Chương 146: Không oán, càng là không hối hận.

Nơi an nghỉ của phụ thân nàng nằm trên một gò cao giữa chốn hoang dã, hướng về phía kinh đô. Mười mấy năm dâu bể, triền dốc ấy sớm đã bị cỏ dại bủa vây, nay phát quang đi mới lộ ra hình dáng. Một nấm mồ đất sụt lở, một tấm bia xanh không chữ, trước bia cắm một thanh tiết trượng. Chỉ có bấy nhiêu thôi. Thanh trượng trải qua phong sương, phần gỗ trên mặt đất...
Quay lại truyện Bồ Châu
BÌNH LUẬN