Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 79: Đoàn Thú Mạc Bảo.

Chương thứ bảy mươi chín: Đội thương yêu của Mặc Bảo.

Khi tiết trời tháng chín bắt đầu chuyển sang se lạnh, Tần Mặc Nhiên đã vào học, trải qua mấy ngày trên lớp.

Trong phòng học,

Tần Mặc Nhiên ngồi bên cạnh cửa sổ, chăm chú ghi chép từng chữ, từng câu.

Chữ của y uốn lượn mà rõ ràng, từng nét bút đều tỉ mỉ, bộ pháp gia lễ, khiến người xem vô cùng hài lòng.

Dù đứng từ góc độ nào nhìn tới, y khoác bộ đồng phục học sinh nghiêm trang, ngồi ngay ngắn trước bàn, quả thật là một học sinh ngoan ngoãn lễ phép.

Tư thế ngồi của y cũng thẳng thớm, không như những người khác ngồi lộn xộn, nghiêng ngả.

Tần Mặc Nhiên miệt mài làm bài tập.

Bên cạnh, đồng bọn của y là Thẩm Ngọc thì tự do hơn nhiều.

Đúng vậy, hai bằng hữu này nay cùng lên tiểu học, vẫn ngồi cùng bàn.

Lúc này, Thẩm Ngọc đang ngồi tại chỗ, cầm một chiếc gương nhỏ, chỉnh sửa mái tóc của mình.

Qua mấy năm trôi qua, mái tóc hắn vẫn vàng hoe, như người thiếu dinh dưỡng.

Nỗi ưu tư to lớn khiến người ta không khỏi thở dài.

May mà chất tóc hắn cũng không tồi, óng mượt, phần nào bù đắp khuyết điểm kia.

Thẩm Ngọc nghịch tóc lâu, rồi lại cầm bút, không biết làm gì, vẽ vẽ ở trang sách bài học.

Hắn vốn ngỗ nghịch không thích học nhưng có một điểm tốt: chưa bao giờ quấy rầy người khác học tập, nhất là không làm phiền bằng hữu chí thân Tần Mặc Nhiên.

Hai người ngồi cùng bàn bấy lâu, Thẩm Ngọc chưa từng làm gián đoạn y.

Thậm chí có khi có người trước sau bàn làm ồn, hắn lại khẽ nhắc nhở: “Không học là chuyện của ngươi, đừng làm ồn người ta!”

Dưới sự để mắt của Thẩm Ngọc, môi trường học tập của Tần Mặc Nhiên yên tĩnh như tờ, quả là hoàn hảo.

Giờ phút này, Tần Mặc Nhiên đã chép xong một trang từ ngữ, y đặt bút xuống, nghỉ ngơi đôi chút.

Thẩm Ngọc nghiêng đầu hỏi: “Chép xong rồi à?”

Tần Mặc Nhiên gật đầu: “Ừ, ngươi không chép sao?”

Thẩm Ngọc thản nhiên đáp: “Không chép.”

Tần Mặc Nhiên nhắc nhở: “Thầy cô sẽ kiểm tra đấy.”

Thẩm Ngọc liếc nhìn xung quanh rồi nhỏ giọng đáp: “Không sao đâu, ta có thể dùng đồ ăn vặt dỗ người ta giúp ta chép.”

Hắn có rất nhiều đồ ăn vặt, mấy gói ở đâu cũng dễ dàng lôi ra, đủ để mấy kẻ tham ăn làm hộ hắn rồi.

Tần Mặc Nhiên im lặng nghe, không làm gì.

Chẳng phải cũng không phải lần đầu biết Thẩm Ngọc, sớm đã hiểu tính khí bạn thân.

Y quay mặt trở lại, tiếp tục chép bài.

Chép được chút, y hơi mệt, ngáp một cái nhỏ rồi lại tiếp tục.

Lại trôi qua mấy phút.

Tần Mặc Nhiên càng lúc càng buồn ngủ, không rõ mình đang viết gì nữa.

Lúc đó, cô giáo ngữ văn tình cờ đi ngang qua, nhìn thấy cảnh này.

Bà giật tay gõ nhẹ lên bàn Tần Mặc Nhiên.

Tần Mặc Nhiên giật mình, tỉnh táo đôi chút.

Nhìn thấy cô giáo, y ngồi thẳng hơn.

Cô giáo mỉm cười hỏi: “Mặc Nhiên, chữ của cháu sao cứ nghiêng về một phía thế?”

Tần Mặc Nhiên ngơ ngác nhìn dòng chữ của mình.

Quả đúng như thế, y buồn ngủ nên chữ viết xiêu vẹo, ngã trên vạch kẻ ngang.

Y vội giải thích: “Vì cháu buồn ngủ ạ.”

Cô giáo trêu: “Ai buồn ngủ? Chữ hứng ngủ hay người hứng ngủ?”

Tần Mặc Nhiên ngậm môi, ngoan ngoãn nhận lỗi: “...là cháu.”

Cô giáo cười vì vẻ đáng yêu của y: “Giờ chưa tới giờ nghỉ trưa, ta cùng cố gắng nào.”

Tần Mặc Nhiên vội gật đầu, chăm chú mở rộng đôi mắt ra, ngụ ý không còn buồn ngủ nữa.

Cô giáo đùa thêm: “Được, tiếp tục chép bài nhé.”

Quả nhiên, Tần Mặc Nhiên nói được làm được, cố giữ tỉnh táo, chăm chỉ viết lách.

Bên cạnh, Thẩm Ngọc nhỏ giọng truyền bí quyết: “Ta có tuyệt chiêu tránh bị cô phát hiện nhé.”

Tần Mặc Nhiên tò mò quay đầu: “Là chi?”

Thẩm Ngọc biểu diễn: “Xem này, đặt một quyển sách to dựng trên bàn, rồi cúi xuống, cô sẽ không nhìn thấy.”

Chưa kịp phản bác,

Cô giáo đứng trên bục giảng đã lên tiếng: “Thẩm Ngọc, đặt sách xuống đi, ngươi che mặt làm gì chuyện xấu?”

Quả không có thủ đoạn của học trò nào qua mắt được giáo viên, chỉ có khác là giáo viên có muốn quản hay không mà thôi.

Thẩm Ngọc ủ dột đặt sách xuống, như quả cà tím úa sương.

Tần Mặc Nhiên ngồi bên cười giữ trong lòng.

Một tiết học trôi qua trong tiếng cười vui vẻ.

Giờ ra chơi lớn hai mươi phút.

Hầu hết học sinh đều chạy ra sân trường chơi đùa.

Tần Mặc Nhiên đương nhiên cùng Thẩm Ngọc đi ra ngoài.

Cùng lúc đó, Lệ Trì cũng xuất hiện trên sân trường.

Một học trò cùng lớp mời Lệ Trì chơi cùng.

Lệ Trì chưa kịp từ chối, khi chưa nói lời nào đã thấy Tần Mặc Nhiên từ xa nhìn mình.

Khoảnh khắc đó, Lệ Trì nhớ lời Tần Mặc Nhiên từng khuyên nên kết giao bạn bè nhiều hơn.

Vì thế lời từ chối chỉ còn nuốt lại, gật đầu đồng ý.

Lệ Trì cùng bạn học rời đi, bước chân rời sân trường, quay lại nhìn Tần Mặc Nhiên một lần nữa, thấy người kia cười rạng rỡ với mình.

Lệ Trì cũng nhoẻn miệng mỉm cười.

...

Thời gian thấm thoát đẩy tới cuối tuần.

Tần Mặc Nhiên được nghỉ ngơi tại gia hai ngày.

Đường Dao nhân cơ hội dạy đàn piano cho y, theo đó tới thăm trang viên.

Nàng vô cùng cảm tạ khi xưa nhận nhiệm vụ này, nếu không đâu có lý do lúc nào cũng đến trang viên.

Lần này Đường Dao vẫn ăn mặc chỉnh tề.

Nàng theo phong cách thanh thuần, búi tóc thành cục, trên người khoác chiếc váy trắng thanh khiết.

Song không như ý, Đường Dao vẫn chưa gặp được Tần Huyền, bởi y đi công tác ở chi nhánh tỉnh ngoài.

Đường Dao hơi chút buồn.

Tần Huyền quả là người bận rộn, ngày cuối tuần cũng không thấy mặt mày.

Nàng mau chóng tự an ủi.

Không sao cả, chỉ cần Tần Huyền vẫn còn độc thân, nàng còn có cơ hội.

Một lần không thấy thì hai lần, hai lần không thấy thì ba lần...

Nàng không tin mình sẽ không bao giờ được gặp Tần Huyền cả.

Dù nguyện vọng gặp Tần Huyền chưa thành, Đường Dao nhanh chóng lấy lại tinh thần, bắt tay dạy Tần Mặc Nhiên học đàn.

Tần Mặc Nhiên tiến bộ rõ rệt, nay đã khá quen thuộc với đàn piano.

Đường Dao khen ngợi không ngớt, tâng bốc y như trên trời dưới đất không ai sánh kịp.

Cuối cùng, Tần Mặc Nhiên cảm thấy ngại ngùng.

Đường Dao khen xong, lại tràn đầy sức sống nói: “Mặc Nhiên à, chúng ta nghỉ một lát đi. Em còn nhớ không? Chị đã hứa mang đồ ngon tới cho em, thật sự mang rồi nhé.”

“Cảm ơn chị ạ.”

Tần Mặc Nhiên theo Đường Dao vào phòng khách ăn đồ ăn.

Nàng bốc thức ăn vặt ra.

Trong đó có món bánh su kem kem lạnh vô cùng ngon miệng.

Đường Dao mở hộp, đưa cho Tần Mặc Nhiên, nhiệt tình giới thiệu: “Nếm thử đi, đây là do đầu bếp gia đình chị làm, ngon bổ lại bổ dưỡng.”

Tần Mặc Nhiên cầm một chiếc bánh su, cắn một miếng.

Lớp vỏ giòn rụm, bên trong là kem lạnh mát rượi.

Quả là rất ngon.

Đôi mắt y sáng ngời.

Đường Dao mỉm cười: “Ngon chứ? Chị không nói dối em đâu nhé.”

Tần Mặc Nhiên gật đầu sáng ngời: “Ừ, ngon.”

Cảm giác vui vẻ khi lớn, nhỏ cùng ăn kem lạnh.

Đường Dao còn diễn cho Tần Mặc Nhiên xem: “Mặc Nhiên à, chị có tuyệt chiêu, có thể ngậm nguyên một chiếc bánh su kem vào miệng.”

Tần Mặc Nhiên tò mò nhìn.

Quả nhiên, Đường Dao cầm một chiếc bánh, bỏ ngay vào miệng, lí nhí: “Chị giỏi lắm chứ?”

Thật không chút kiêu kỳ của con nhà hào môn.

Tần Mặc Nhiên thấy vậy, thấy vui, cũng cầm một chiếc kem tự thử.

Y còn nhỏ, miệng cũng nhỏ, thử nhét vào thấy không vừa.

Y cố nắn bánh lại rồi cho vào miệng.

Nhưng vừa bóp, lớp kem bên trong bị đẩy ra.

Y giật mình, không dám động tay nữa.

Đường Dao chỉ vào y cười lớn: “Ha ha ha, Mặc Nhiên thua rồi nhé!”

Tần Mặc Nhiên cũng cười bởi chính mình, đành ngoan ngoãn ăn từng miếng bánh.

Cảnh vui vẻ của hai người bị hai trưởng bối nhà họ Tần nhìn thấy.

Tần Lễ An cùng Trần Nhược Lan đứng tại cầu thang xoắn ốc tầng hai quan sát một hồi, rồi lên lại lầu.

Trần Nhược Lan cười đầy hàm ý: “Tiểu Dao dạo này đến đây khá thường xuyên.”

Tần Lễ An cũng hiểu ý: “Người thân nhà họ Đường gần đây cũng hay ghé qua hợp tác với ta, nhiều lần vô tình nhắc đến Tần Huyền.”

Hai vợ chồng đều nhận ra điều bất thường, ánh mắt trao nhau cười vui.

Song họ không có ý can thiệp, vì chuyện con cái, để con cái tự giải quyết.

Họ chính là bậc phụ huynh tôn trọng ý nguyện của con.

...

Chiều hơn ba giờ, Tần Mặc Nhiên tiễn biệt Đường Dao, rồi quay lại gặp người anh cả.

Tần Bác Hi gần đây tiếp nhận vai mới, đã lâu chưa gặp mọi người.

Giờ đây, y đứng gần đó, mỉm cười nhìn Tần Mặc Nhiên.

Ánh mặt trời chiếu qua cửa kính từ trần, tỏa sáng trên người y, tựa ánh sáng dịu dàng và rực rỡ.

Tần Mặc Nhiên vui mừng không giấu được: “Anh hai!”

Tần Bác Hi khom người xuống, cười vui đưa tay ra: “Mặc Bảo lại đây, để anh ôm.”

Tần Mặc Nhiên chạy đến.

Tần Bác Hi ôm lấy, ngồi cùng trên ghế sofa.

Lâu rồi hai anh em không cùng nhau như vậy, y phấn khích nói chuyện không ngớt: “Anh hai, anh bận xong rồi à?”

Tần Bác Hi nghiêm túc đáp: “Gần đây anh ta nghiền ngẫm kịch bản mới, sắp nhập đoàn bắt đầu quay phim.”

Tần Mặc Nhiên tò mò: “Anh hai đóng vai gì thế?”

Tần Bác Hi thật thà: “Một kẻ giết người biến thái.”

Tần Mặc Nhiên bỗng giật mình không nói nên lời.

“Biến, kẻ giết người biến thái?”

Y sao có thể tưởng tượng những từ đó dính dáng tới anh hai?

Tần Bác Hi cười hỏi: “Anh hai đóng vai đó, Mặc Bảo sợ không?”

Tần Mặc Nhiên ngần ngừ rồi lắc đầu quyết đoán: “Không sợ.”

Tần Bác Hi hỏi tiếp: “Tại sao vậy?”

Tần Mặc Nhiên dịu dàng đáp: “Vì cháu biết anh vốn thế nào mà.”

Tần Bác Hi ngay lúc đó mắt cười lượn tròn.

Y nhận vai này để thử thách chính mình.

Dẫu vậy, cũng lo cho đứa em còn non nớt, sợ nó không thể tiếp nhận vai diễn như thế.

Nhưng câu trả lời của đứa em khiến y yên lòng hơn.

Tin Tần Bác Hi đóng kẻ sát nhân biến thái lan truyền trên mạng.

Người người bàn luận rôm rả:

“Trời ơi!!! Ta đã đọc nguyên tác cuốn này, cốt truyện kinh hãi, đêm chẳng dám đi vệ sinh. Giờ nghe nói Tần Bác Hi đóng vai biến thái?!!”

“Có thật không? Tần Bác Hi thay đổi quá lớn, thường đóng đại soái anh tuấn phong lưu.”

“Diễn viên giỏi là phải thử vai nhiều dạng khác nhau.”

“Rất mong đợi!!! Tin tưởng Tần Ảnh đế sẽ mang đến vai biến thái khác biệt!”

“Phân fan khóc, ta sợ phim kinh dị, không biết nên xem hay không?”

“Chị em trên kia, đây là lần đầu Tần Bác Hi thử vai này, không xem sẽ hối hận cả đời!”

“Vì Tần Bác Hi, dù phim có kinh dị đến mấy cũng phải xem.”

“Vừa xem tin, dàn diễn viên quá đỉnh! Nhiều lão diễn viên, có cả Tần Bác Hi trẻ còn góp mặt, đây chắc chắn bom tấn!”

“Phải thế! Đạo diễn, biên kịch đều lừng danh, nhà đầu tư hy vọng nhân cơ hội này mở rộng thị trường quốc tế!”

“Tần Bác Hi nổi tiếng quốc tế, được giao vai quan trọng, chính là để hướng đến thị trường quốc tế mà!”

“Á á á, Tần Bác Hi, ta yêu anh!!!”

Bên cạnh đó cũng có anti-fan dè bỉu:

“Xem phim này là ngu, Tần Bác Hi đẹp trai mà đóng kẻ giết người biến thái sao?”

“Phải tìm anh hùng đích thực mới đúng chứ?”

“Phải vote một sao.”

“Hài hước, phim này đi giải thưởng quốc tế ư? Nếu thắng, tao ngược đầu ăn cứt!”

“Anh trên, tao đã quay lại, đừng chối nhé.”

Mạng xã hội loạn xạ bàn tán con giáp thứ mười.

Fan thì kệ nhau, phản bác anti-fan, công việc phối hợp vô cùng rõ ràng, không hề hoảng loạn.

Tần Bác Hi tối đó ăn cơm gia đình, hôm sau nhập đoàn.

Y trước đó tận hưởng nhập vai kỹ càng, giờ phải bắt đầu ghi hình thử.

Y bước vào đoàn còn người nhà giữ nguyên nhịp điệu thường ngày.

Ví như, Tần Mặc Nhiên vẫn kéo theo Tần Nhân Mai học tập mỗi ngày.

Không học chẳng được.

Bởi mỗi lần Tần Mặc Nhiên dùng đôi mắt đen láy nhìn Tần Nhân Mai tới khi y gật đầu đồng ý.

Tầng trên phòng ngủ.

Hai anh em ngồi bên bàn học, mỗi người miệt mài.

Trần Nhược Lan dự định gọi hai người xuống ăn hoa quả, nhưng nhẹ nhàng mở cửa, thấy hai ngồi song song chăm chỉ học.

Đặc biệt là Tần Dã, trước kia không bao giờ học ở nhà, nay cũng ngồi bên bàn, trầm tư giải bài toán.

Trần Nhược Lan vui vẻ mỉm cười, khép cửa nhẹ, không quấy rầy.

Một giờ sau, Tần Dã đặt bút xuống, vươn vai thỏa thích.

Bên cạnh, Tần Mặc Nhiên vẫn đang học.

Tần Dã nghịch ngợm vuốt tóc em: “Thôi rồi, thư giãn chút, đừng nhìn quá lâu kẻo mắt bị cận.”

Tần Mặc Nhiên vội che tóc.

Tần Dã nhướn mày: “Gì vậy? Nhỏ vậy đã chú ý đến tóc rồi à?”

Tần Mặc Nhiên nghiêm túc: “Không phải vậy, chỉ không muốn anh đụng.”

Tần Dã ngẩn ra.

Đồ em trai hẹp hòi.

Nhưng vì sao tóc em mình đẹp thế nhỉ?

Mượt mà, đen láy, mềm mại, từng mớ tóc buông trước trán cũng ngoan hiền, làm da em càng trắng trẻo.

Tần Dã nhìn em khá lâu.

Tần Mặc Nhiên bối rối: “Sao thế?”

Tần Dã trầm ngâm: “Chẳng lẽ dầu gội trong nhà đều bị cậu dùng hết một mình rồi?”

Tần Mặc Nhiên không đáp.

Câu hỏi trẻ con vô vị.

Y không thèm để ý, cúi đầu học tiếp.

Tần Dã vẫn chăm chú theo dõi.

Em không chỉ tóc đẹp, mặt còn phúng phính, nhìn nghiêng trông như chiếc bánh bao nhỏ, khiến người ta muốn đưa tay véo véo.

May mà Tần Dã vẫn có chút đạo đức, không làm phiền em học mà lấy điện thoại nhắn tin trên nhóm chat: “Mặt trẻ con đều mềm vậy à?”

Gửi xong mới chợt nhận ra ngớ ngẩn, vội gỡ.

May mà gỡ kịp, không ai thấy.

Những tin nhắn từ đàn em trêu đùa liên tiếp.

Tần Dã lạnh lùng trả lời: “Đừng chơi nữa, học đi.”

Tin nhắn hỗn loạn, Tần Dã cũng thấy chút bối rối.

Rốt cuộc sao ngày đẹp trời không đi chơi mà ở nhà học?

Còn là mình sao?

Nghĩ vậy, Tần Dã định nói với Tần Mặc Nhiên định ra ngoài.

Nhưng chuẩn bị mở miệng, bất ngờ hụt hẫng.

Tần Dã tự châm biếm.

Mình thế nào vậy?

Mới nói câu thôi, có gì phải xấu hổ?

Cũng ho khan một tiếng, rồi nói: “Cậu học đi, anh ra ngoài một lát.”

Tần Mặc Nhiên nhanh chóng ngước nhìn, trông đợi: “Anh đi chơi à?”

Tần Dã lại thấy bất an, nhưng vẫn mạnh mẽ đáp: “Ừ, sao thế?”

Tần Mặc Nhiên thỉnh cầu: “Nhưng nếu anh đi rồi thì chỉ còn mình em học thôi.”

Tần Dã cũng thấy có lỗi.

Vậy mà có thể bỏ em một mình đi chơi?

Tần Dã há miệng, không biết nói sao.

Lúc này, Tần Mặc Nhiên tiếp lời: “Em có cách rồi.”

Tần Dã nghi hoặc: “Cách gì?”

Tần Mặc Nhiên mỉm cười: “Học xong rồi cùng đi chơi.”

Tần Dã: “...cậu còn nhỏ mà biết kế hoạch sao?”

Tần Mặc Nhiên mong đợi nhìn anh: “Được không?”

Tần Dã biết nói gì đây, đương nhiên đồng ý.

Vậy nên khi đăng tin trên nhóm, nói mình học xong sẽ đi chơi.

Mấy cậu em trong nhóm cứ ngạc nhiên không thôi.

Đại ca thay đổi rồi!

Kế tiếp họ tiếp tục làm bài tập.

Quá trình học rất khô khan, nhất là với học sinh cấp ba như Tần Dã.

Các bài toán khó mỗi lúc càng rối rắm, công thức trăm kiểu phát đau đầu.

Hắn cũng nhiều khi bực bội, muốn bỏ bút mà đi, nhưng lại cố chịu đựng.

Một phần là không nỡ bỏ lại đứa em vẫn ham học.

Phần khác cũng là vì lòng mơ hồ về tương lai, chưa rõ mình sẽ làm gì.

Sau vài lần bị Tần Huyền phê bình, hắn dần nhận ra mình từng lơ là, nên bắt đầu chú tâm hơn vào học hành, nhờ vậy kết quả tiến bộ rõ ràng.

Nhưng đường đi tương lai, lại thấy mông lung.

Hắn thỉnh thoảng cũng thấy bất an.

Chẳng biết mình muốn hay có thể làm gì.

Trong trạng thái ấy, học tập chính là cái duy nhất nắm chắc trong tay.

Nếu chưa biết đường đi, thì học trước đã.

Học nhiều chút, rồi sẽ tìm được con đường riêng.

Học suốt cả ngày, đến gần sáu giờ chiều, Tần Mặc Nhiên và Tần Dã mới cùng bước ra ngoài.

Họ dự định tới bờ sông ăn nướng.

Đàn em của Tần Dã đã chờ sẵn đó.

Gần bảy giờ, hai bóng người cao thấp đi tới bờ sông.

Đám đàn em háo hức nhìn thấy từ xa.

“Đó là đại ca họ đến rồi đấy!”

“Lâu không gặp, thấy em Mặc Nhiên hôm nay cao hẳn lên!”

Đôi bóng người đi gần hơn.

Người cao ấy chính là Tần Dã.

Hắn mặc áo phông đen, hai tay bỏ túi, gương mặt lạnh lùng.

Bên cạnh, Tần Mặc Nhiên nhìn đoan chính hiền lành, thậm chí bước đi cũng toát lên vẻ ngoan ngoãn.

Hai người tiến gần, đám em vội hòa vào.

“Đại ca, các anh đến rồi! Chúng em chờ mãi!”

“Mặc Nhiên, có vẻ như cao hơn lần trước đấy nhỉ?”

“Mặc Nhiên thân thiết suốt đời mà.”

“Mặc Nhiên...”

Cả hội vây quanh, nói không ngớt, coi Tần Mặc Nhiên như em ruột.

Tần Dã bực mình: “Nào, thôi đủ rồi, còn ăn nướng không?”

Cả bọn chuyển xuống quán nướng bên bờ sông.

Quán nướng nằm vị trí đẹp, ngay sát bờ sông.

Bóng đèn bắt đầu lên, ánh sáng muôn màu chiếu xuống mặt nước long lanh, đẹp không tả.

Gió nhè nhẹ, đám bạn ngồi quanh ăn nướng, còn gì thoải mái hơn?

Mọi người ngồi chung bàn tròn.

Chủ quán đưa thực đơn.

Một cậu con trai nhận thực đơn, đưa Tần Mặc Nhiên: “Mặc Nhiên, mày chọn đi, hôm nay tao mời, muốn ăn gì thì ăn.”

Tần Mặc Nhiên chưa kịp nói.

Một cậu khác trêu ghẹo: “Nếu Mặc Nhiên gọi bào ngư hải sâm thì sao? Mày trả nổi tiền không?”

Cậu nhận thực đơn liền gạt phắt: “Chuyện tiền đâu khó, dẫu có thiếu cũng lấy cả tháng tiêu phí mà trả, chỉ sợ cho Mặc Nhiên ăn chưa đủ đã thôi!”

Tần Dã dựa lưng ghế, cười khẽ: “Xong rồi, đừng nói nữa, gọi nhanh đi.”

Tần Mặc Nhiên nhận thực đơn, bắt đầu gọi món.

Chàng bé ngoan biết điều, không gọi món đắt tiền nhiều, chỉ chọn vài xiên mình thích.

Đám trai trêu trọc khen ngợi liên tục.

“Xem, Mặc Nhiên biết tiết kiệm thế nào!”

“Mặc Nhiên, còn cần anh không? Anh em cùng cha khác mẹ cũng được nha.”

Tần Mặc Nhiên bị hỏi, không biết trả lời sao, chỉ chớp mắt ngẩn ngơ.

Đám trai hàng ngày vốn hay nói cười, lúc này để ý tới y, tìm đủ chuyện trò với y.

Tần Mặc Nhiên phản ứng đáng yêu khiến họ thêm trìu mến.

Sau khi y gọi, người khác bắt đầu gọi món.

Vòng gọi qua, đến lượt Tần Dã.

Hắn thấy hầu như đã đủ nên chỉ gọi vài xiên cánh gà, nhấn mạnh cay một chút.

Có người hỏi: “Đại ca, không sợ cay sao?”

Tần Dã đặt thực đơn, tỉnh bơ: “Từ điển anh không có chữ sợ cay.”

Ai ngờ nói xong, Tần Mặc Nhiên liền ngước mắt nhìn.

Tần Dã quizz: “Sao vậy?”

Tần Mặc Nhiên nghiêm túc: “Anh ba, anh có từ điển không?”

Chẳng mua từ điển bao giờ, Tần Dã ngậm miệng.

Người bên cạnh cười vang.

Trời ơi, Mặc Nhiên sao dễ thương thế?

Tần Dã nhìn em nheo mày: “Tin không, anh không cho em ăn nướng nữa đấy.”

Tần Mặc Nhiên lắc đầu, nêu lý lẽ: “Bữa này không phải anh mời.”

Mọi người liền ủng hộ Tần Mặc Nhiên: “Đúng thế, hôm nay tôi mời, cứ thoải mái ăn đi.”

Tần Mặc Nhiên vui vẻ mỉm cười.

Tần Dã chắp tay thở dài.

Chuyện bỗng nhiên đảo ngược.

Giữa tiếng cười râm ran, đồ nướng dần được mang lên.

Quán này lâu năm, tay nghề chủ khá cao, món nướng vừa bưng lên, hương cay thơm liền kích thích ai nấy.

Món nướng riêng của Tần Mặc Nhiên đặt riêng, vì y không ăn được nhiều gia vị cay.

Ngoài ra, ăn nướng sao thiếu được bia?

Chủ quán mang lên hai thùng bia.

Người mời nói: “Chủ quán phiền mang cho đứa bé thêm một chai sữa, phải chai to.”

“Dạ!”

Chủ quán nhanh chóng bưng chai sữa lớn.

Một cậu khác mở sữa: “Mặc Nhiên à, để anh rót cho em nhé?”

Tần Mặc Nhiên lễ phép: “Cảm ơn anh.”

Tần Mặc Nhiên bên trái là Tần Dã.

Chờ sữa, y lén nhìn người anh đang cầm cánh gà nướng ăn.

Tần Mặc Nhiên chăm chú nhìn.

Tần Dã nhướn mày: “Xem gì? Cánh gà cay lắm, em không ăn nổi đâu.”

Tần Mặc Nhiên kêu van: “Chỉ một chút thôi, được chứ?”

Cánh gà của anh ba trông thật hấp dẫn, ai nỡ cự tuyệt.

Tần Dã vẫn cương quyết: “Không.”

Tần Mặc Nhiên nhìn như van xin: “Chỉ cần ít thôi mà.”

Giọng nhỏ nhẹ như đang nũng nịu.

Ai có thể từ chối thái độ dễ thương như vậy?

Không ai.

Tần Dã bị nũng nịu làm khó, đành đáp: “Được rồi, cho chút, nhưng cay đừng trách.”

Lập tức đeo găng tay dùng một miếng nhỏ bỏ vào miệng Tần Mặc Nhiên.

Thật sự chỉ chút ít không đủ một miếng.

Tần Dã nói: “Há miệng.”

Tần Mặc Nhiên háo hức mở miệng.

Tần Dã bỏ thức ăn vào.

Tần Mặc Nhiên ngậm, cảm nhận hương vị cay nồng, vui vẻ vô cùng.

Nhưng khi nhai, lòng nhăn lại, nhận ra khó khăn.

Quả thật cay ngắt.

Y cố nuốt rồi lè lưỡi, thở hồng hộc.

Tần Dã trêu: “Đã bảo cay mà không tin.”

Nói vậy nhưng nhanh chóng bê cốc sữa cho y: “Uống đi.”

Tần Mặc Nhiên vội uống vài ngụm, mới dịu độ cay.

Mọi người nhìn sang.

“Mặc Nhiên, không sao chứ?”

“Xem ra cậu bé không hợp ăn cay lắm.”

Tần Mặc Nhiên nghỉ ngơi đôi phút, thấy không cay nữa.

Y không dám táy máy, ngoan ngoãn ăn phần nướng chẳng gia vị cay.

Ăn nướng không cay mới ngon.

Y thử nhiều loại nướng khác, vui vẻ vẫy chân nhỏ.

Đám bạn nam thường xuyên nói chuyện, bỗng chăm chú với y, tìm chuyện nói cùng.

Tần Mặc Nhiên phản ứng luôn khiến lòng họ vui vẻ.

Nhưng Tần Dã lại không có cơ hội nói chuyện nhiều với em.

Tần Dã: “...”

Đúng là ít đưa Tần Mặc Nhiên đi chơi hơn là tốt nhất.

Ăn nướng xong đã tám giờ hơn.

Chủ quán đưa kẹo cao su.

Tần Mặc Nhiên cũng được một chiếc.

Y xé ra bỏ vào miệng.

Hương bạc hà mát lạnh.

Tần Mặc Nhiên nhai, thổi một quả bóng lớn.

Một người nhìn thấy: “Mặc Nhiên thích thổi bóng sao? Đợi nhé, tao đi mua vài viên kẹo bóng cho.”

Người đó nói xong, liền chạy vội ra cửa hàng tạp hóa bên cạnh, mua mấy viên kẹo thổi bóng quay lại.

Đem cả cho Tần Mặc Nhiên: “Đây, cậu thổi đi.”

Y không phụ lòng nhiệt tình, nhổ miếng cao su cũ, xé kẹo thổi bóng mới cho vào miệng.

Nhai một lúc, rồi bắt đầu thổi bóng.

Lần này quả bóng to đùng, ngập cả mặt.

Mọi người đồng loạt vỗ tay khen.

Tần Mặc Nhiên thổi thật nhiều lần, lần cuối quả bóng to đến mức gần che kín mặt.

Y thổi hơi lâu rồi ngưng thở, hai tay ôm đầu.

Tần Dã nhìn: “Sao thế?”

Tần Mặc Nhiên lấy quả bong bóng ra, nói: “Thổi mệt, choáng đầu.”

Tần Dã yên tâm, chế giễu: “Ngốc, đó là thiếu oxy.”

Tần Mặc Nhiên: “...”

Y chưa học nhiều kiến thức vậy.

Đang ấm ức thì phát hiện quả bóng vẫn còn to, như quả địa cầu trong tay.

Y cầm lên khoe Tần Dã: “Anh ba xem, em thổi được quả địa cầu rồi nhé.”

Tần Dã phiền toái né sang một bên: “Dơ người, đừng chạm.”

Tần Mặc Nhiên bĩu môi.

Hừ!

Mấy đứa em thấy vậy, nhanh nhảu an ủi.

“Mặc Nhiên đừng để ý anh ba, chơi cùng bọn em thôi!”

“Mặc Nhiên quá giỏi, thổi quả bóng to thế.”

“Mặc Nhiên, dạy tao thổi đi?”

Gió nhẹ thổi qua, quán nướng bên bờ sông rộn ràng náo nhiệt.

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang Chết Sớm Của Vai Ác
BÌNH LUẬN
Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

2 tháng trước
Trả lời

Xin chào, mình đăng nhầm chương của truyện này, nếu ai đang đọc dở có thể sang đây đọc tiếp nhé, đây mới là đúng truyện: https://huongkhilau.com/gia-thien-kim-cung-muon-duoc-bay-anh-em-doan-sung

MeowMazik
MeowMazik

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

từ chương 108 trở đi bị lỗi chữ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện