ơn, ta không mù."

"Khụ, khụ khụ——" Khúc Ý Miên từ từ mở mắt, máu tươi liên tục trào ra từ miệng, cô ta đau đến run rẩy, chậm rãi lôi ra một viên đan dược nhét vào miệng.

Đan dược trị liệu vào miệng, cơn đau dịu đi đôi chút.

Cô ta oán hận trừng mắt nhìn Cố Hạ, đưa tay chỉ vào nàng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Là nó, đều tại nó, là nó cố ý ném ta ra làm bia đỡ đạn!"

Cố Hạ vẫy vẫy tay, vẻ mặt vô tội: "Ta là người sợ chó nên ngươi không được cắn bừa đâu nhé, ngươi có bằng chứng không?"

"Ta là người trong cuộc! Lời ta nói chính là bằng chứng!!"

Khúc Ý Miên sắp phát điên rồi, khóc lóc thảm thiết, cô ta túm lấy ống tay áo Liên Khuê, uất ức: "Liên ca ca, huynh tin muội đi, chính là nó!"

Mặc dù đại sư huynh không giúp cô ta, nhưng không sao, người thích cô ta nhiều lắm.

Luôn có người thay cô ta xử lý Cố Hạ thôi.

Liên Khuê gật đầu: "Nàng yên tâm, ta tin nàng."

Hắn chậm rãi đứng dậy, liếc Bạch Mộng một cái: "Đợi sau khi về Ma tộc tự mình đi nhận phạt."

Liên Khuê không mù, hắn đương nhiên biết ai đã làm trọng thương Khúc Ý Miên.

Chỉ có điều Bạch Mộng dù sao cũng đã làm cho hắn bao nhiêu việc, lần này càng là vì giúp hắn bắt tu sĩ mà mạo hiểm dùng bí pháp rút thần thức đổi một cơ thể khác.

Hiện giờ tạm thời chưa thể động vào nàng ta.

Bạch Mộng nơm nớp lo sợ gật đầu: "Vâng."

Liên Khuê tiếp tục dùng ánh mắt như nhìn người chết mà nhìn Cố Hạ, nhếch môi, âm hiểm nói: "Nói đi, ngươi muốn chết thế nào?"

Cố Hạ chân thành nói: "Thôi khỏi, ta vẫn chưa sống đủ đâu."

"Vậy thì không theo ý ngươi được rồi!"

Cùng với tiếng nói rơi xuống, cơ thể hắn như một bóng ma vọt ra ngoài.

Đồng thời, Cố Hạ vốn đã đề phòng chiêu này liền chân bỏ chạy.

Hứa Tinh Mộ và Cố Lạn Ý bên cạnh cam chịu cầm kiếm nghênh đón.

Kết quả không ngờ tới là, linh kiếm chém nát chỉ là một đạo hư ảnh, sắc mặt Hứa Tinh Mộ kinh hãi: "Đây là giả, tiểu sư muội cẩn thận!!"

BÌNH LUẬN