Chương 92: Cầu hôn: Quãng đời còn lại, em có bằng lòng, dắt anh đi cùng không

Trong mắt người đàn ông ở cuối tấm thảm, càng là như vậy, mọi thứ chỉ là nền.Người có thể bình tĩnh trong mọi hoàn cảnh, từ lúc nãy đã căng thẳng đến mức tay không biết để đâu. Anh hồi tưởng lại tất cả các chi tiết trong đầu, xác định không có sai sót. Nhưng trong lòng vẫn bất an.Nếu cô ấy không thích thì sao?Nếu cô ấy thấy cầu hôn quá muộn thì sao?Nhưng cô ấy chắc...
Quay lại truyện Bệnh Trạng Mê Luyến
BÌNH LUẬN