Hứa Tinh Mộ kinh hãi: "Sao lại xếp cả ta vào phe phải chết rồi?"
Cố Hạ vừa chạy vừa vung kiếm, thản nhiên: "Bởi vì huynh đồng hành cùng muội mà nhị sư huynh."
Được rồi.
Hứa Tinh Mộ lần này hoàn toàn cạn lời, hắn biết ngay có Cố Hạ ở đâu thì hắn cũng đừng hòng được yên ổn.
Phía sau một đám ma binh kêu gào đuổi theo đám thân truyền đang chạy loạn xạ khắp nơi.
Cố Lạn Ý một kiếm quét ngang, kiếm khí sắc bén hất văng bảy tám tên ma binh, nhíu mày nói: "Sao mà nhiều thế? Giết mãi không hết."
Lại còn là cái loại không cần mạng nữa chứ?
Cũng không biết Ma tộc huấn luyện người kiểu gì, từng đứa trung thành cứ như bị Cố Hạ tẩy não vậy.
Khó nhằn vô cùng.
Thư Nguyệt ánh mắt lạnh lùng, vung tay ném ra mấy cái pháp khí hình cầu nổ tung đám Ma tộc cản đường.
Cô là khí tu, dựa vào pháp khí trong tay vẫn còn có thể miễn cưỡng chống đỡ, chỉ có điều các đan tu khác thì không dễ chịu như vậy.
Nếu không có người của Thanh Vân Tông thỉnh thoảng bồi thêm một kiếm, ước chừng đã sớm bị ma binh bắt về rồi.
"Cứ thế này không phải là cách." Thư Nguyệt nhíu mày suy tính.
Bọn họ hiện giờ không chiếm ưu thế về số lượng, cứ tiêu hao thế này chắc chắn chẳng kiên trì được bao lâu.
Cộng thêm việc còn có một con Bạch Mộng thỉnh thoảng lại tung ra mấy kỹ năng cổ hoặc, chỉ riêng việc chống lại ảo thuật của cô ta đã tốn không ít tinh lực rồi.
Thân truyền hai tông vừa đánh vừa tụ tập về phía những người khác, để tránh việc có người bị rớt lại mà buộc phải bó tay bó chân.
Phía bên kia.
Tốc độ bấm quyết đổi thủ thế của Lê Thính Vân cực nhanh, trận pháp thiên biến vạn hóa, quay đám Ma tộc đuổi theo như quay dế.
Mấy đứa sư đệ đứng bên cạnh quăng phù lục như không tốn tiền vậy.
Dù sao Cố Hạ cũng đã nói rồi, phù lục có thể vẽ lại, mạng chỉ có một cái.
Mất đi là thật sự mất luôn đấy.
Mà kẻ gánh chịu hỏa lực mạnh nhất toàn trường là Cố Hạ thì... lúc này đang chạy loạn khắp nơi như một con khỉ.
Cứ như bị lửa đốt mông vậy, khiến các thân truyền khác nhìn mà giật giật khóe miệng.
Suýt.
Nhìn cây roi mang theo hàn quang lẫm liệt phía sau Cố Hạ, mọi người đồng loạt hít một hơi khí lạnh.
Hy vọng Cố Hạ không sao.
Cố Hạ không hề biết suy nghĩ trong lòng những người khác, nàng và Bạch Mộng chênh lệch hai tiểu cảnh giới, nhưng có Hứa Tinh Mộ thỉnh thoảng hỗ trợ một tay nên ít nhất cũng không đến mức quá thảm hại.
Đáng nhắc tới là, ảo thuật của Bạch Mộng dường như không có tác dụng gì với nàng.
Điều này khiến tâm hồn bị tổn thương của Cố Hạ được an ủi đôi chút.
Dù sao bất kỳ ai bị mấy chục tên Ma tộc đuổi theo đánh sau mông thì trạng thái tinh thần cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.
Nàng vừa chạy vừa không quên ném phù lục ném đan dược ra phía sau, tóm lại là vớ được cái gì ném cái đó.
Nhân lúc Bạch Mộng vung roi lần nữa, nàng một cái trượt bước nhanh chóng quay người dán một tấm phù nổ đã thêm "gia vị" lên cánh tay cô ta.
Phù lục nhanh chóng phát ra một luồng sáng vàng rực rỡ, dư chấn của vụ nổ khiến sắc mặt Bạch Mộng vặn vẹo một hồi, cô ta né tránh cũng coi như kịp thời, vì vậy chỉ bị váng lây thành kiểu tóc tổ quạ mà thôi.
"A a a a a cái con khốn chết tiệt kia, ta phải giết ngươi!"
Cố Hạ ngoáy ngoáy tai, cảm thấy tiếng ma âm xuyên thấu màng nhĩ.
Bạch Mộng không chỉ tóc bị nổ tung, mà cả người cô ta cũng bị nổ tung vì tức giận, a a a Cố Hạ sao dám chứ?
Cơn giận của cô ta lúc này đã đạt đến đỉnh điểm, những đường roi sắc lẹm trong tay liên tục quất tới, hết roi này đến roi khác.
Động tác né tránh của Cố Hạ chậm mất một giây, cánh tay bị quất ra một vệt máu, gai ngược lướt qua khiến vết thương lật ngược ra ngoài.
"Suýt." Nàng hít một hơi khí lạnh, chân không dám chậm trễ mà liên tục nhảy ra xa.
Hứa Tinh Mộ vừa chém bay mười mấy tên ma binh, quay đầu lại thấy cảnh tượng khiến hắn giận sôi máu này, sợ đến mức tim suýt chút nữa ngừng đập tại chỗ.
"Tiểu sư muội muội không sao chứ? Mau qua chỗ huynh!!" Hắn một tay nắm lấy bàn tay đang đưa ra của Cố Hạ, nhẹ nhàng kéo một cái đã đưa nàng về bên cạnh mình.
Lê Thính Vân ở cách đó không xa nhanh mắt nhanh tay quăng một cái trận pháp phòng ngự qua, đỡ lấy một roi tiếp theo của Bạch Mộng.
Cố Hạ đứng vững rồi lắc đầu, không để tâm nói: "Vấn đề không lớn, tạm thời chưa chết được."
Nàng liếc nhìn Bạch Mộng đang ở chế độ bạo tẩu, nhẹ nhàng chậc một tiếng, cảm thán: "Quả nhiên phụ nữ bị hủy hoại hình tượng là không thể dây vào mà."
Nhìn cái bộ dạng phát điên này xem, đúng là ngang ngửa với nàng rồi.
Hứa Tinh Mộ cạn lời: "Muội còn tâm trạng nghĩ cái này à?"
"Có chứ, sao lại không?" Cố Hạ sờ sờ cằm: "Nghe lời ta, các huynh có chiêu gì vô liêm sỉ cứ dùng hết ra, dỗ dành cô ta cho tốt vào."
Càng bạo tẩu càng dễ lộ sơ hở, bọn họ cũng có thể nhân cơ hội mà chạy trốn.
Cố Lạn Ý vừa đi tới nghe thấy lời này của nàng, khóe miệng giật giật: "Muội tưởng ai cũng giống muội chắc? Nói về chiêu trò vô liêm sỉ thì ai mà bì được với muội chứ?"
"Nói thật thế làm gì?" Cố Hạ bất mãn: "Ta đây gọi là tận dụng hợp lý mọi nguồn tài nguyên có được nhé."
Cố Lạn Ý: "Hừ hừ." Ta tin muội mới là lạ đấy.
Hắn cầm kiếm cảnh giác nhìn đám ma binh trước mặt, cổ tay hơi chuyển vung ra một đạo kiếm khí lạnh lẽo, linh căn thúc động, một đám ma binh xông lên bị những chiếc băng chông cứng lạnh xuyên qua ngực.
Trước ngực tức khắc vỡ ra một cái lỗ lớn, thảm thiết kêu lên một tiếng rồi tắt thở.
Đám ma binh còn lại thấy cảnh này nhất thời có chút do dự, đứa này đùn đứa kia không dám xông lên.
"Ngầu vãi——"
Mắt Cố Hạ sáng lên, nàng suýt quên mất Cố Lạn Ý tên này dù sao cũng là một cực phẩm băng linh căn đấy.
Sức chiến đấu là mạnh thật sự.
Nói đi cũng phải nói lại, con đường tu luyện này và nàng vẫn có chút liên hệ.
Chỉ là số lần Cố Hạ dùng kiếm khí hóa hình khá ít, vẫn là vì không có đủ linh lực hỗ trợ.
Hiện giờ chẳng phải đang có một đối tượng quan sát sống sao?
Không dùng thì phí quá.
Nàng lập tức đứng sang bên cạnh Hứa Tinh Mộ, thản nhiên quan sát chiêu thức ra kiếm của Cố Lạn Ý, âm thầm bắt đầu học lỏm.
Chỉ là mới được một lát, trước mặt Cố Lạn Ý lại vây quanh mười mấy tên ma binh, chân mày hắn hiện lên một tia phiền muộn.
Đúng là vừa hôi vừa cứng, giết mãi không hết.
Một tên ma binh trong đó lấy hết can đảm hét lớn một tiếng: "Anh em đừng sợ, nó có giỏi đánh đến mấy cũng có lúc cạn kiệt linh lực, chúng ta cứ dây dưa cho nó chết mệt là đủ rồi."
Cố · một mình · Lạn Ý: "..." Coi như hắn điếc rồi đúng không?
Hai sư huynh muội bị ngó lơ sạch bách: "..."
Haiz.
Cuối cùng thì bọn họ cũng không xứng rồi.
Nhưng Bạch Mộng thì không nghĩ vậy, cô ta bạo tẩu một lúc rồi nhanh chóng điều chỉnh hỏa lực nhắm thẳng vào Cố Hạ.
Hôm nay cô ta và cái con khốn Cố Hạ này nhất định phải có một đứa chết!!
Cô ta cười lạnh liên tục: "Tưởng có thêm một tên kiếm tu là có thể cứu được ngươi sao? Ngươi cũng quá ngây thơ rồi đấy Cố Hạ?"
Cố Lạn Ý mặt không cảm xúc: "Không, ta không phải đến để cứu nàng, ta đến để giết ngươi."