Ngươi còn lòng dạ trêu ghẹo...Mắt đã chẳng còn thấy gì! Tạ Ngọc Châu nhìn dáng vẻ ấy của nàng, vừa giận vừa buồn cười, song cuối cùng chỉ còn lại nỗi xót xa trong lòng.Kỳ thực, cũng chẳng cần vì ta mà sầu muộn, không nhìn thấy cũng có đôi phần hay ho. Ít nhất, chẳng phải lo việc học hành nữa rồi... Tiểu cô nương khẽ kéo vạt áo Tạ Ngọc Châu, cười híp mắt khuyên nhủ.Đôi mắt...