Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 19: Mộc Nhất Phàm

Đây là lần đầu tiên Thu Tranh đi xa kể từ khi xuyên đến thế giới này.

Cô chọn đi tàu giường nằm, đây là phương tiện di chuyển cô hay dùng nhất trước khi xuyên không.

Ban đầu Thu Tranh còn hứng thú bừng bừng nhìn chằm chằm ra cửa sổ, sau đó phát hiện ra... núi vẫn thế, ruộng vẫn thế, nhà cao tầng vẫn thế, thậm chí tiếng ngáy vang trời dậy đất trong toa xe sau khi tắt đèn vào ban đêm cũng y chang.

Cô lôi cái bịt tai đã chuẩn bị từ trước ra, ngủ trên xe chả ngon giấc tí nào, vừa sợ đi quá trạm, vừa lo vấn đề an toàn, nên cứ trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Sáng ra, Thu Tranh dậy sớm hơn phần lớn mọi người trong toa, vừa ngáp vừa qua loa vệ sinh cá nhân ở bồn rửa mặt công cộng.

Sau này đi đâu cứ máy bay mà táng cho lành.

Dù sao giờ cô cũng được tính là người có tiền rồi, khoản chi phí này không cần phải ki bo nữa.

May mà cô mua chuyến này đã tính toán thời gian kỹ lưỡng, dậy sớm một chút là đến nơi rồi.

Thu Tranh đi theo dòng người đông đúc về phía trước, khoảnh khắc bước ra khỏi ga, cô có thể cảm nhận rõ ràng không khí ở đây trong lành hơn Hải Thành rất nhiều, bầu trời cũng xanh hơn hẳn.

Cô bắt taxi đến một cửa hàng cho thuê xe đã tìm kiếm từ trước. Ở Hương Thành có khá nhiều thị trấn du lịch, tuy ở giữa đều có xe buýt chạy thẳng, nhưng Thu Tranh bị say xe, đi xe buýt càng dễ "huệ", nên thuê xe tự lái là ưu tiên hàng đầu.

Ông chủ cửa hàng xe rất nhiệt tình, vừa dẫn Thu Tranh đi xem xe, vừa bắt chuyện làm quen kiểu tự nhiên như ruồi.

"Cô gái, đi một mình à?"

"Không ạ, còn mấy người bạn nữa, mai họ đến hội họp."

"Thế lấy con này đi, con này rộng hơn chút." Ông chủ giới thiệu một chiếc.

Là một chiếc xe có ghế sau khá rộng rãi, Thu Tranh không từ chối, thật ra thì chẳng dùng đến đâu, nhưng cô cũng không muốn nói toẹt ra là mình đi một mình.

"Cô gái, mấy cô cậu đến Hương Thành tầm này là chuẩn bài rồi. Mùa thu, cảnh đẹp lắm!"

"À đúng rồi, cô có cần hướng dẫn viên không? Tôi có quen mấy người khá được, đều rất ổn áp, còn có thể lái xe cho cô nữa."

Thu Tranh cười bảo không cần, cho đến khi nộp tiền cọc lái xe đi, cô đến thẳng homestay mình đã đặt trước.

Thời gian còn nhiều, ngày đầu tiên cũng chẳng vội đi đâu, cứ nghỉ ngơi trước đã.

Thu Tranh báo cáo hành tung trong nhóm chat, Khang Nhã trả lời ngay lập tức.

Khang Nhã: Sao bà nhanh thế, khả năng hành động cũng quá đỉnh rồi đấy?

Thu Tranh cũng không thể nói mình đến để trốn tìm sự thanh tịnh được.

Nam Tinh: Rảnh rỗi sinh nông nổi mà.

Thanh Thu: Á, bà nói sớm là bà đến thì tui đã đi đón bà rồi!

Nam Tinh: Không sao, tui vốn dĩ đến để đi chơi mà, cứ chơi ở trung tâm thành phố vài ngày đã.

Địa điểm quay phim của Thanh Thu bọn họ ở Vân Loan, Bạch Như Huyên là khách mời, đất diễn khá tập trung, nghe nói hai ngày là quay xong, hiện tại vẫn chưa vào đoàn.

Cho nên Thu Tranh đúng là không vội qua đó ngay.

Cô ở lại trung tâm thành phố vài ngày, ngày nào cũng ngủ đến khi tự tỉnh, rồi lái xe lượn lờ khắp nơi, vì là thành phố du lịch nên chỗ nào ở đây cũng được thiết kế cực kỳ xinh đẹp.

Nhưng nhiều nhất... vẫn là đồ ăn ngon.

Ban ngày cô đi check-in mấy quán hot trên mạng, ban đêm thì lượn phố ẩm thực, hận không thể ăn từ đầu phố đến cuối phố.

Cứ thế ở vài ngày, lúc soi gương lại, cũng chẳng biết có phải ảo giác không, chỉ thấy mặt tròn lên một chút.

Thu Tranh lôi cuốn sổ tay chấm điểm thành phố định cư tương lai của mình ra, phía sau chữ Hương Thành, mục ẩm thực vốn dĩ cô chấm một trăm điểm, giờ trừ thẳng xuống còn sáu mươi.

Cứ cái đà ăn uống này, có mà béo thành heo.

Điện thoại báo tin nhắn mới, là Ôn Diên đã im hơi lặng tiếng bao ngày nay.

"Mấy hôm nữa tôi có kỳ nghỉ."

"Em có nơi nào muốn đi không?"

Thu Tranh giật thót mình, suýt chút nữa tưởng người này biết mình đã đi chơi rồi nên cố ý nói vậy.

Sau đó lại thấy Ôn Diên bồi thêm một câu.

"Ông nội bảo tôi đưa em ra ngoài đi dạo, bảo là tuần trăng mật cũng chưa đi."

Thu Tranh thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là vì ông nội. Đi chơi với anh ta có gì vui? Không đi. Còn trăng với chả mật?

Lúc này, người đàn ông trong thang máy đang nhìn chằm chằm vào điện thoại, thật ra kỳ nghỉ là giả, hắn rất ít khi nghỉ phép, chẳng biết đã tích bao nhiêu ngày phép rồi. Nghỉ hay không đều do hắn tự quyết định.

Nhắc đến ông nội, cũng chỉ là cái cớ.

Hiện tại Ôn Diên chỉ có một suy nghĩ, có lẽ chỉ cần gặp một lần, chỉ cần gặp mặt, mọi bất an, tâm thần không yên hiện tại đều sẽ biến mất.

Cứ kìm nén mãi thế này cũng không phải là cách.

Trong điện thoại theo thông lệ vẫn chưa có hồi âm.

Người này trả lời tin nhắn vốn dĩ đã chậm, hắn tự nhủ, nhưng trong đầu lại như có một sợi dây đàn sắp đứt phựt.

Cửa thang máy mở ra, mí mắt Ôn Diên khẽ nâng lên, bên ngoài có mấy người đang đứng, dẫn đầu là Ôn Hoa Ngọc, con trai của chú hai Ôn Diên.

Nhìn thấy Ôn Diên, tất cả mọi người đều theo bản năng lùi lại một bước: "Giáo sư Ôn."

Mọi người đều không có ý định vào thang máy nữa, chỉ có Ôn Hoa Ngọc bước vào, Ôn Diên luôn phụ trách mảng nghiên cứu phát triển, thật ra cũng không tham gia quản lý tập đoàn mấy.

Nhưng ai cũng biết ông cụ Ôn thương yêu nhất là đứa cháu trai này, cộng thêm những thành tựu và uy vọng do chính hắn tạo ra, bất kể là nhân viên công ty hay đám con cháu nhà họ Ôn, đều rất kính sợ hắn.

Ôn Hoa Ngọc cũng vậy, dù xét về tuổi tác chỉ kém hắn vài ngày, lúc này cũng ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Anh."

Ôn Diên ừ một tiếng, hắn đứng ngay cạnh bảng điều khiển thang máy, nên thuận miệng hỏi một câu: "Tầng mấy?"

"Tầng ba." Ôn Hoa Ngọc vội vàng trả lời.

Khi Ôn Diên ấn nút "3" giúp gã, gã còn có chút thụ sủng nhược kinh.

"Ăn ở công ty à?" Tầng ba là nhà ăn nhân viên của công ty.

"Vâng ạ." Ôn Hoa Ngọc trả lời xong, lại nhìn Ôn Diên thêm một cái, không nhịn được mở miệng, "Anh, sao anh gầy đi nhiều thế? Làm việc cũng đừng vất vả quá, sức khỏe mới là quan trọng nhất."

Ôn Diên nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong thang máy.

Gầy sao?

Cũng phải, hiện tại đối với hắn mà nói, ăn cơm, ngủ nghỉ, thư giãn đều đồng nghĩa với rảnh rỗi, rảnh rỗi thì sẽ nhớ đến một người nào đó, nhớ đến cô ấy thì sẽ bứt rứt khó chịu.

Công việc không thể đánh đổi bằng sức khỏe, điểm này Ôn Diên tự biết, trước đây hắn có làm việc thế nào đi nữa cũng không đến mức quên ăn quên ngủ ảnh hưởng đến sức khỏe.

Hắn lại liếc nhìn chiếc điện thoại không có bất kỳ hồi âm nào, chỉ cần nhìn một cái thôi, sự phiền muộn trong lòng đã đủ khiến hắn nuốt không trôi thứ gì rồi.

Sao cô ấy... cứ mãi như vậy?

Thu lại tất cả cảm xúc, Ôn Diên lơ đễnh đáp một câu: "Tôi biết rồi."

Đợi ra khỏi công ty, hắn ngồi trong xe hồi lâu không khởi động máy, suy nghĩ một lát, mới lấy điện thoại ra tìm kiếm.

"Omega giận dỗi thì dỗ thế nào."

Cư dân mạng đưa ra đủ loại gợi ý thượng vàng hạ cám.

Gạt bỏ mấy cái trò đùa đen tối, Ôn Diên lọc ra được vài thông tin hữu ích, không ngoài việc tặng quà.

Tặng túi, tặng trang sức, tặng tiền vân vân, hắn cũng muốn tặng lắm chứ, nhưng trực giác mách bảo Thu Tranh sẽ không nhận.

Hắn cất điện thoại khởi động xe, đợi đến khi hoàn hồn lại, mới phát hiện mình đã đến khu chung cư của Thu Tranh.

Ngoại trừ lần đầu tiên đến tìm cô, lần thứ hai cân nhắc yếu tố thời tiết đến đón cô, Ôn Diên chưa từng đến đây.

Không xâm phạm không gian riêng tư của đối phương, đây dường như là sự ăn ý ngầm hiểu giữa họ.

Bây giờ hắn thế này là... vượt giới hạn rồi, Ôn Diên tự nhắc nhở bản thân.

Nhưng nếu không gặp cô một lần, đêm nay lại khó mà vượt qua nổi.

Ôn Diên lấy thuốc lá ra châm, hắn không đưa ra được quyết định, dường như chỉ có thể đợi như vậy, đợi xem nếu Thu Tranh tình cờ tự mình đi ra...

Tiếng chuông báo tin nhắn điện thoại cắt ngang dòng suy tư hỗn độn của người đàn ông.

Là tin nhắn trả lời của Thu Tranh.

Thậm chí còn chưa bấm vào xem nội dung, trái tim Ôn Diên không biết làm sao đã thắt lại đau nhói.

Đó không phải là nỗi đau thuần túy, mà chua xót, tê dại, thậm chí còn có chút ngọt ngào len lỏi, tất cả trộn lẫn vào nhau.

Khiến hắn trầm mặc hồi lâu mới có thể bình tĩnh lại.

Ôn Diên bấm vào xem nội dung.

Thu Tranh: Trăng mật thì thôi khỏi, em cũng không thích ra ngoài, bên phía ông nội để sau này em đi giải thích là được.

Trong làn khói thuốc lượn lờ, suy tư trong mắt người đàn ông không mấy rõ ràng, chỉ có đốm lửa kẹp giữa ngón tay đang ngắn dần từng chút một, cho đến khi cảm nhận được sức nóng, hắn mới dụi tắt, bắt đầu gõ chữ.

Ôn Diên gõ từng chữ một: Xuống lầu một chuyến.

Nhưng đến lúc gửi, cảm thấy giọng điệu này quá cứng rắn không tốt lắm, lại xóa đi sửa lại.

"Tôi đang ở dưới nhà em, em xuống đây một chuyến."

Tuy nhiên hắn lại bất chợt nhớ đến lời của Ôn Lâm.

"Còn trông mong người ta chủ động nữa cơ đấy, đúng là không phân biệt được ai là kèo trên kèo dưới rồi."

Ôn Diên lại xóa.

"Em có nhà không? Lát nữa tôi qua một chuyến."

Vẫn không được, Ôn Diên không bấm gửi, cái này càng vượt giới hạn hơn, Thu Tranh nói không chừng sẽ càng phản cảm. Không đúng, là chắc chắn sẽ phản cảm.

Hắn chưa bao giờ biết việc gửi một tin nhắn lại là chuyện khó khăn đến thế. Xóa xóa sửa sửa nửa ngày, cuối cùng câu gửi đi chỉ có một chữ "Được".

Cũng không hỏi cô rõ ràng đã lưu lại nhiều bí kíp du lịch như vậy, thật sự là không có ý định đi chơi sao?

Cô đã rõ ràng từ chối chính là bản thân hắn, thì không cần thiết phải hỏi thêm nữa.

Thôi bỏ đi, có lẽ là do nhận được hồi âm, trái tim Ôn Diên an định hơn một chút, cuối cùng tự thuyết phục bản thân, nhìn thoáng qua cửa sổ phòng Thu Tranh lần cuối, khởi động lại xe, lái ra khỏi nơi này.

Thu Tranh lại đi thêm hai ngày ở các thị trấn khác, mãi đến khi gần đến thời gian hẹn, mới lái xe về phía Vân Loan.

Cô đi theo chỉ dẫn của bản đồ.

Ôi trời cái bản đồ này, cô chả buồn "phốt", độ ảo ma Canada ngang ngửa với cái app bản đồ nào đó trước khi cô xuyên không, thi thoảng lại rẽ vào mấy con đường nhỏ xíu mà nhìn thôi đã thấy nếu có xe đi ngược chiều thì không biết tránh kiểu gì.

Ban đầu Thu Tranh còn thi thoảng dừng lại nghiên cứu, sau đó thì đã từ bỏ việc suy nghĩ.

Sao cũng được, bản đồ dẫn đi đâu thì đi đó vậy.

Thật sự gặp xe ngược chiều thì dừng lại để đối phương tự xử lý.

Đừng nói chứ, gặp thật.

Gặp một chiếc xe lao cả xuống ruộng bên đường, xe rõ ràng là không đi được nữa, có một nam một nữ đứng bên cạnh, trên người không thấy bị thương, nhưng toàn bùn đất lấm lem.

Bởi vì xui xẻo thay, trời vừa mới mưa xong.

Bộ dạng đó nhìn vừa thê thảm lại vừa buồn cười, sao có người còn đen hơn cả cô thế nhỉ? Thu Tranh vì cân nhắc đến công đức của mình nên mới không cười ra tiếng.

Thấy có xe đi tới, cô gái trong hai người kia vội vàng chạy ra lề đường vẫy tay.

Thu Tranh dừng xe.

"Cô ơi, cô ơi," Cô gái kia như nhìn thấy cứu tinh, vẻ mặt kích động, "Xin hỏi cô đang đi đâu vậy ạ?"

Thu Tranh đánh giá cô ta mà không trả lời ngay, đối phương nhận ra sự cảnh giác của cô, vội vàng giải thích tiếp: "Bọn tôi hôm nay đi Vân Loan quay phim, xe không cẩn thận lao xuống ruộng, đã gọi xe cứu hộ rồi. Nhưng xe cứu hộ đến còn phải mất một lúc, không tiện để nghệ sĩ cứ đứng đợi ở đây mãi, cô xem có tiện không, cho bọn tôi đi nhờ một đoạn."

Nghe nói là đi Vân Loan quay phim, tầm mắt Thu Tranh nhìn về phía sau cô gái.

Vừa nãy trước khi lái xe tới, cô chỉ nhìn thấy hai người, lúc này mới phát hiện trên bờ ruộng cách đó không xa còn có một người đàn ông đang ngồi, áo sơ mi kẻ caro đen trắng, quần túi hộp màu trắng gạo, bên ngoài khoác áo jacket.

Tất nhiên không phải kiểu áo khoác cán bộ già, mà là phong cách casual, cả set đồ trông rất trẻ trung, rất nam sinh đại học.

Nhưng đây không phải trọng điểm, trọng điểm là, cô nhận ra người đó, là cái người cô mới xem ảnh, CP trong phim mới của Huyên Huyên, tên gì ấy nhỉ? À đúng rồi, Mộc Nhất Phàm.

So với sự lo lắng của cô gái và cơn giận khó giấu của người đàn ông còn lại, anh ta trông nhàn nhã hơn nhiều, đang cầm mũ trên tay phe phẩy quạt.

Cho đến khi chạm mắt với Thu Tranh, động tác của anh ta bỗng nhiên dừng lại.

Thu Tranh cân nhắc trong lòng một lát, biết thân phận đối phương, trong điều kiện an toàn được đảm bảo, cho đi nhờ một đoạn cũng chẳng sao, dù gì cũng coi như cùng đoàn phim với Thanh Thu.

Cô nghĩ nghĩ rồi gật đầu: "Được, nhưng tôi chỉ chở mọi người đến chỗ bắt được taxi thôi nhé."

"Vâng vâng vâng, được ạ, cảm ơn cô." Cô gái liên tục cảm ơn mấy tiếng, mới chạy qua nói gì đó với họ.

Người đàn ông trung niên trông như luôn ở bên bờ vực bùng nổ kia sắc mặt cuối cùng cũng dịu đi một chút, tuy nhiên rất nhanh, Mộc Nhất Phàm cũng đứng dậy đi tới.

Không biết nói gì, mà nói đến mức sắc mặt người đàn ông kia lại cứng đờ ra.

Sau một hồi giao tiếp có vẻ không thân thiện lắm, chỉ có Mộc Nhất Phàm và cô gái đi tới.

Chàng trai đi đến bên cửa sổ xe Thu Tranh trước, anh ta rất cao, vừa nãy sau khi anh ta đứng dậy Thu Tranh đã phát hiện ra rồi, ước chừng phải mét tám lăm đổ lên, nên lúc này anh ta cũng phải khom lưng mở miệng.

"Thưa cô, cảm ơn cô đã chịu giúp đỡ. Tôi tên là Mộc Nhất Phàm, lát nữa cô xem cần bao nhiêu thù lao, tôi sẽ thanh toán."

Giọng nói trong trẻo khiến người ta rất dễ chịu.

Nói chuyện với người khác giới xa lạ thế này, Thu Tranh theo bản năng hơi căng thẳng, nên chỉ nắm vô lăng gật đầu: "Không có gì."

"Người bọn tôi hơi bẩn, có thể sẽ làm bẩn xe cô."

Thu Tranh lại lắc đầu: "Không sao. Nhưng ghế phụ tôi để nhiều đồ, mọi người ngồi ghế sau là được."

Trên mặt Mộc Nhất Phàm lộ ra ý cười, đồng ý xong lại cảm ơn lần nữa, lại cố gắng gạt bớt bùn đất trên chân, mới ngồi vào ghế sau.

Thu Tranh lại liếc nhìn chân anh ta.

Nhìn bộ dạng ngồi rất thoải mái của anh ta kìa, hóa ra cái ghế sau rộng rãi cô thuê là để đợi anh ta ở đây à.

Cô lại nhìn người đàn ông đầy vẻ giận dữ bị bỏ lại đằng kia, Mộc Nhất Phàm nhận ra ánh mắt của cô, người hơi nghiêng về phía trước mở miệng: "Anh ta không đi đâu, anh ta ở lại đây đợi xe cứu hộ."

Nghe anh ta nói vậy, Thu Tranh không chần chừ nữa, nhấn ga đi luôn. Cô gái ngồi ghế sau vốn dĩ lên xe đã nơm nớp lo sợ, nghe Mộc Nhất Phàm nói vậy càng lo hơn, xe chạy rồi còn ngoái lại nhìn mấy lần.

"Anh Mộc, để anh Tưởng ở lại đó một mình có phải không hay lắm không? Hay là để em ở lại đi, dù sao cũng do em chỉ đường không tốt."

"Bản đồ bảo anh ta lái xe xuống ruộng à? Anh ta kỹ thuật kém lại đổ tại đường không bằng phẳng. Em cũng thế, đừng có anh ta nói gì em cũng tin."

Thu Tranh vừa lái xe vừa nghe, nghe ý này là, xe do cái ông anh Tưởng kia lái lật, nhưng cái nồi lại úp lên đầu người khác.

Chà, cái độ mặt dày này, còn dày hơn cả Ôn Diên.

"Em nhìn cô này xem, người ta cũng theo bản đồ đến đây đấy thôi? Sao người ta lái ngon ơ thế kia?"

Thu Tranh đột nhiên bị điểm danh phát hiện cô bé kia nhìn sang, sống lưng thẳng lên một chút: "Đúng đấy, tôi cũng đi theo bản đồ mà, cái bản đồ này đúng là hơi thần kinh, nhưng lật xe thì cái nồi này không phải của nó đâu."

Cô nhìn qua gương chiếu hậu thấy Mộc Nhất Phàm dường như cười một cái.

"Phàm là chuyện gì cũng phải tìm nguyên nhân từ người khác," Mộc Nhất Phàm tiếp tục nói với cô bé, "Nếu người khác không có nguyên nhân gì, thì đó cũng là lỗi của thế giới này."

Câu này nói trúng tim đen Thu Tranh rồi, cái thế giới này có thể không sai sao? Sai quá sai ấy chứ.

Được được được, với cái trạng thái tinh thần này, nể tình anh ta không dung túng cho cái thói xấu của gã đàn ông kia, cô vốn định đưa người đến chỗ bắt xe, giờ định đưa thẳng người đến Vân Loan luôn.

Dù sao cũng tiện đường.

Trên đường đi họ cũng nói vài câu, nhưng hễ đụng đến vấn đề riêng tư của Thu Tranh, Mộc Nhất Phàm tuyệt đối không hỏi nhiều, ngay cả tên cũng vậy.

Thu Tranh chở họ một mạch đến Vân Loan: "Mọi người dừng ở đâu? Đến đoàn phim à?"

Cô gái tên Tiểu Lục rất vui mừng: "Có tiện không ạ? Thật sự cảm ơn cô quá."

Mộc Nhất Phàm lại lấy điện thoại ra xem, mới hơi áy náy nói: "Tôi thấy cách đây một nghìn mét có một bệnh viện, có thể đưa chúng tôi đến đó không?"

Nếu là một nghìn mét, thì thật ra còn gần hơn đoàn phim.

"Anh Mộc, đi bệnh viện làm gì? Anh bị thương à?"

"Đều đâm xe rồi, không đi khám sao được?" Mộc Nhất Phàm nhìn cô ta một cái, "Nhỡ đâu bị nội thương hay chấn động não gì đó, về sau tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy."

Thu Tranh nghe xong, thấy cũng đúng. Cô tắt bản đồ của mình đi: "Đi thế nào nhỉ? Để tôi xem."

Mộc Nhất Phàm nhoài người từ giữa hai ghế lên phía trước: "Tôi chỉ đường cho cô."

Khoảng cách hơi gần, không phải khoảng cách an toàn, nhưng vì đã đến thị trấn đông người rồi, nên vấn đề an toàn có thể không cần cân nhắc.

Thu Tranh ngửi thấy một mùi rất thơm.

Cô chưa từng ngửi thấy mùi tin tức tố, nên cái này chắc là mùi nước hoa.

Xem ra Mộc Nhất Phàm là Beta.

"Đi thẳng."

"Rẽ phải ở ngã tư phía trước."

Dưới sự chỉ dẫn của anh ta, Thu Tranh rất nhanh đã đến bệnh viện trên bản đồ, quả thực không xa, lúc Tiểu Lục xuống xe còn cảm ơn rối rít. Mộc Nhất Phàm thì trực tiếp lấy điện thoại ra.

"Cũng không thể để cô chở không công được, kết bạn đi, tôi chuyển tiền cho cô."

"Tiện đường thôi mà." Ban đầu Thu Tranh không định lấy, nhưng không chịu nổi người ta cứ nằng nặc đòi đưa. Cô biết có một số người là như vậy, thà mình chịu thiệt một chút, chứ chiếm hời của người khác tí là khó chịu, cuối cùng cũng không khách sáo nữa. Bật mã QR trên điện thoại ra.

Mộc Nhất Phàm nhìn thoáng qua, là mã nhận tiền chứ không phải mã kết bạn.

Động tác của anh ta khựng lại trong giây lát, nhưng cũng rất nhanh chuyển khoản qua.

3000.

Nhiều quá!

Thu Tranh vội vàng xuống xe gọi anh ta: "Anh Mộc, anh đưa nhiều quá rồi, đi nhờ xe thôi mà, không cần nhiều thế đâu."

"Làm bẩn xe cô rồi, còn phải rửa xe nữa chứ?" Người đàn ông cười lên trông rất đẹp, "Nên thế mà, cô cứ nhận đi."

Thu Tranh đuổi theo hai bước, nhưng họ không có ý định dừng lại, cô cũng ngại dằng co với người ta, chỉ đành nhìn anh ta dẫn Tiểu Lục vào bệnh viện.

Đúng là người tốt mà.

Được được được, anh yên tâm, đến lúc đó tôi sẽ cắt thêm cho anh hai cái video, tuyên truyền anh người đẹp nết cũng đẹp.

Bàn tay vàng trong làng edit video của cô không phải dạng vừa đâu.

Thu Tranh lại bắt đầu tìm vị trí homestay trên bản đồ.

Thanh Thu ở khách sạn cùng đoàn phim, Khang Nhã đến hình như cũng dẫn theo bạn trai. Cho nên các cô gặp mặt thì gặp mặt, đu idol thì đu idol, chứ không làm phiền lịch trình của nhau.

Thu Tranh tự nhận mình là một người hướng nội (người đạm), cũng rất hài lòng với kiểu giao tiếp này.

Buổi tối mọi người đều an bài xong xuôi, ba người mới hẹn nhau ra ngoài gặp mặt.

Thu Tranh vẫn hơi hồi hộp.

Các cô hẹn ở một quán bar có phong cách tiểu tư sản, ở đây có cả một con phố đều là kiểu này, quán này cũng khá nổi tiếng.

Hai người kia đến trước, họ đã thông báo trước về trang phục, nên sau khi Thu Tranh vào cửa liền nhận ra ngay.

Khang Nhã là kiểu đại mỹ nữ nhìn một cái là kinh diễm ngay, cả người toát lên vẻ lanh lợi, phóng khoáng, nói chứ ở thế giới này, tỷ lệ xuất hiện trai xinh gái đẹp thực sự rất cao.

Thanh Thu đúng là người như tên, tóc dài, kính gọng đen, mang một vẻ đẹp tri thức.

Hai người đồng loạt vẫy tay với Thu Tranh.

Tuy là lần đầu gặp mặt, nhưng dù sao cũng đã chém gió trong nhóm chat rất lâu rồi, nên mọi người cũng chỉ lạ lẫm lúc mới gặp, sau một hồi "bà xinh thế" các kiểu tâng bốc lẫn nhau, rất nhanh đã thân thiết bắt đầu ríu rít.

"Huyên Huyên hình như mai đến khách sạn, ngày kia vào đoàn. Chị ấy có cảnh quay ngoại cảnh, đến lúc đó các bà có thể xem ở bên ngoài trước. Đợi quay xong, tui tìm cơ hội dẫn các bà vào trong."

Khang Nhã có chút kích động, nhưng vẫn giữ được lý trí: "Gặp mặt thì thôi, quay phim cả ngày đã đủ vất vả rồi, xong việc còn phải cười nói ứng phó với fan, mệt lắm. Bà xin giúp bọn tui hai chữ ký là được rồi, tui với Nam Tinh đứng ngoài xem họ quay ngoại cảnh thôi."

Thu Tranh gật đầu tán thành sâu sắc: "Cũng không thể phá vỡ quy tắc làm khó bà được."

"Fan gương mẫu của thời đại!" Thanh Thu giơ ngón cái với hai người.

Mấy người đang nói chuyện, điện thoại Thu Tranh reo, là một số lạ, cô không do dự cúp máy, kết quả lại reo, cô đành nói với hai người kia một tiếng, mới đứng dậy tìm một chỗ nghe.

"Tranh Tranh!"

Giọng của Ôn Lâm.

"Cô Ôn."

Ôn Lâm cũng không để ý cách xưng hô vẫn còn hơi xa lạ của cô: "Tranh Tranh, ở nhà có việc gì không? Chị đang ở gần nhà em, mua cho em cái bánh nướng, chị thấy ngon lắm, rất muốn cho em nếm thử."

Thu Tranh có chút dở khóc dở cười.

Xa xôi thế, chỉ vì cái bánh nướng?

Có điều... đúng là không khéo.

"Em không có nhà."

"Hả? Ôn Diên đưa em đi rồi à?"

"Không phải không phải, em đang ở ngoại tỉnh."

Ngoại tỉnh! Đồng tử Ôn Lâm chấn động: "Cái gì cái gì? Em bỏ trốn rồi hả? Giấu Ôn Diên à? Nó có biết không? Không phải là mang bầu bỏ trốn đấy chứ? Tiền có đủ dùng không? Tranh Tranh, chị thật không ngờ em lại nói chuyện quan trọng thế này cho chị, em yên tâm, chị nhất định thề chết giữ bí mật, tuyệt đối không để Ôn Diên biết em ở đâu. Nó có dùng cực hình với chị, chị cũng không nói đâu."

Thu Tranh: "..."

Bớt đọc tiểu thuyết lại đi cô nương, à không, chết tiệt, biết đâu cuốn tiểu thuyết đó lại do cô viết cũng nên.

Đề xuất Hiện Đại: Nàng Giả Chết, Tôi Khóc Thật Lòng
Quay lại truyện Bệnh Trạng Mê Luyến
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện