Chương 166: Kiếp trước sát nhân phóng hỏa kiếp này bị Ma tộc vây tới mức chẳng phân biệt được ta ngươi

Cố Hạ hít một hơi khí lạnh vì ê răng: "Chà chà, đánh người mà không đánh mặt nha, hắn là chuyên môn nhắm vào mặt người ta mà tẩn đấy."

Hứa Tinh Mộ tán thành gật đầu: "Chẳng thế sao, ta đã bảo hắn không phải hạng người tốt lành gì mà."

"..." Các người đủ rồi đấy nhé.

Giang Triều Tự khẽ nghiêng người: "Hai người các muội vẫn còn tâm trạng tán dóc à?"

Không giúp một tay thì lát nữa Cố Lạn Ý sẽ bị đuổi theo tẩn cho ra bã đấy?

"À." Cố Hạ quay đầu lại cười híp mắt nhìn hắn: "Đây là chiến trường để một mình Cố Lạn Ý trổ tài ngầu lòi mà, chúng ta phải phối hợp một chút chứ."

Cố Lạn Ý đang trổ tài ngầu lòi: "..."

Cái con Cố Hạ chết tiệt kia đừng có suốt ngày nói nhảm được không hả?

Đó rõ ràng là phòng ngự!

Liên Khuê thần sắc không đổi, nhếch môi cười một tiếng, thân hình nhanh chóng lùi lại né tránh một cách hoàn mỹ: "Chỉ có thế thôi sao."

Cảm giác tu vi nghiền ép thật sự quá tuyệt vời.

Nhìn một đám thân truyền tự loạn trận chân tâm trạng càng tốt hơn.

Đám Ma tộc phía sau lại vây lên, tất cả thân truyền đều bị vây đến mức nước chảy không lọt.

Sắc mặt Lê Thính Vân có chút tái nhợt, việc liên tục bố trận tiêu hao linh lực quá lớn, dù có sư đệ Lâm Bạch giúp đỡ thì hai người cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Từng đứa mặt mũi trắng bệch như tờ giấy, trông như quỷ vậy.

Lâm Bạch chính là một trong hai trận tu duy nhất của Huyền Minh Tông, hắn nhìn đám Ma tộc dày đặc này mà người cũng đờ đẫn luôn, vừa bấm quyết vừa lầm bầm: "Kiếp trước sát nhân phóng hỏa, kiếp này bị Ma tộc vây tới mức chẳng phân biệt được ta ngươi."

Hắn bao nhiêu năm nay chưa từng đắc tội với nhiều Ma tộc đến thế, nhìn mà thấy rợn cả tóc gáy.

"Giết không hết, căn bản là giết không hết." Dịch Lăng một tay cầm phù lục, điên cuồng xả hàng giảm giá, thần thức căng thẳng tột độ.

Tông môn bọn họ chính là nhân lúc mấy tên kiếm tu tiến lên thu hút sự chú ý mà tung ra đòn tập kích bất ngờ, để tránh việc mấy tên kiếm tu đó đăng xuất khỏi trái đất ngay tại chỗ.

Cộng thêm việc đan dược của Yên Hà Tông cung cấp liên tục, nhất thời cục diện cứ thế giằng co.

Mặc dù Cố Lạn Ý và Hứa Tinh Mộ bị tẩn rất thảm, nhưng vẫn phải cắn răng chống đỡ ở tuyến đầu.

Bây giờ sức chiến đấu cao nhất cũng chỉ có hai người bọn họ thôi.

Trên chiến trường đủ loại chiêu thức tấn công hoa cả mắt khiến người ta choáng váng, không ít Ma tộc giết đỏ cả mắt bắt đầu đánh nhầm đồng đội.

Cố Hạ thân hình nhanh nhẹn xuyên thói giữa đám đông, âm thầm đục nước béo cò.

Nàng rất biết thân biết phận, với thực lực hiện tại của mình mà đối đầu với Liên Khuê thì chỉ có nước bị tẩn,

Thay vì vậy chẳng thà đổi đối thủ để luyện tập kỹ thuật còn hơn.

Trên chân nàng dán hai tấm phù tăng tốc, thân hình linh hoạt đá tên ma binh này một cái, đâm tên ma binh kia một kiếm.

Nhất thời hai bên đang hăng máu đều tưởng là đối phương ra tay, trong lúc nóng nảy hai đứa trực tiếp tiễn nhau lên đường.

Cùng nhau đi báo cáo với Diêm Vương gia rồi.

Cố Hạ vỗ vỗ tay, ẩn giấu công danh tiếp tục khoan sâu vào bên trong.

Động tĩnh bên nàng càng lúc càng lớn, các thân truyền khác đang đánh nhau vô tình liếc nhìn một cái, tức khắc trợn tròn mắt.

"Mẹ kiếp!"

"Chơi chó thật đấy."

"Cái thao tác này cũng quá ảo ma rồi?"

Phong Lạc Thành vừa đưa đan dược vừa lẩm bẩm: "Quả nhiên mà, Cố Hạ ra tay, biết ngay có hay không." Khiến Ma tộc tự đánh nhau luôn mới siêu chứ.

Người bình thường thật sự không làm được.

Có cái gan của nàng thì không có cái não của nàng, có cái não của nàng thì lại không có cái gan như nàng.

Quá là vô lý.

Cố Hạ thân hình nhanh nhẹn vọt ra từ giữa hai nhóm ma binh, phía sau hai nhóm người cùng lúc đánh thành một đoàn.

Nàng ngước mắt chưa kịp cười ra tiếng, đã đụng mặt Bạch Mộng đang cầm roi từng bước tiến lại gần.

Đồng tử Bạch Mộng tỏa ra ánh đỏ quái dị, khóe môi nhếch lên một nụ cười âm u: "Thật là trùng hợp nha."

Cố Hạ: "..."

Mẹ kiếp!

Quên mất còn có con mụ này nữa.

Bước chân nàng khựng lại, sắc mặt thản nhiên nói: "Đúng là trùng hợp thật, cô cũng đến để gia nhập đại gia đình của bọn họ à?"

Nàng chỉ chỉ vào đám ma binh đang ôm thành một đoàn đứa đè đứa đá phía sau.

Bạch Mộng: "Không, ta đến để lấy cái mạng chó của ngươi."

Giọng cô ta vừa dứt, trường tiên trong tay đã quất thẳng xuống đầu nàng, roi phong sắc lẹm, ép Cố Hạ phải liên tục né tránh.

"Ây." Nàng đứng định thần ở nơi hơi xa một chút, cười híp mắt: "Chưa nói hết câu đã động thủ quất người là sở thích của cô à?"

Bạch Mộng không thèm nghe: "Chỉ cần giết được ngươi thì cách nào cũng được."

Vả lại, cô ta là Ma tộc, mắc gì phải tuân theo cái quy trình đánh nhau giả dối của loài người chứ.

Dù sao Ma tộc thích nhất là đánh lén mà.

Cố Hạ vừa nhảy tới nhảy lui vừa chạy loạn khắp sân, khiến Bạch Mộng thỉnh thoảng lại đánh nhầm người mình.

"Này này này tránh ra đi, nhường đường chút coi." Cố Hạ đầu cũng không ngoảnh lại mà chuồn lẹ: "Roi quất trúng ai người đó xui xẻo nhé."

Nàng là đã đặc biệt nhắc trước rồi đấy, lát nữa đừng có trách nàng không báo trước.

Quả nhiên.

Một đám thân truyền đang hăng máu đánh nhau cùng với năm vị tu sĩ khác được nàng cứu đồng loạt rùng mình, ăn ý nhường ra một lối đi cho nàng.

Đùa chứ, bọn họ tạm thời chưa muốn chết đâu.

Vạn nhất không bị ma binh giết mà lại bị Cố Hạ liên lụy ăn một roi chết tươi, thì lỗ to rồi.

"Chậc." Lê Thính Vân từ xa liếc nhìn Cố Hạ đang nhảy như khỉ, thu lại tầm mắt: "Sư muội của huynh khá là giỏi tìm chết đấy."

Vừa rồi hắn nhìn thấy rất rõ, ánh mắt Bạch Mộng dán chặt lên người Cố Hạ, ngay cả lúc đi ngang qua bọn họ cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến bọn họ luôn.

Giang Triều Tự: "... Tiểu sư muội chỉ là vì quá xuất sắc nên mới bị nhắm vào thôi, muội ấy thì có lỗi gì chứ?"

Hạ Hạ vẻ mặt vô tội: Tứ sư huynh nói đúng!

BÌNH LUẬN