"Tuy nhiên..."
"Nói không chừng ta có thể giúp được các ngươi đó nha~"
Giọng nói trong trẻo của cô bé đột nhiên vang lên, cắt ngang cục diện ủ rũ của mọi người, thấy mọi người nhìn sang, còn tinh nghịch nháy mắt với bọn họ.
"Thật hay giả vậy?"
Hứa Tinh Mộ gạt phăng tên Uất Hằng đang chắn đường ra, vội vàng mở to mắt.
"Đậu xanh! Cái gì thế?"
Uất Hằng suýt chút nữa ngã sấp mặt cũng trợn tròn mắt.
Đại sư huynh của hắn cũng mất tích rồi mà? Hắn cũng đang vội đây,
Tên Hứa Tinh Mộ thất đức này, dựa vào cái gì mà người bị thương chỉ có mình hắn!!
Hai người vốn đã sắp từ khẩu chiến nâng cấp lên thành túm tóc nhau cũng nghe tiếng quay đầu lại.
Cố Lạn Ý cau mày: "Giúp thế nào?"
Lê Thính Vân khoanh tay trước ngực: "Chỉ dựa vào ngươi?"
Lục Nhâm Sắc: "..."
So sánh ra, câu hỏi trước đó của Hứa Tinh Mộ hóa ra lại được coi là rất có lễ phép rồi.