Triệu Tiểu Bảo tìm được một nơi hoa dại nở rộ, tiện tay nhặt một cành cây đập đập vào bụi cỏ mấy cái, thấy không có động tĩnh gì mới đi tới bắt đầu hái hoa nhổ cỏ.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rắc xuống đất, lốm đốm chiếu lên mặt con bé, nhảy nhót tinh nghịch theo làn gió thổi.
“Tiểu cô, cô đang tết vòng hoa ạ?” Con bé cứ yên lặng ở một bên không quậy phá, Triệu Hỷ trái lại có chút không quen.
“Đúng vậy, thằng Ngũ nói sẽ hái hoa giúp cô, kết quả lại lén chạy mất tiêu.” Triệu Tiểu Bảo bĩu môi không vui lắm, cũng may điệt tử của con bé nhiều, chạy đứa này còn đứa khác, lúc nào cũng có một đứa để sai bảo, “Thằng Hỷ, con qua đây giúp cô.”
“Tiểu cô, con đang đào hang thỏ mà, lúc này không rảnh đâu.” Triệu Hỷ không muốn đi lắm, nó đâu phải con gái, làm sao biết tết vòng hoa, bảo nó xuống sông bắt cá trèo cây bắt chim thì còn được.
“Vậy con đi tìm thằng Ngũ về đây cho cô.”
“Tiểu cô, con tới giúp cô ngay đây.”
Triệu Hỷ nào dám để con bé ở đây một mình, nó cũng không dám dẫn tiểu cô đi tìm các anh em, tụi nó lúc này đang đào hang rắn, nếu làm con bé sợ hãi, quay đầu ông bà nội mắng chết chúng mất.
Trong núi thứ không thiếu nhất chính là hoa dại, vơ một nắm là được một đám lớn, đỏ vàng trắng, gió thổi một cái, cuống hoa đung đưa, lắc la lắc lư trông cũng khá đẹp.
Hai cô cháu vơ sạch hai vạt đất, Triệu Hỷ làm việc tỉ mỉ không giỏi lắm, không có cái tay nghề đan gì ra nấy của ông nội, xỏ qua xỏ lại tốn bao công sức mới tết được hai cái vòng hoa, nói không đẹp nhưng cũng không xấu, Triệu Tiểu Bảo rất thích.
Tiểu cô độc chiếm hai cái vòng hoa, một cái đội đầu, một cái đeo cổ, đẹp đến mức quên cả giận luôn.
Dỗ dành người xong, Triệu Hỷ lại quay về đào hang thỏ.
Triệu Tiểu Bảo tự chơi một lát, đợi cơn hứng thú với vòng hoa qua đi, đám thằng Ngũ vẫn chưa về, con bé tiện tay nhặt một cành cây có chạc, bắt đầu đào rau dại ở gần đó.
Mùa này rau dại có thể ăn được rất nhiều, con bé biết một ít, các chị dâu trong nhà đã dạy con bé. Rau tề, rau sam, bồ công anh, hành rừng, bạc hà... những thứ này trong núi đâu đâu cũng thấy.
Đặc biệt là rau tề, Triệu Tiểu Bảo rất thích, trụng nước xong thêm giấm trộn lên ăn rất đưa cơm, còn có thể băm nhỏ làm nhân bánh sủi cảo hoặc chiên trứng, cực kỳ ngon.
Hành rừng con bé cũng thích, đào thật nhiều mang về nhà, quay đầu cầu xin nương cắt một lát thịt lạp nhỏ, thịt lạp xào đầu hành rừng thơm ơi là thơm.
Triệu Tiểu Bảo hì hục đào rau dại, nghĩ đến thịt lạp, nước miếng nơi khóe miệng sắp chảy ra rồi.
Con bé cũng không đi xa, chỉ ở trong tầm mắt của Triệu Hỷ cầm cành cây nạy đất, giữa chừng rảnh rỗi còn lơ đãng, thực sự là đào lâu không giữ được kiên nhẫn, bị những sự vật khác cướp mất tâm trí, lúc thì nằm bò trên đất xem kiến chuyển nhà, lúc thì nhìn chằm chằm vào con sâu không quen biết mà ngẩn người, một mình cũng chơi rất hăng hái.
Tự mình vui vẻ cũng rất hạnh phúc, Triệu Tiểu Bảo lại nhặt cành cây dính đầy bùn trên đất lên, học theo ếch nhảy mấy cái, tự làm mình vui đến mức nhe hàm răng trắng nhỏ cười hì hì, sau đó ngồi bệt xuống đất, tiện tay túm lấy một ngọn cỏ dại trông xinh xắn bắt đầu đào.
Giữa chừng, Triệu Hỷ đào thông hang thỏ, tìm được đầu kia chặn lại.
Tiểu cô yên tĩnh quá mức, nó cũng không để ý, chỉ cần quay đầu thấy người là được, nó cẩn thận nhóm lửa, một mình bận rộn trước sau bắt đầu hun thỏ.
“Thằng Hỷ, cô đào được củ cải nè.” Phía không xa truyền đến giọng nói nhỏ nhẹ vui mừng của Triệu Tiểu Bảo.
Chỗ đó khói mù mịt, con thỏ trong hang không chịu nổi bị hun đã chạy ra ngoài, Triệu Hỷ nhanh tay lẹ mắt nhào tới tóm chặt lấy tai nó xách lên.
“Con bắt được thỏ rồi!”
Đám Triệu Ngũ gạt đám cỏ nước ra, từ phía đầm nước bên kia chui ra, Triệu Đăng đi đầu vai vác một con rắn hổ hắc long, cách thật xa đã gào toáng lên.
“Tiểu cô, thằng Hỷ, con bắt được rắn rồi! To lắm luôn, có thể nấu được một nồi đầy ắp!”
Ba giọng nói đồng thời vang lên, đứa nào đứa nấy đều hưng phấn.
Triệu Tiểu Bảo vừa nghe thấy rắn, “củ cải” trên tay đã sợ đến mức rơi mất.
Con bé chậm rãi quay đầu lại, liền thấy một con rắn đã mất đầu giống như một sợi dây thừng đen vắt trên vai thằng Đăng, theo động tác chạy của nó mà vung vẩy trước sau, máu me đầm đìa lại mềm nhũn nhớp nháp, đang tiến lại gần hướng con bé đang đứng.
Hình ảnh này thực sự quá hoang đường và đáng sợ, đôi mắt tròn xoe của Triệu Tiểu Bảo lập tức đong đầy nước mắt, con bé ngửa đầu ra sau, nhắm mắt lại, há miệng ra, một tiếng khóc vang dội lập tức vang vọng khắp rừng.
“Oa ——”
“Thằng Đăng!” Triệu Ngũ đi cuối cùng nhảy dựng lên tát một phát vào đầu thằng Đăng đang la lối om sòm, mắng: “Đã bảo mày giấu đi giấu đi, mày cứ nhất định phải nghênh ngang vác trên vai, giờ hay rồi, làm tiểu cô sợ khóc rồi, về nhà xem ông bà nội xử mày thế nào!”
“Con đã đập nát đầu rắn rồi mà, tiểu cô sao vẫn bị dọa vậy?” Triệu Đăng gãi gãi sau gáy, muốn biện bạch vài câu, nhưng nhìn Triệu Tiểu Bảo đang gào khóc nức nở, nó đứng chôn chân tại chỗ không dám nhúc nhích, không biết phải làm sao.
“Mày về nhà trước đi.” Triệu Cốc ở phía sau đẩy nó một cái, thấp giọng nói, “Về nhà bảo nương làm thịt rắn ra, da rắn đào cái hố chôn đi, đừng để tiểu cô nhìn thấy, quay đầu cho vào nồi đừng nói là thịt rắn là được, cô ấy không nhận ra đâu.”
Đến lúc đó ngửi thấy mùi thịt thơm, dù có nhận ra, cái não cũng sẽ tự động giả vờ không biết.
Triệu Đăng vội vàng gật đầu: “Vậy con về trước đây, nhị ca, các anh phải dỗ tiểu cô cho tốt đó, không được để cô ấy về nhà mách lẻo, con không muốn bị ông bà nội cầm đòn gánh đuổi đánh đâu.”
“Biến lẹ đi mày!” Triệu Cốc đá một phát vào mông nó, con rắn này nếu không phải do nó bắt được, chúng đã không chiều theo ý nó, để nó diễu võ dương oai như vậy.
Triệu Đăng hì hì cười hai tiếng, vắt chân lên cổ chạy xuống núi.
Đợi nó đi rồi, mấy anh em vội vàng xúm lại dỗ dành tiểu cô, hết khen vòng hoa trên đầu con bé đẹp, lại khen con bé giỏi giang, một mình đã đào được bao nhiêu rau dại, lại liên tục bảo đảm về nhà sẽ đánh thằng Đăng một trận, đã bảo nó vứt rắn đi rồi, chúng bắt chơi thôi, không mang về nhà đâu...
Dỗ hồi lâu, cuối cùng cũng dỗ được.
Triệu Tiểu Bảo sụt sịt, chỉ huy chúng thu dọn rau dại trên đất, thấy chúng thô lỗ cuộn tròn lại rồi bứt cọng cỏ dại tùy tiện buộc vào rồi xách lên, nước mắt lại sắp trào ra, đây là hành rừng con bé vất vả lắm mới đào được mà. Trong đầu con bé toàn là chuyện về nhà cầu xin nương cắt thịt lạp xào hành rừng, các loại rau dại khác không đào mấy, chỉ tập trung vào hành rừng thôi, nhưng đã đến đây rồi thì không thể tay trắng đi về, mấy đứa nhỏ liền đào thêm không ít rau dại ở gần đó, chẳng quản là loại gì, cứ ăn được là hái.
“Tạm ổn rồi, về thôi, ông nội chắc đang sốt ruột rồi.” Triệu Ngũ lên tiếng, mấy đứa nhỏ lập tức thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuống núi.
Triệu Tiểu Bảo rất tự giác đi tới bên cạnh nó, đợi đại điệt tử ngồi xổm xuống, con bé liền leo lên lưng, tay vẫn còn nắm chặt cái “củ cải” con bé đào được.
Triệu Ngũ lúc này mới chú ý thấy con bé còn nắm cái thứ này, trông giống củ cải, lại có chút giống củ cát căn mà thúc Hữu Tài đào được trên núi năm ngoái, nhìn kỹ thì thấy hơi giống đứa nhỏ, có tay có chân, tròn trịa chắc nịch.
Nhưng bên dưới có hai cái rễ hơi to bị đứt, nhìn có vẻ hơi kỳ cục.
“Tiểu cô, cái gì đây ạ?” Triệu Ngũ có chút tò mò, “Cô đào ở đâu vậy? Ăn được không?”
“Đào ở đằng kia kìa.” Triệu Tiểu Bảo đưa tay chỉ một hướng, nhắc đến chuyện này liền có chút không vui, con bé bảo thằng Hỷ lại giúp con bé, nó không chịu, nói tết vòng hoa đã làm lỡ việc bắt thỏ của nó rồi, nó không thèm bồi con bé đào cỏ dại, làm con bé gãy mất một cái cành cây.
“Củ cải hầm canh ngon lắm đó, thằng Ngũ, con cũng từng ăn rồi mà, con quên rồi sao?” Triệu Tiểu Bảo ôm cổ đại điệt tử, đung đưa đôi chân nhỏ, cảm thấy mình thật giỏi giang, ở trong núi mà cũng đào được củ cải, về đến nhà cha nương chắc chắn sẽ khen con bé.
Chưa nghe thấy ai ở trong núi mà đào được củ cải cả, hì hì.
“Con thấy trông không giống củ cải lắm.” Triệu Ngũ bán tín bán nghi, làm gì có củ cải nhỏ thế này, trông cũng không mọng nước như vậy.
Nhưng cũng không thể vứt đi, đồ của tiểu cô ai dám vứt chứ?
Chỉ có thể cầm theo thôi.
Một đám nhóc chạy ùa xuống núi, chạy đến chỗ suối nước hái hương thuần, Triệu lão hán đang bó củi, hai bó củi khô cao hơn cả người, còn có một gùi đầy ắp lá thông và lá khô dùng để nhóm lửa, cao vút lên.
“Cha!”
“Ông nội!”
Triệu lão hán nghe tiếng nhìn qua, thấy trên tay thằng Hỷ cầm hai con thỏ bị buộc chân, đám thằng Cốc tay xách rau dại, Tiểu Bảo tay còn nắm một cái rễ cỏ dại dính bùn đung đưa, dáng vẻ trông vui sướng vô cùng, khuôn mặt già nua không khỏi lộ ra nụ cười: “Sao chỉ có mấy đứa, thằng Đăng đâu?”
“Thằng Đăng về nhà trước rồi, ông nội không nhìn thấy nó sao?” Triệu Cốc đưa rau dại cho Triệu Phong ở bên cạnh, nó đi tới vác củi.
“Chưa thấy, chắc là đi đường khác rồi.” Triệu lão hán giúp nhấc cái gùi lên, Triệu Cốc không tốn mấy sức đã vác lên được, lá thông lá khô nhìn thì nhiều nhưng ép chặt lại cũng chẳng có bao nhiêu trọng lượng, Triệu Cốc cảm thấy mình còn có thể cầm thêm đồ.
Triệu lão hán gánh hai bó củi khô, xách cái giỏ nhỏ đựng hương thuần, cả gia đình già trẻ lớn bé thong thả đi về phía dưới núi.
Lúc này mặt trời treo cao, đã gần đến giữa trưa.
Từ sườn núi nhìn xuống, toàn cảnh ngôi làng hiện ra trước mắt.
Con sông dài bên ngoài thôn dưới ánh nắng chiếu rọi lấp lánh sóng nước, giống như một dải ngân hà rơi xuống trần gian. Giữa những cánh đồng ngang dọc, những gã đàn ông vác cuốc đi trên bờ ruộng, phía trên là các xóm làng, khói bếp lờ lững bay ra từ ống khói nhà bếp của các gia đình, trẻ nhỏ chạy nhảy trên đường làng, thoang thoảng còn nghe thấy tiếng sủa của con chó vàng may mắn sống sót nhà Triệu Hữu Tài.
Triệu lão hán đi cuối cùng, Triệu Ngũ cõng tiểu cô đi trước mặt ông nội, đi được một đoạn, Triệu lão hán càng nhìn cái “rễ cỏ dại” trên tay con gái càng thấy không đúng, lúc gần đến chân núi, lão thực sự không nhịn được nữa, hỏi: “Tiểu Bảo, con cầm cái gì trên tay vậy? Cha nhìn thấy hơi quen mắt...”
“Là củ cải Tiểu Bảo đào được đó!” Triệu Tiểu Bảo túm lấy hai cái rễ to khỏe, quay đầu nhìn cha, tay còn vung vẩy, “Cha nhìn nè, về nhà bảo nương cắt thịt lạp hầm canh củ cải uống!”
Thịt lạp xào hành rừng, thịt lạp hầm củ cải, thịt lạp thịt lạp, trên bàn toàn là thịt.
Triệu lão hán tự thấy mình còn cách cái ngày mắt mờ tai nặng mười hai mươi năm nữa cơ mà, sao, sao cái thứ này càng nhìn càng giống cái thứ mà hồi lão còn trẻ dẫn bà già đi khám bệnh, tình cờ nhìn thấy một bà lão nhà giàu vung tiền mua một củ nhân sâm vậy nhỉ?!
Điểm khác biệt duy nhất là củ nhân sâm đó nằm trong một cái hộp tinh xảo, sạch sẽ, không dính bùn đất, ngay cả rễ cũng trắng tinh.
Còn cái thứ trên tay Tiểu Bảo thì vừa mới đào từ trong đất ra, phần rễ ở đuôi bị đứt mất mấy sợi, bên trên dính đầy bùn ướt. Tuy trông bẩn thỉu, nhưng vẫn có thể từ hình dáng bên ngoài lờ mờ nhận ra vật đó giống hình người, tứ chi ngắn ngủn, phần dưới kéo dài mười mấy sợi rễ, sợi dài sợi ngắn...
Bàn tay mập mạp của Tiểu Bảo túm lấy một sợi rễ hơi to, giống như xách ngược một đứa bé, đung đưa qua lại, chẳng khác nào trái tim đang run rẩy của lão lúc này.
“...”
Đề xuất Cổ Đại: Ta Và Tỷ Tỷ Cùng Chung Mang Một Trái Tim Đầy Rẫy Những Thương Đau.