Chương thứ bảy trăm mười một: Sự thật tàn khốc
Tần Gia Ngôn thần sắc khó xử, thốt rằng:
– Tĩnh Nghi, chàng thật sự muốn sống xa cách ta như vậy sao? Ta với nàng kết hôn chú rể rồi, từng cùng nhau ngâm thơ đối vịnh, cùng nhau dạo chơi xuân thảo, lời hứa trước kia phàm là chuyện gì?
Diêu Tĩnh Nghi mặt mày bình thản nhìn y, đáp:
– Chỉ là chuyện cười mà thôi.
– Xét cho cùng, ta bị sơn tặc bắt đi, nàng còn để Diêu Tĩnh Uyển thay thế cưới gả, thì những điều ấy có ý nghĩa chăng? Hay thật chẳng có “chân tình”?
Nàng sắc mặt mỉa mai, khẽ cười.
Tần Gia Ngôn hít sâu một hơi, nói:
– Nếu Tĩnh Uyển không gả cho ta, nàng ấy chẳng thể sống nổi.
– Mọi người đều trách cứ nàng ấy, nếu nàng tiếp tục sống trong nhà Diêu gia, ngày tháng sẽ khó khăn lắm. Tương lai chuyện hôn sự cũng sẽ ảnh hưởng lớn. Tĩnh Nghi, hai người là chị em ruột, ta tưởng nàng không để tâm đến.
Diêu Tĩnh Nghi cười gằn, tức giận:
– Là sao?
– Khi ta kết hôn với nàng, Diêu Tĩnh Uyển say ở nhà khóc sưng mặt. Ta không rõ nguyên do, chỉ lên an ủi, hình như như một kẻ nực cười!
– Nàng hại ta một đời chẳng tốt, ta sao có thể không để ý?
Giờ đây nghĩ lại, nàng sớm đã nhòm ngó chị rể!
Mà Tần Gia Ngôn lại là người giỏi dò xét lòng người.
Thậm chí vô số lần cố ý hay vô ý tò mò, giữa y và Diêu Tĩnh Uyển hẳn đã có điểm mờ ám.
Diêu Tĩnh Nghi là xác nhi quý tộc Diêu gia nuôi dưỡng, làm sao lại nghĩ xấu về em gái ruột mình?
Ấy vậy mà nay, chuyện nọ chồng lên chuyện kia, nàng chỉ hận bản thân lúc ấy mắt mù lòng điếc.
Mọi việc đều đã có manh mối từ lâu.
– Chàng có tư cách gì mà thay ta tha thứ? Chàng là vật gì vậy?
Diêu Tĩnh Nghi chẳng chút khách khí.
Tần Gia Ngôn đỏ mặt, nói:
– Tĩnh Nghi, hãy để ta bù đắp nàng đi.
– Ta đã dò xét rồi, năm xưa quan phủ đánh sơn tặc, nàng may mắn bị bán đến bản sơn thôn hẻo lánh. Bao năm nay dâu bể bôn ba, trong núi sinh con đẻ cái. Người chồng ham tửu sắc, đánh đập mắng mỏ, cuộc sống đắng cay chật vật. Nhiều phen suýt mất mạng…
– Giờ nàng cắt đứt quan hệ xa lánh nhà Diêu, biết làm sao đây?
Diêu Tĩnh Nghi sắc mặt lạnh lùng:
– Sống sao? Chẳng cần chàng lo lắng, chắc chắn tự tại hơn chàng nhiều.
– Tĩnh Nghi, đừng đối ta như thế.
– Hãy quay về bên ta, để ta chăm sóc cho hai mẹ con nàng có chăng?
– Vốn dĩ ta cũng là thiếu nợ nàng, coi như cho ta một cơ hội bù đắp!
Tần Gia Ngôn mắt ánh hừng hực, nhìn nàng, không cho rằng Diêu Tĩnh Nghi có thể từ chối.
Diêu Tĩnh Nghi tức giận cười nhạt:
– Chàng muốn ta làm thiếp sao?
– Thiếp là sao? Ta và nàng vốn có hôn ước trước, giờ chỉ là nối lại duyên xưa mà thôi!
Tần Gia Ngôn ra vẻ chính nghĩa, vẻ mặt tráng lệ.
Diêu Tĩnh Nghi ngỡ ngàng đến mức không nói nên lời trước độ bất liêm của y.
– Tĩnh Uyển tính tình kiêu căng, chẳng thể so được với nàng.
Lời vừa thốt, liền thấy Diêu Tĩnh Uyển từ xa xuống xe ngựa, gương mặt xanh mét, ánh mắt hướng về Diêu Tĩnh Nghi chứa đầy ghen tức và oán hận.
– Chị, vị chính thất này vốn thuộc về chị. Nếu muốn, cứ nhận lấy đi, chính Tĩnh Uyển chiếm chỗ của chị!
Nàng lấy khăn tay nắm chặt, nước mắt ngắn dài rơi xuống, ngay từ giây phút nàng xuất hiện, Tần Gia Ngôn đã thấy hoang mang bất an.
Diêu Tĩnh Nghi tức giận đến đầu óc ù đi.
Nhanh như chớp, nàng giơ tay tát thẳng vào mặt Tần Gia Ngôn.
Cú tát mạnh làm lại trên má Tần Gia Ngôn hiện nguyên năm dấu tay.
– Dơ dáy không biết xấu hổ, hai vợ chồng chàng thật khiến ta kinh tởm!
– Đồ nào đi đôi đó, hai người rất hòa hợp đấy!
– Đàn ông bẩn thỉu hèn hạ, cũng xứng để ta làm thiếp sao? Chàng thậm chí chẳng bằng sơn tặc, là thú mang mặt người!
– Diêu Tĩnh Uyển, ta vốn nghĩ nàng chỉ là ngu ngốc, giờ thì thấy nàng lại vừa ngu vừa xấu! Vì một người đàn ông tính kế hại chính chị gái mình, nàng hãy đợi quả báo đi! Đồ chàng ta có gì đáng giá? Phù…
Diêu Tĩnh Nghi phun nước bọt lên mặt nàng.
Nàng lăng mạ không chút thương xót, khiến đôi vợ chồng kia tức giận đến thở dốc, mặt mày mất hẳn vẻ bình tĩnh.
– Nàng còn tưởng mình là thiếu nữ bấy giờ sao?
– Ta chỉ vì thương nàng mà cho ngậm miệng thôi. Nàng còn không biết ơn à!
– Tĩnh Uyển, hãy tin ta, ta chỉ vì tình xưa nghĩa cũ muốn giữ chút thể diện cho nàng thôi. Ta với nàng sao thể nghĩ chuyện khác? Thiên hạ thiếu gì cô gái, sao ta lại đi chọn đồ bỏ đi?
– Nàng khi xưa bị sơn tặc bắt trên núi, những kẻ kia… ta sao lại phải thèm muốn người dơ bẩn đó?
Tần Gia Ngôn vội vàng giải thích, còn Diêu Tĩnh Nghi nghiêm giọng:
– Chàng nói lại lần nữa!
Mắt nàng như muốn giết người.
– Sơn tặc khi xưa bắt ta lên núi chỉ vì tiền, chẳng làm gì khác! Chính các người giữ tiền không đầy đủ, khiến ta bị bán đi!
– Nếu còn dám nói thêm một câu, ta sẽ cắt mất miệng chàng!
Tần Gia Ngôn đờ người.
Diêu Tĩnh Uyển mặt mày hoảng loạn:
– Phu quân, đừng nghe lời nàng nói linh tinh!
– Hòm đồ khi ta bị đưa lên núi, tầng đầu là bạc, tầng sau là đá!
Diêu Tĩnh Nghi nghiến răng nói.
Nàng nhìn sắc mặt Diêu Tĩnh Uyển, thấy nàng kinh hãi, trong lòng bỗng lạnh ngắt.
Những nghi ngờ trong đầu bỗng chốc sáng tỏ.
Đầu ngón tay run rẩy, mắt đỏ hoe, thân thể run cầm cập.
Chỉ cảm thấy vô cùng bi thương.
Trước kia chỉ thở than số phận bất công, hóa ra là mình đã nhận biết sai người!
– Được, rất được! Diêu Tĩnh Uyển, mặc kệ là chị em ruột thịt, lại không qua nổi một người đàn ông…
– Thối tha hôi tanh, trời tạo một cặp. Hai người đúng là vừa vặn!
– Ta chờ ngày các người lãnh quả báo!
Nàng loạng choạng lùi lại, nô tỳ lo lắng tiến lên đỡ nàng.
Diêu Tĩnh Nghi ngồi trên xe ngựa, nước mắt giàn giụa.
Chỉ là một người đàn ông mà thôi, chỉ là một người đàn ông mà thôi!
Tình cảm nàng dành cho Diêu Tĩnh Uyển, Tần Gia Ngôn tuyệt không bằng được.
Một gã đàn ông làm sao bằng được mối quan hệ huyết thống thân thiết? Hai người bọn họ là chị em đồng mệnh liên kết!
Sự thật còn tàn khốc hơn nàng tưởng tượng nhiều.
– Giá như sớm biết nàng ấy yêu người kia, ta nhường hôn sự có chi ngại? Sao nàng lại hành sự như vậy…
Tiếng thút thít nhỏ nhẹ, Diêu Tĩnh Nghi khẽ thì thầm.
Nô tỳ nhỏ thân cận nghe thấy, ngập ngừng chút rồi nói:
– Nô tỳ nghĩ, dù phu nhân có bỏ hôn, có lẽ nàng ta cũng không muốn.
– Chẳng qua phẩm chất nàng ta thấp hèn, chỉ quen cướp đoạt của phu nhân thôi.
– Phu nhân đừng tự trách mình, lỗi người ngoài sao phải tự sỉ nhục mình?
Diêu Tĩnh Nghi giật mình, nhớ lại thuở nhỏ em gái luôn thích cướp đồ của mình.
Nàng chưa từng nghĩ em gái ruột lại có tâm địa độc ác đến thế, nhưng sự thật đã nằm trước mắt.
– Phu nhân, thiếu nữ Ngọc Châu còn đang chờ, nên gấp lên đi.
Nô tỳ này do Lục Triêu Triêu tự tay chọn lựa, tính tình và võ nghệ đều thuộc hàng nhất phẩm.
Vừa rồi Diêu Tĩnh Nghi tát người ta cũng thôi, nếu nô tỳ kia phản công, nàng chẳng dám tính chuyện tốt.
Sau khi nô tỳ lau rửa trang điểm lại cho Diêu Tĩnh Nghi, liền tiến về phía nữ học.
Mặt Tần Gia Ngôn sưng nhẹ, ánh mắt chứa đầy sát khí.
Diêu Tĩnh Uyển siết chặt khăn tay, nghĩ sao lại trở về, sao còn trở về!
Từ nhỏ mọi người chỉ nhìn thấy ánh sáng của chị gái, chưa từng để ý đến nàng, vậy sao nàng còn quay lại!
...
Đề xuất Ngược Tâm: LỜI THÊ TỬ TỰ XƯNG THANH LÃNH
[Trúc Cơ]
Truyện cả nhà nghe thấy tiếng lòng của ta chap 252 bị lỗi rồi bạn