Bên này bận rộn lên đường trong đêm, bên kia sau khi mặt trời lặn đã dừng lại.
Không dừng không được, mệt quá, người lớn trẻ con không sót một ai, đôi chân run rẩy như sợi bún, mệt đến mức kêu oai oái, đi không nổi nữa, thật sự đi không nổi nữa, đi tiếp nữa là hai chân gãy mất, đi đến chết người mất.
Dân quê chân lấm tay bùn không ai có lực chân yếu, leo dốc xuống núi băng đèo, gánh củi gánh phân gánh nước đều là tay nghề giỏi, ngay cả trẻ con cũng không quý tộc gì, nhỏ tuổi mà lòng bàn chân đã là một lớp chai dày, dao cứa qua không thấy máu thịt, đi bộ không phải là chuyện khó.
Chính là một nhóm người chịu thương chịu khó như vậy, lúc này cũng không chịu nổi nữa, kêu trời kêu đất đòi chết, chết quách cho xong.
Đoàn người dài dằng dặc vẹo vọ xiêu vẹo, đội hình sớm đã không giữ được, thanh niên trai tráng còn có thể nghiến răng chịu đựng, những lão già có tuổi thì run rẩy đôi tay ra sức đẩy xe, mồ hôi nhễ nhại không dám dừng, đám trẻ con bên chân càng là ngửa đầu gào khóc nức nở, cũng không dám làm nũng đòi cha mẹ cõng bế, cứ lạch bạch đôi chân mỏi nhừ tê dại vô thức đi theo đám đông phía trước.
"Con không đi nữa, đi không nổi nữa, oa oa... Con muốn cha cõng!"
Phía sau đội ngũ đột nhiên vang lên một tiếng gào khóc, đám người đang đi đến hoa mắt chóng mặt bị tiếng gào làm cho giật mình, ngũ quan lập tức tỉnh táo lại, những ánh mắt rải rác quay đầu nhìn về phía đứa trẻ đang nằm lăn lộn trên mặt đất.
Cảnh tượng này, mấy ngày nay không biết đã diễn ra bao nhiêu lần, nhà nào nhà nấy đều trải qua một hai bận, nhà họ Lý hát xong, nhà họ Chu lên đài, đám trẻ con quấy khóc không dứt, người lớn ồn ào không thôi.
Vương thị đấm đấm đôi chân bủn rủn, nhìn đám trẻ con mấy nhà xung quanh, ngay cả đứa nhỏ nhất là Tiểu La Bặc cũng đang nghiến răng lầm lũi đi tới, trên thân hình gầy yếu thấp bé còn đeo một cái gùi nhỏ.
Bà thở dài một hơi, bước chân không dừng, tiếp tục đi tới.
Chỉ có lão hán đi phía sau nhà họ Chu là tức giận nhảy dựng lên, Chu Tam Đầu cứ thế nằm thẳng cẳng ra, ông suýt chút nữa không giữ được xe đẩy mà cán qua chân nó!
"Làm cái gì vậy làm cái gì vậy? Đây là chỗ có thể tùy tiện nằm sao?! Cán gãy chân tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy!"
Lão hán không tiện mắng trẻ con, đành mắng người lớn: "Nhà họ Chu kia, các người có thể đi nhanh chút không? Cứ lề mề nửa ngày không nhấc nổi bước chân, mấy nhà chúng ta cứ vì các người đi hai bước nghỉ ba khắc, bị tụt lại phía sau đều đổ tại các người hết!"
"Thật sự đi không nổi thì đi xuống phía sau mà giữ đuôi, mặc kệ các người nằm hay nghỉ, không ai thèm quản các người đâu, đừng có chắn đường chúng tôi là được!"
"Tại sao tôi phải đi xuống sau? Tôi cứ muốn đi giữa đấy!" Chu bà tử lập tức chân hết đau lưng hết mỏi, vặn cổ mắng to, "Có giỏi thì ông đi lên trước đi, cái đồ thọt chân như ông mà còn dám lên mặt với tôi, thật sự có giỏi thì đã không bị tụt lại sau nhà tôi!"
Nhà họ Triệu chỉ sắp xếp trai tráng bảo vệ trước sau trái phải, nhưng đi trước đi sau thì không sắp xếp, mọi người tự hành kết bạn với những nhà có quan hệ thân thiết. Ban đầu là như vậy, nhưng không chịu nổi dọc đường ngoài ý muốn phát sinh nhiều, tranh chấp không ít, có khi nói hai câu là trở mặt tại chỗ, lúc nghỉ ngơi giữa chừng trực tiếp giải tán luôn.
Nhà họ Chu sức lao động không nhiều, ngoài mấy gian nhà đất không mang đi được, Chu bà tử nồi niêu xoong chậu ghế gỗ thấp sọt rách đều mang theo hết, gia sản nhiều, nhân lực ít, tự nhiên bị tụt lại phía sau.
Mắng xong người ngoài, Chu bà tử nhìn đứa cháu đang lăn lộn dưới đất, trở tay rút một cành mây từ trên xe đẩy ra, không đợi Chu Tam Đầu thấy điềm xấu định bò dậy chạy trốn, bà giơ lên quất thẳng vào cái mông đang chổng lên của nó, mắng dữ dội: "Cõng cõng cõng, ta cho mày đòi cõng, cha mày vừa đẩy xe vừa đeo gùi, lấy đâu ra chỗ mà cõng mày?! Cái đồ gây họa, cái thứ thiếu tâm nhãn, sinh mày ra có ích gì?! Đi người không còn kêu mệt, mày nhìn xung quanh xem, mấy đứa nhỏ hơn mày còn biết giúp ông bà mang nồi niêu xoong chậu, chỉ có mày hai tay không như ông tổ, từ sáng sớm đến tối mịt toàn làm trò quấy phá!"
"Còn tưởng là ở trong thôn, ai cũng phải nhường mày, một chút không vừa ý là làm loạn trời đất! Rời nhà bao nhiêu ngày rồi, trẻ con nhà người ta đều biết nhìn sắc mặt, không quấy khóc nữa rồi, chỉ có mày, chỉ có mày tối ngày quấy phá, hết đòi cha cõng lại đòi ông vác, mày muốn làm họ mệt chết mới thôi sao?!" Chu bà tử phát hỏa, cũng thật sự phiền lòng, nhắm thẳng mông cháu trai mà quất, dù sao thịt nhiều quất không hỏng được, "Cái thế đạo ăn thịt người này, không có cha và ông mày thì cả nhà này đều không sống nổi! Chu Tam Đầu, mày có đi gãy cả hai chân cũng đừng hòng cha mày cõng, bò dậy tự mình đi cho ta!"
Chu Tam Đầu bị đánh cho oa oa đại khóc, không ngờ người bà vốn luôn yêu thương mình lại hung dữ như vậy, nó bị đánh đến ngây người.
Thời tiết nóng, mồ hôi cứ thế chảy ròng ròng, quần áo trên người ướt rồi khô, khô rồi lại ướt, đều ám mùi hôi hám khó ngửi chết đi được, nó đi giữa chừng đã học theo dáng vẻ người lớn cởi áo ra để trần trùng trục, lúc này không có gì che chắn, bà nó lại quất không chuẩn, cành mây rơi vào lưng và cánh tay đau đến mức hồn vía nó muốn bay lên trời.
"Bà không phải bà nội tôi, bà nội tôi mới không đánh tôi, oa —— oa!!"
Lời này vừa thốt ra, cánh tay rám nắng của nó lập tức có thêm mấy vệt đỏ.
"Ta không phải bà nội mày, được, cút đi mà mang nồi cho ta!"
Đi một ngày, vốn đã mệt mỏi rã rời, ngay cả Chu bà tử cũng hết kiên nhẫn với đứa cháu lăn lộn quấy phá, huống chi là những bà lão phụ nữ khác, gậy gộc lúc nào cũng không rời tay, như lùa lừa vậy, trẻ con không nghe lời quấy phá là phải ra tay quất vài cái lòng mới dễ chịu.
Dọc đường này, đám trẻ con khóc cũng đã khóc, đánh cũng đã ăn, nhưng đường vẫn phải tự mình đi, đừng nói là đòi cha mẹ cõng, trên người không thồ chút gia sản nào đã là được sủng ái lắm rồi.
Chu Tam Đầu còn có tinh thần quấy phá, Chu Xuân Nha và Chu Đại Đầu hai đứa lớn này vừa gánh vừa vác, ngay cả đứa nhỏ hơn là Chu Xuân Miêu cũng phải giúp mẹ mang chăn bông, đứa nào đứa nấy mệt đến mức hai chân run rẩy, đừng nói là quậy phá, đến sức để nói chuyện cũng không còn.
Bà nội vừa ra lệnh, Chu Xuân Nha lập tức ngẩng đầu nhìn mẹ, thấy mẹ gật đầu, không nói hai lời liền bắt đầu tháo nồi xuống.
"Em không mang em không mang, em mang không nổi!" Chu Tam Đầu quay đầu thấy chị cả thật sự định ném cái nồi cho mình, lập tức khuôn mặt nhỏ xị xuống, hướng về phía ông nội ở phía trước gào khóc, "Ông nội, cháu không mang..."
"Ối giời ơi con ơi, con nhìn dưới chân cho kỹ, trẹo chân là không ai cõng đâu đấy!" Phía trước không biết nhà nào vang lên một tiếng kinh hô.
Ngay sau đó là tiếng khóc xé trời của một đứa trẻ, lập tức át cả tiếng Chu Tam Đầu.
Chu Tam Đầu kêu gào hai tiếng, thấy gào không lại, lại chẳng ai thèm để ý đến mình, dần dần cũng tắt lửa, không tình nguyện đeo cái nồi lên, quẹt nước mắt tiếp tục đi.
Đoàn người nhìn không thấy điểm dừng như con sên chậm chạp di chuyển, tiếng kêu than dậy đất, tiếng gào khóc không dứt, ồn ào không thôi.
Bánh xe "kẽo cà kẽo kẹt" lăn bánh, lão hán đẩy xe gân xanh trên cánh tay lồi lên cuồn cuộn, mặt đất nóng như thể có thể xuyên qua đôi giày cỏ nung cháy lòng bàn chân, những giọt mồ hôi nóng hổi lăn dài từ trán xuống, trên mặt toàn là những vệt bùn đất chỗ đậm chỗ nhạt.
Đội cái nắng gắt đi suốt một ngày, cái nón lá trên đầu như sắp bốc khói, mỡ trong da như bị nung ra một lớp, phủ lên lớp da như thịt gác bếp, tỏa ra từng lớp ánh sáng.
Bờ môi khô nứt, liếm một cái là thấy vị máu, ống tre bên hông trống rỗng không rót ra nổi nửa giọt nước.
"Đại Sơn à, nghỉ một lát đi? Trời tối không tiện lên đường, đốt đuốc càng dễ gây chú ý, ngộ nhỡ thu hút đám quỷ sai đòi mạng kia tới thì khổ."
"Đúng vậy, đường lạ khó đi, chỗ này một hố chỗ kia một hang, người ngã xuống thì thật không xong."
"Đại Sơn, hết nước rồi..."
Triệu Sơn Ao nắm chặt ống tre, mấp máy bờ môi khô khốc, do dự hồi lâu rồi cất tiếng gọi.
Lên đường không sao, bụng đói cũng có thể cắn hai miếng lương khô lót dạ, nhưng hết nước thật sự là đòi mạng, cổ họng khô như sắp bốc khỏa, mở miệng nói chuyện cũng thấy khó khăn.
Mấy lão già bọn họ không mở miệng, không ai dám kêu gào tìm nước uống, càng không dám tụt lại phía sau, đều biết Đại Sơn đang vội đi hội quân với Đại Căn, bọn họ dọc đường này đã trì hoãn không ít ngày rồi, không dám lề mề thêm nữa, chỉ sợ hai bên lệch giờ mà đi lạc đường nhau.
Hiện tại thấy là thật sự không trụ vững nổi nữa, lúc này mới lên tiếng kêu mệt đòi nghỉ.
"Lương khô cũng ăn hết rồi, phải chôn nồi nấu cơm thôi!" Lý Lai Ngân không nhịn được tiếp lời.
Đi thế nào là do Đại Sơn quyết định, bọn họ nghe lời đi theo.
Nhưng mấy lão già bọn họ cũng không dồn hết mọi việc lên đầu nhà nó, Sơn Ao quản nước, ông quản cơm, hai lão già khác quản người, dọc đường này bọn họ không dám lơ là, lúc nào cũng nhìn chằm chằm túi lương khô của mọi người. Từ buổi trưa trở đi đã không thấy ai cầm ống tre uống nước, trong lòng ông đã hiểu rõ, biết nước dự trữ của mọi người đã uống hết, bánh nướng các thứ cũng đã cạn đáy, phải nấu cơm thôi.
Thời tiết nóng nực, lương khô không để lâu được, miếng ăn mang từ nhà ra sớm hai ngày đã ăn sạch bách.
Trước kia còn có thể tranh thủ lúc nghỉ chân mà tráng ít bánh dự trữ, đợt này vừa ra khỏi núi đã nghe phong thanh bên ngoài sắp phong tỏa đường sá, lại có quan binh nha dịch các thứ đang chặn đường khắp nơi, bọn họ sợ đến mức cả quan đạo cũng không dám đi, lập tức lại rẽ vào núi, ngày đêm không ngủ đi đường núi vòng vèo, lúc này mới lén lút rời khỏi trấn Toàn Giang.
Gian nan trong đó ba lời hai chữ nói không hết, may mà Khánh Châu phủ rừng núi rậm rạp, một ngọn núi thông vạn cánh rừng, đường tuy khó đi một chút nhưng dù sao cũng đã đi ra được.
Rời khỏi địa giới trấn Toàn Giang, chưa kịp thở phào một hơi thì tình hình bên ngoài càng thêm nghiêm trọng.
Trên quan đạo đường nhỏ toàn là bách tính chạy nạn, dắt díu gia đình, lôi kéo cả làng, thậm chí còn có hàng chục chiếc xe ngựa kéo theo những hộ giàu sang hương thân mang theo cả nô tỳ lẫn chủ nhân đông nghịt một đám, như thể cả tộc đại di cư vậy, cảnh tượng chấn động vô cùng.
Trộn lẫn trong đó, nhóm người của bọn họ ngược lại không mấy gây chú ý.
Vốn định cứ thế trốn trong đoàn người chạy nạn, lặng lẽ bám theo phía sau đi tìm cha con Đại Căn, kết quả kế hoạch không đuổi kịp thay đổi, giữa đường cư nhiên gặp phải quan binh chặn đường bắt bớ!
May mà đối phương ít người, vị trí của bọn họ lại ở phía sau, khi phía trước bị chặn lại, Đại Sơn quyết đoán chỉ huy mọi người chạy vào trong núi.
Không dám dừng lại, càng không dám quay đầu, dù không biết đường, không phân biệt được phương hướng cũng phải chạy về phía trước, không có đường cũng phải đạp ra một con đường.
Sự hỗn loạn ngày hôm đó nghĩ lại thôi cũng thấy thót tim rụng rời, người chạy tán loạn khắp nơi tìm không thấy, người chạy không nổi còn vứt bỏ không ít gia sản, lương khô ăn hết cũng không dám chôn nồi nấu cơm, lo lắng khói bụi bay ra ngoài thu hút quan binh và nạn dân. Trải qua đợt lưu dân vào làng đó, dù bụng đói kêu o o, bọn họ đều có thể nhịn được, trước kia đã từng chịu thiệt thòi vì chôn nồi nấu cơm, thật sự không dám đại ý.
Lúc đói quá mức thì nhai sống hai miếng đậu lót dạ.
Đường núi khó đi, đẩy xe càng khó hành, đám trẻ con và phụ nữ lực chân yếu gần như là ngã dúi dụi mà đi qua, trên người chỗ xanh chỗ tím, vén áo ra không có miếng thịt nào lành lặn.
Dọc đường tuy gian nan, may mà đã bình an tiến vào địa giới Tân Bình.
Lý Lai Ngân nghĩ đến việc Đại Sơn nói Đại Căn đang ở huyện Tân Bình đợi bọn họ, trong lòng ông thầm cầu thần bái phật, nhanh lên thôi, không có Đại Căn trong lòng thật không có đáy!
Trong lòng Đại Sơn sốt ruột, đoàn đội lớn liền không được nghỉ, con người này không bì được với trâu lừa bốn chân, huống chi còn mang theo gia sản, một ngày đi sáu, bảy mươi dặm đường, là người thì ai cũng không chịu nổi.
Đại Căn không có ở đây, mẹ già của nó cũng sốt ruột như lửa đốt, dọc đường đều không hô dừng, có thể thấy chưa gặp được người thì ngày mai vẫn phải hành quân như vậy.
Nếu không tranh thủ lúc này trời chưa tối hẳn mà tìm nước nấu cơm nghỉ chân, ngày mai mọi người e là thật sự không trụ nổi nữa.
Triệu Đại Sơn đôi mày rậm nhíu chặt, ngày đã hẹn với cha sớm đã qua rồi, cũng không biết tình hình bên đó hiện giờ thế nào, đã đón được người chưa? Là đang ở tại chỗ đợi bọn họ, hay là đã quay về tìm bọn họ rồi?
Anh lo lắng cha đợi không kiên nhẫn mà quay lại tìm bọn họ, nếu đúng lúc bọn họ đang đi đường núi mà đi lướt qua nhau thì sau đó anh biết đi đâu mà tìm họ?
Nhưng trong lòng có gấp gáp thế nào cũng vô dụng, thế sự vô thường, ai có thể dự liệu được chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà bên ngoài đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Mọi người mệt mỏi rã rời sao anh có thể không thấy, chính là giả vờ không thấy, muốn gắng gượng thêm chút nữa, đi thêm một đoạn, đều là những gã đàn ông nông thôn, sao lại kêu mệt chứ?
Chuyện chạy nạn tìm đường sống, chứ có phải đi du ngoạn đâu mà mệt thì nghỉ, nghĩ gì vậy.
Nhưng hết lần này đến lần khác từng người cũng thật sự nghiến răng đi theo anh, không kêu mệt, không than khổ, dường như anh không mở miệng thì dù chân có gãy họ cũng sẽ không dừng lại.
Anh bóp bóp ống tre treo bên hông, dư quang liếc thấy đám trẻ con dọc đường ngã lên ngã xuống, mấp máy bờ môi khô khốc, nói: "Tất cả xốc lại tinh thần đi, đi thêm vài bước nữa, đến cánh rừng phía trước rồi nghỉ chân."
Không đợi mọi người lên tiếng, quay đầu nói với Mãn Thương bên cạnh: "Sắp xếp hai người đi thám thính tình hình cánh rừng phía trước, tìm một khoảng đất trống ra, cách xa người khác một chút, chớ có tụ tập một chỗ với kẻ khác."
Mãn Thương gật đầu, đích thân dẫn theo hai tráng hán đi thám lộ phía trước.
Từ khi tiến vào huyện Tân Bình, nạn dân trên đường càng nhiều và tạp nham hơn, giọng địa phương nào cũng có, ước chừng đều là bách tính của mấy huyện lân cận.
Thôn Vãn Hà ngoài mấy anh em Triệu Đại Sơn ra, toàn bộ đều là những người không có tiền đồ gì, không ít người cả đời chưa ra khỏi làng quá hai lần, nghe thấy giọng địa phương khác lạ là đều quy hết về "người ngoại tỉnh". Bọn họ rất sợ người ngoại tỉnh, lại còn rất phòng bị, không dám bắt chuyện với người ta, người ta bắt chuyện cũng không thèm đáp.
Rời khỏi ngôi làng quen thuộc, ngay cả những bà lão hung dữ trong làng cũng thu móng vuốt lại, rụt cổ không dám rời khỏi đoàn đội lớn một bước, chỉ sợ bị bỏ lại, cũng sợ bị lừa, bị bắt cóc. Bọn họ thậm chí không hiểu người ngoại tỉnh đang nói gì, người ta liếc mắt nhìn một cái là trong lòng đã thấy chột dạ, sợ hãi vô cùng.
Chỉ cần bám lấy người nhà họ Triệu thì trong lòng mới thấy nhẹ nhõm được đôi phần.
Điều này dẫn đến một hiện tượng, các lão hán thì nhớ Triệu lão hán, các bà lão thì nịnh nọt Vương thị, các nàng dâu nhỏ thì vây quanh ba chị em dâu Chu thị xoay như chong chóng, ngay cả Chu Đại Đầu và Chu Tam Đầu, hiện tại gặp mấy anh em Triệu Tiểu Ngũ đều chỉ biết nhe răng cười ngốc.
Còn những cô bé trong làng, Xuân Nha và Tiểu Hoa mấy đứa đó, ngoài việc lên đường thì chính là nhớ cô út Tiểu Bảo, miệng lúc nào rảnh là lại hỏi cô út Tiểu Bảo đâu rồi? Sao cô út Tiểu Bảo không đi cùng bọn họ, cô út Tiểu Bảo có đuổi kịp bọn họ không?
Hỏi cha, cha nói cô út Tiểu Bảo và ông Triệu đang ở phía trước đợi bọn họ.
Hỏi mẹ, mẹ nói sắp rồi sắp rồi, sắp đuổi kịp rồi.
Bọn họ cũng sợ, sợ hơn cả mẹ và bà nội, ngày quan binh chặn đường đó, bọn họ nhìn thấy không ít nạn dân chạy trốn tứ phía thà bỏ rơi con gái chứ nhất định phải vác túi lương thực mà chạy, bọn họ liền sợ đến mức ban đêm ngủ không yên giấc, ban ngày càng tranh nhau giúp cha mẹ mang gia sản, ngay cả nước cũng không dám uống nhiều.
Trải qua đợt đó, cũng không biết tại sao, trong lòng cứ nhớ cô út Tiểu Bảo vô cùng, dường như chỉ cần cô út Tiểu Bảo ở đây thì bọn họ sẽ không bị bỏ rơi.
Dù cho ông bà cha mẹ có vì lương thực mà không cần bọn họ, thì cô út Tiểu Bảo nhất định cũng sẽ bảo vệ bọn họ.
Trong chuyện này, cô út Tiểu Bảo nhất định so với ông bà cha mẹ còn đáng tin hơn!
Đề xuất Ngọt Sủng: Đại Lão Huyền Học Chỉ Muốn Kiếm Tiền