17.
Hiếm khi ta không lên tiếng ngăn cản Thẩm Thanh Hòa, chỉ lặng lẽ nhìn Bùi Cảnh Hoán. Hắn cho rằng ta đã mặc nhận, ánh mắt bỗng chốc trở nên âm hiểm và tàn độc.
"Thẩm Thanh Hòa, ngươi có biết Lý Thiều Hoa đã từng trải qua những gì không?"
"Nàng ta chẳng qua chỉ là một món hàng rách nát bị người đời giày xéo! Chỉ có ta mới không chê bai nàng ta! Ngươi chắc chắn muốn cưới một nữ nhân như vậy sao?"
Đầu óc ta như nổ tung, bên tai không ngừng vang vọng những lời của Bùi Cảnh Hoán. Những ký ức nhục nhã nhất bị hắn phơi bày một cách trần trụi.
Hắn vẫn chưa dừng lại: "Nàng ta đã bị không biết bao nhiêu binh lính ngủ cùng rồi! Một Thái tử như ngươi mà lại đi cưới một kẻ tiện nhân như thế sao?"
Ánh mắt Thẩm Thanh Hòa tràn đầy xót xa. Chàng không thèm đếm xỉa đến Bùi Cảnh Hoán, chỉ nhẹ nhàng đưa đôi bàn tay ấm áp che lấy tai ta, dịu dàng nói: "Thiều Hoa, đừng sợ, đừng nghe, chỉ là tiếng chó sủa mà thôi."
Ta vốn đã tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại, nhưng lúc này hàng mi lại run rẩy, lấy hết can đảm mở mắt ra. Trong đôi mắt Thẩm Thanh Hòa trong vắt như nước, chỉ thấy toàn là sự thương xót và chở che, không hề có lấy một tia ghét bỏ.
Lúc này, nhìn Thiều Hoa trước mặt, Thẩm Thanh Hòa lại nhớ về những năm tháng thiếu thời khi mới đến Đại Chu. Khi ấy chàng bị đám quyền quý ức hiếp, chính Thiều Hoa đã đứng ra giải vây cho chàng. Chàng lại nhớ đến dáng vẻ nàng lung lay sắp đổ trên tường thành ngày hôm ấy, suýt chút nữa chàng đã vĩnh viễn mất đi nàng.
Thấy ta đã bình tâm lại, Thẩm Thanh Hòa quay sang mắng nhiếc Bùi Cảnh Hoán thậm tệ: "Tôn nghiêm của một nữ nhân chưa bao giờ nằm ở dưới lớp váy áo! Thiều Hoa với tư cách là Công chúa, nàng hoàn toàn xứng đáng với hoàng thất Đại Chu, xứng đáng với bách tính trăm họ! Còn ngươi, một nam nhi đại trượng phu, lại dùng những lời lẽ độc địa như vậy để công kích một nữ nhân tốt đẹp đến thế! Bùi Cảnh Hoán, ngươi không xứng với Thiều Hoa!"
18.
Không để Bùi Cảnh Hoán có cơ hội thở dốc, Thẩm Thanh Hòa lập tức lao vào giao đấu với hắn. Quân Tề kéo đến ngày một đông, bao vây chặt chẽ. Đám tử sĩ nhà họ Bùi ẩn nấp trong bóng tối liều chết xông ra, cứu lấy Bùi Cảnh Hoán đang trọng thương rời đi. Đám tử sĩ ấy cũng tổn thất nặng nề, mười phần chẳng còn lại một.
Sau khi Bùi Cảnh Hoán đi khỏi, Thẩm Thanh Hòa cho lui hết binh lính, xúc động nhìn ta: "Thiều Hoa, nàng đồng ý rồi phải không?"
Thẩm Thanh Hòa là một người rất tốt. Những ngày qua chàng đối xử với ta ra sao, tuy ta không nói nhưng đều ghi tạc trong lòng. Trong lòng ta bỗng nảy sinh một tia dũng khí, muốn cho bản thân thêm một cơ hội nữa.
Ta khẽ gật đầu. Thẩm Thanh Hòa mừng rỡ ôm chặt ta vào lòng. Lần này, ta không còn cảm thấy sợ hãi trước sự đụng chạm của nam nhân nữa. Vòng tay chàng tràn đầy hơi ấm và sự an tâm.
19.
Cuộc đại chiến giữa Đại Tề và Đại Chu cuối cùng cũng kết thúc. Đại Chu mất đi vùng Giang Bắc, co cụm về phía Nam, hai nước ký kết hiệp ước đình chiến. Những người dân chịu khổ vì chiến tranh cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, bắt đầu một cuộc sống mới.
Phía Đại Chu cũng trải qua biến động không nhỏ. Bùi Cảnh Hoán và Bùi gia đã nguyên khí đại thương, bị phụ hoàng ta dùng lôi đình vạn quân tịch thu gia sản, diệt sạch cả tộc. Sức khỏe của phụ hoàng ngày một yếu đi, ông muốn dọn sạch những chướng ngại lớn nhất cho vị hoàng đệ nhỏ tuổi của ta.
Còn ta đã gả cho Thẩm Thanh Hòa. Chàng đón cả mẫu thân ta sang để bầu bạn cùng ta. Cũng có kẻ dùng những lời lẽ cũ kỹ để nghi ngờ và công kích ta, nhưng nhiều người hơn lại ghi nhớ những lời nói vang dội của ta trên tường thành ngày ấy.
Những kẻ ngoài sáng ám hại hay sau lưng bàn tán về ta đều bị những bách tính và quan viên kính trọng ta lên án, thậm chí còn bị người ta trùm bao tải đánh cho một trận.
Ba năm sau, Tề hoàng băng hà, Thẩm Thanh Hòa kế vị, ta trở thành Hoàng hậu của chàng. Cùng năm đó, ta hạ sinh hài tử đầu lòng, Thái tử Thẩm Bao Tử.
Mẫu thân giúp ta chăm sóc hài tử, để ta có thêm thời gian làm những việc mình mong muốn. Ta lập ra nữ học, để nhiều nữ nhân hơn được học chữ, học nghề, không còn phải phụ thuộc hoàn toàn vào nam nhân. Những người có thành tích xuất sắc nhất trong nữ học còn được vào triều làm quan, trở thành lứa nữ quan đầu tiên của Đại Tề.
Mẫu thân nhẹ nhàng đưa nôi cho Thẩm Bao Tử, Thẩm Thanh Hòa đang ngồi đánh cờ cùng ta. Gió thanh thổi qua muôn trùng núi non, mọi thứ đều vừa vặn và bình yên đến lạ.
Toàn văn hoàn.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ngày Nào Diễm Quỷ Cũng Dụ Dỗ Nàng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ