Pháo hoa nở rộ suốt đêm.
Ngày hôm sau họ mới xuống tàu về nhà, Thu Tranh để ý ánh mắt của Ôn Diên dừng lại trên ngón tay đã trống không của mình một lúc.
"Cái đó quá phô trương," cô biết đối phương đang nghĩ gì, chủ động giải thích, "Em để dành dịp quan trọng mới đeo."
Có cảm giác như hồi nhỏ mua được quần áo đẹp để dành đến Tết mới mặc, cái bệnh nghèo khổ chết tiệt này.
Nhưng cũng quả thực là không tiện lắm, chiếc nhẫn kim cương đó có thể che hết một đốt ngón tay của cô.
"Ừm, anh biết," Ôn Diên khẽ cười, nắm lấy tay cô, "Còn có cái không phô trương."
"Hửm?"
Thu Tranh còn chưa kịp phản ứng, đã thấy người đàn ông lại lấy ra một chiếc hộp mở ra, chiếc nhẫn kim cương bên trong quả nhiên không quá khoa trương, nhưng thiết kế vẫn tinh xảo đến mức khiến người ta sáng mắt.
"Đẹp quá!" Cô kinh ngạc.
Ánh mắt Ôn Diên chăm chú nhìn cô.
Người ta nói người yêu nhiều hơn, sẽ vất vả hơn. Nhưng thực ra trong mắt anh, không phải vậy.
[Pháo Hôi]
lưu lại để dành đọc
[Luyện Khí]
Bộ này hay nha, đọc cuốn phết
[Pháo Hôi]
Văn án hay nha, để lưu lại đọc sau
[Luyện Khí]
Nghe tên lâu rồi mới tìm đọc
[Pháo Hôi]
Đã lưu lại để đọc