Có lẽ nhờ Phương Tẫn Hành khoe khoang đúng chỗ, nên những ngày sau đó, cuộc sống của Cố Hạ khá là dễ chịu.
Cho đến nửa tháng sau, mấy sư huynh muội bị triệu tập lại để nghe Phương Tẫn Hành phát biểu.
Tư tưởng trung tâm chỉ có một, tu luyện không thể cứ mãi ru rú trong tông môn, bọn họ vẫn phải xuống núi lịch luyện.
Chỉ có điều trong năm người duy nhất thiếu mất Thẩm Vị Hữu.
Cố Hạ không hiểu chuyện gì, vỗ vỗ Diệp Tùy An, "Tam sư huynh, tại sao đại sư huynh lại không cần xuống núi ạ???"
Diệp Tùy An cúi đầu nói thầm với nàng, "Đại sư huynh bị mù mặt hơi... nghiêm trọng, sư phụ và các trưởng lão thường không để huynh ấy tùy ý ra ngoài đâu."
Hắn khựng lại một chút, dường như đang lục lọi trong đầu những sự kiện "xấu hổ muốn chết" của đại sư huynh nhà mình: "Lần trước, đại sư huynh nhận nhầm thân truyền của Lăng Kiếm Tông thành đại đệ tử của Huyền Minh Tông mà huynh ấy ghét, một tát tống người ta bay xa mấy chục mét, trưởng lão của hai tông đó nước mắt ngắn nước mắt dài đến trước mặt sư phụ mình kiện cáo."
"Còn lần trước nữa, huynh ấy nhận nhiệm vụ truy bắt, trong quá trình đó vô tình gặp người của Thanh Vân Tông, thế là trói luôn người ta mang về, cuối cùng vẫn là sư phụ phải ra mặt giải quyết."
"Nghe nói người của Thanh Vân Tông lúc đó chửi thề kinh lắm."
Nghe đến đây Giang Triều Tự cũng nhếch môi: "Xét thấy những chiến công hiển hách của đại sư huynh, trưởng lão của bốn tông khác nghiêm cấm huynh ấy xuất hiện trong vòng vài dặm quanh thân truyền nhà mình."
"Xem ra là thật sự sợ đại sư huynh rồi."
Cố Hạ im lặng một hồi, chân thành thốt lên: "Đại sư huynh đúng là, vô lý hết phần thiên hạ."
"Ai bảo không phải chứ?" Diệp Tùy An nhún vai thở dài, "Đại sư huynh mà ra ngoài một cái là đắc tội sạch sành sanh đệ tử bốn tông khác."
Cố Hạ rất đồng cảm, "Lần đầu tiên muội gặp đại sư huynh, huynh ấy xông vào đội ngũ Thanh Vân Tông hỏi Trình Cảnh có phải là muội không, lúc đó mặt hắn xanh lè luôn."
Mấy người nhất trí gật đầu, chân thành nhận xét: Đại sư huynh công bằng vãi, ai huynh ấy cũng phá.
Thẩm Vị Hữu vừa hay đi ngang qua, nghe vậy mỉm cười, mỗi người tặng một cước đá bay đi.
Biến hết cho hắn.
Thảo luận xong xuôi, Cố Hạ ngồi xổm trong viện nhỏ của mình loay hoay chuẩn bị một số thứ cần thiết khi ra ngoài, các sư huynh khác cũng về chuẩn bị.
Cố Hạ xoa cằm, việc luyện đan trước đó đã tiếp thêm tự tin cho nàng, dạo này lại theo Diệp Tùy An học được vài chiêu.
Vốn đã chuẩn bị tinh thần thử nhiều lần, không ngờ nàng lại thuận lợi vẽ được một xấp phù lục phẩm giai thấp thường thấy trong giới tu chân và là thứ mà tu sĩ nào cũng phải mang theo bên mình.
Cầm xấp phù giấy mới ra lò, Cố Hạ cười rạng rỡ vô cùng.
Xem ra nàng thật sự có chút thiên phú đấy chứ!
Lúc xuất phát, Hứa Tinh Mộ nhìn nàng mà rùng mình một cái không rõ lý do.
"Tiểu sư muội, muội cười trông đáng sợ quá."
Cố Hạ: "Cút."
Hứa Tinh Mộ: "Hu hu hu."
Diệp Tùy An cười nhạo không thương tiếc, "Ha ha ha ha ha."
Mấy người ồn ào náo nhiệt đi thẳng về phía bí cảnh dùng để thử luyện.
...
Bí cảnh thử luyện mà nhóm Cố Hạ định đến có tên là Sơ Huyền Bí Cảnh.
Là lựa chọn hàng đầu để lịch luyện cho các đệ tử có thực lực yếu của các tông môn.
Linh thảo linh dược không ít, cũng có nhiều yêu thú sinh sống bên trong, nói chung chỉ cần không tùy tiện chọc vào những con yêu thú có cảnh giới quá cao thì sẽ không có vấn đề gì lớn.
Lúc này Cố Hạ đứng trước bí cảnh, rũ mắt nghe mấy vị sư huynh dặn dò những điều cần lưu ý.
Giọng Giang Triều Tự thanh thoát như tiếng chuông.
"Sau khi vào trong, khoảng cách bí cảnh thả người ngẫu nhiên sẽ không quá xa, bọn huynh sẽ nhanh chóng đến tìm muội, nhớ kỹ đừng có tùy tiện chạm vào đồ vật bên trong bí cảnh."
"Trong bí cảnh hạng người nào cũng có, tiểu sư muội muội hiện giờ tu vi thấp nhất nhất định phải cẩn thận với những người xung quanh."
Cố Hạ liên tục gật đầu, vô cùng tán thành.
Đùa chứ, nàng hiện giờ chỉ là một Trúc Cơ nhỏ bé thôi được không?
Lỡ gặp phải mấy kẻ không biết xấu hổ, nàng lấy gì mà đánh với bọn họ???
Nàng cũng đâu có ngu mà đâm đầu vào.
Nhưng mà cái bí cảnh này lại là truyền tống ngẫu nhiên, thật sự không thân thiện với nàng chút nào.
Sau khi bước vào bí cảnh là một trận trời đất quay cuồng, Cố Hạ đầu đầy lá rụng bò dậy thì phát hiện xung quanh chỉ có mình mình.
Tất nhiên, cũng không thấy người của các tông môn khác.
Khóe miệng nàng giật giật, thầm than cái vận khí quỷ quái gì thế này?
Nhưng Cố Hạ cũng không vội, nàng ung dung chọn một hướng rồi đi tới.
Linh dược linh thảo gặp trên đường đều bị nàng quét sạch sành sanh.
Dù sao đồ không lấy cũng uổng.
Nàng lấy ngọc giản ra nhấn nhấn, muốn xác định vị trí của các sư huynh khác.
"Nhị sư huynh, các huynh hiện giờ đang ở đâu?"
"Đù đù đù, Cố Hạ, ta rơi trúng ổ yêu thú rồi á á á!!!"
Đầu dây bên kia Hứa Tinh Mộ gào thét thảm thiết, dường như thấp thoáng còn xen lẫn vài tiếng gầm của yêu thú.
Và cả giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Diệp Tùy An, "Ngậm mồm vào đồ ngu, ngươi hét to quá làm chúng nó nổi điên rồi kìa!!!"
Cố Hạ: "..."
Nàng day day thái dương đưa ngọc giản ra xa một chút, cứu vãn đôi tai đang gặp nguy hiểm của mình.
Nghe rõ lời của Hứa Tinh Mộ xong, Cố Hạ mặc niệm cho huynh ấy ba giây.
Một người thật thảm!
Đúng là thảm quá mà!!!
...
Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên: Ta Chỉ Có Thể Tu Luyện Ma Công