Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 75: Quay Về Nhà

Chương 75: Về Nhà

Hành trình du lịch toàn cầu của dòng họ Tần chung quy cũng đã tạm gác lại.

Mối gia đình quây quần, chuẩn bị quay về phủ đệ.

Tần Mặc Nhiên lần này chơi vui vẻ cực kỳ, lúc sắp biệt ly, lòng còn nặng trĩu lưu luyến, tựa như một đóa hoa nhỏ phai tàn yếu ớt.

Trần Nhược Lan nhẹ nhàng an ủi rằng:

– Đợi đến kỳ nghỉ tiếp theo, khắc có thể cùng nhau xuất hành đi chơi thêm một lượt.

Tần Mặc Nhiên nghe xong, tinh thần lại nhanh chóng hồi phục.

Mọi người thu dọn lại hành trang, sẵn sàng lên đường trở về.

Tần Dã vỗ vỗ chiếc vali bên cạnh, rồi gọi Tần Mặc Nhiên:

– Cần ta kéo ngươi đi chăng?

Không phải tự mình bước chân, dĩ nhiên Tần Mặc Nhiên rất vui vẻ đáp:

– Được đó.

Tần Dã dễ dàng bồng đứa bé lên chiếc vali, cho ngồi yên vị trên đó.

Tần Mặc Nhiên nâng cặp chân nhỏ, đu đưa khẽ khàng.

Tần Dã bắt đầu kéo theo.

Những người khác cũng nối gót bước đi theo.

Trên đường trở về, Tần Mặc Nhiên ngây thơ hỏi:

– Chúng ta sao đi về nhà thế ạ?

Tần Dã đáp rằng:

– Máy bay lâm gia sẽ đến đón chúng ta.

Tần Mặc Nhiên nắm lấy từ khóa:

– Nhà ta có máy bay sao?

Ban đầu cậu ta còn ngơ ngác, chẳng ngờ nhà mình lại có cả máy bay như thế.

Tần Dã lạnh lùng cười mỉa:

– Nói gì cũng không biết ngoài ăn, mà còn không muốn thừa nhận nữa chứ.

Tần Mặc Nhiên lặng thinh, biết trách đâu được, thật sự cậu ta không biết thôi.

Lúc này, Trần Nhược Lan cẩn thận giải thích cho Tần Mặc Nhiên:

– Quả thật nhà chúng ta có một chiếc phi cơ riêng, chỉ vì ngươi còn nhỏ nên chưa biết. Đợi ngươi trưởng thành rồi, mọi thứ trong nhà sẽ dần lộ diện.

Tần Mặc Nhiên gật đầu ngờ ngợ, đúng thật còn quá trẻ con, ngoài việc nghe sương sương rằng gia tộc giàu sang, những chuyện khác chưa rõ tường tận.

Điều cậu không biết là, nhà mình vốn là một gia tộc bậc nhất, giàu có vô cùng, kể cả du thuyền riêng cũng sở hữu chứ chả cần đến máy bay.

Nhưng hiện giờ cậu không cần biết nhiều, chỉ việc vui vẻ mỗi ngày là được.

Đến khi trưởng thành hơn, tự nhiên cậu sẽ hiểu.

Gia quyến ngồi xe vội vã đi tới phi trường.

Tần Mặc Nhiên liền được thấy chiếc phi cơ riêng truyền kỳ, mắt tròn xoe sửng sốt.

Đối với cậu bé, chiếc máy bay này thật hùng vĩ đồ sộ.

Dù dáng hình giúp phồn hoa, hay thân thân trắng tinh tươm, đều khiến cậu vừa ngỡ ngàng vừa thích thú.

Gia quyến tiến về chiếc máy bay.

Đội ngũ phi hành viên đã đứng đợi tại cổng lên máy bay.

Họ đều là nhân viên nhà thuê của Tần gia.

Tần Mặc Nhiên chưa kịp phản ứng, chớp mắt mấy lần, rồi được Trần Nhược Lan dắt lên phi cơ.

Lên máy bay mới là một bầu trời khác hẳn.

Máy bay riêng không có nhiều chỗ ngồi như phi cơ chở khách bình thường.

Song nội thất lại đầy đủ tiện nghi, có phòng khách, phòng ngủ, nhà bếp, phòng vệ sinh... tựa như một căn biệt thự lớn.

Tần Mặc Nhiên chợt ngẩn ngơ, không biết mình là đang lên máy bay hay về lại nhà.

Nói cách khác, cậu ta hoàn toàn có thể xem nơi đây là nhà, bởi chiếc máy bay chính là phủ đệ của gia đình.

Gia quyến cùng nhau đến phòng khách.

Nơi đây nhiều bộ ghế sofa.

Mỗi vị trí sofa đều có dây an toàn.

Tần Mặc Nhiên leo lên ghế, việc đầu tiên là thắt dây an toàn cẩn thận.

Trong lúc cậu bé cúi đầu dùng hai tay nhỏ xíu thao tác, Tần Dã cười khẽ bên cạnh:

– Ta thấy ngươi thật sự biết quý sống.

Tần Mặc Nhiên chưa kịp đáp lời.

Lúc này, Tần Bác Hi – đệ nhị – vội giúp nói thay:

– Đương nhiên, ta thằng Mặc Bảo chỉ đang tuân thủ quy tắc thôi mà phải không?

Tần Mặc Nhiên lập tức gật đầu:

– Ừ!

Rõ ràng, đệ nhị đáng yêu hơn nhiều.

Mọi người lần lượt ngồi xuống.

Một tiếp viên đem đồ uống, bánh ngọt đặt trên bàn trà, nói:

– Mời dùng.

Tần Mặc Nhiên liền nhìn trúng chiếc bánh nhỏ, song bị dây an toàn buộc chặt, tay nhỏ không dài nên chỉ với vươn tay chưa chạm tới, chốc lát có phần thất vọng.

Cậu chú ý nhìn bánh ngọt.

Chiếc bánh nhỏ nhắn, một chiếc bánh ly, trên đặt quả dâu tươi nhìn ngon lành vô cùng.

Lúc đó, đệ nhị lại giúp đưa chiếc bánh nhỏ cho cậu:

– Đây, Mặc Bảo này.

Tần Mặc Nhiên nhận lấy bánh, lòng dâng tràn cảm động.

Đệ nhị thật tốt bụng, lại biết cả sở thích của mình.

Cậu ôm bánh, ngấu nghiến một miếng.

Bản thân cậu đã đầy tròn, lại thêm chiếc bánh nhỏ, khiến cảnh tượng thêm phần đáng yêu.

Người khác rảnh rỗi đứng lặng nhìn cậu ăn bánh.

Chẳng rõ sao, chiếc bánh dường như ngon hơn khi được Mặc Nhiên thưởng thức.

Chẳng mấy chốc, cậu ăn nhiều quá khiến hơi mệt, bắt đầu uể oải.

Trần Nhược Lan thấy vậy, bế cậu lên, đặt lên chiếc giường lớn trong phòng ngủ để ngủ.

Giường trên máy bay rất mềm mại, làm từ vật liệu hảo hạng, một cái giường giá trị bằng cả xe sang.

Tần Mặc Nhiên chìm sâu trong chăn ấm mềm, thở đều giấc say.

Không biết ngủ bao lâu, đến lúc mở mắt, họ đã đáp đất.

Sân bay có tài xế tới đón.

Tần Mặc Nhiên vẫn còn buồn ngủ, lên xe lại tiếp tục ngủ thêm.

Khi tỉnh lại, họ đã về lại trang viên.

Chia xa mấy ngày, quay về trang viên, cảm giác thân thuộc xông lên mãnh liệt.

Chú chó Bích Mỹ nhảy tới đón, vui vẻ vờn bên cạnh Mặc Nhiên.

Cậu liền quì xuống ôm chặt cún ta:

– Tiểu Bạch, ngươi ở nhà có vui không?

Con cún vẫy đuôi mừng rỡ, như đáp lại chủ nhân.

Tần Mặc Nhiên lòng lại cưng nựng đầu nó.

Lông chó dày mượt, mềm mại, rất đã tay, như vuốt ve một cục bông.

Cậu bé rất thích vuốt ve bộ lông ấy.

Đương nhiên, cún cũng ngoan ngoãn, giơ đầu ra cho cậu vuốt.

Câu và cún chơi với nhau một hồi, rồi theo mọi người tiến về căn biệt thự.

Cún cũng nô đùa theo.

Không lâu sau, trong biệt thự xuất hiện hai người.

Chính là Tần lão gia tử cùng Tần lão phu nhân từ phủ cũ đến.

Nghe nói con cháu nhà mình du lịch một chuyến, nay đã về, thuận đường nên ghé thăm.

Phòng khách từ không khí vui tươi nhẹ nhàng liền có chút ngột ngạt, như thể có viên băng lạnh được ném xuống dòng nước ấm áp.

Về sự hiện diện của Tần lão gia tử và Tần lão phu nhân, mối gia đình mỗi người phản ứng khác nhau.

Tất cả đều lặng lẽ nhìn về phía Trần Nhược Lan.

Bởi lúc trước, phủ cũ đối với bà có ảnh hưởng sâu đậm nhất.

Tần lão phu nhân không ngừng dùng đủ điều kiện ràng buộc, chỉ trích bà, thường xuyên nói bà không xứng làm con dâu nhà họ Tần.

Tần lão gia tử lại không nói lời gì, song cùng bà con dâu giao tiếp chẳng nhiều, cũng không sâu sắc mặn nồng.

Mọi người trong phòng khách đều lén lút nhìn Trần Nhược Lan.

Bà không lấy làm phiền lòng gì.

Khác xưa kia thận trọng cẩn mật, giờ đây bà ung dung tự tại, tùy ý chào hỏi hai bậc lão tổ, rồi đảm nhiệm vai trò chủ nhân, trao đổi việc với quản gia, chẳng đoái hoài đến hai người già kia nữa.

Tần lão phu nhân ban đầu có phần bất mãn.

Nhưng chẳng bao lâu bà nhận ra mình giờ không thể can thiệp chuyện bên này nữa.

Hơn hết, giờ đây Trần Nhược Lan cũng không thể tùy tiện điều khiển.

Tần Dã với ông bà nội chẳng có gì tốt đẹp, tự mình lấy điện thoại nghịch chơi.

Trước kia luôn có người bên cạnh nói xấu mẹ cậu, không rõ chuyện đó do Hà Linh Nhã hay phủ cũ chỉ đạo, dù sao đi nữa, cậu không có thiện cảm với ông bà nội.

Tần Mặc Nhiên dĩ nhiên cũng chẳng có cảm tình với ông bà, chưa từng gặp mặt mấy lần, chỉ lặng thinh đứng đó.

Nói vậy, giữa gia quyến chỉ có Tần Lễ An, Tần Huyền và Tần Bác Hi tỏ ra lịch sự với hai cụ.

Song cũng vô tác dụng, bởi thái độ hờ hững của ba người kia khiến bầu không khí chẳng thể tốt hơn.

Tần lão gia tử nhìn thấu mọi thứ, thở dài nhẹ.

Tần lão phu nhân cũng phần nào khó chịu.

Bà không phải ngốc nghếch, thấu hiểu những uẩn khúc trong đó.

Rõ ràng chính những hành động trước kia đã gây nên khoảng cách giữa bà và gia đình này.

Bây giờ vấn đề là bà cương quyết thờ ơ với tình trạng kỳ quái này hay hạ mình, cố gắng hàn gắn phần nào mối quan hệ?

Phòng khách chợt yên ắng.

Bất ngờ, một góc phòng, một người hầu đang mở máy quét, rồi cho thêm nước vào đó.

Tần Mặc Nhiên thấy việc này, tò mò hỏi:

– Máy quét cũng phải uống nước sao?

Một câu hỏi rất ngây thơ.

Tần lão phu nhân nghe thấy, biết đây có thể là cơ hội để bà làm hòa.

Bèn chủ động lên tiếng với Tần Mặc Nhiên:

– Máy quét không phải uống nước, có nước rồi mới hoạt động được...

Bà giải thích cặn kẽ cách thức vận hành của máy quét.

Đáng tiếc, bà không nhận được phản hồi như ý.

Tần Mặc Nhiên chỉ ngoảnh mặt nhìn bà một cái rồi mím môi, lặng lẽ quay đi.

Cậu vẫn nhớ rõ những gì bà từng làm với mẹ mình, nhất định không muốn kết nối hòa hoãn với bà.

Cử chỉ từ chối không giao tiếp của Tần Mặc Nhiên khiến mọi người đều trông thấy.

Mỗi người một phản ứng.

Người khác vẻ mặt khó dò, còn Tần lão phu nhân thay đổi rõ nét nhất.

Bà không ngờ mình bày một đường đi, lại bị cháu trai từ chối.

Trong giây lát đó, bà nhận ra không phải vết nứt nào cũng có thể dễ dàng hàn gắn, đồng thời hiểu rằng quá khứ độc đoán của mình có lẽ thật chẳng phải chuyện hay.

Kẻ già đi, nhiều lúc vẫn cứng đầu muốn kiểm soát tất cả.

Lúc khác cũng muốn gia đình bình yên, hưởng thụ tình thương cháu chắt.

Thế nhưng rõ ràng, Tần lão phu nhân không thể hưởng đời an yên nữa.

Không ai biết tâm trạng lúc bà rời phủ đệ ra sao.

Dù sao, dáng vẻ vốn thanh lịch kiêu sa của bà nay có phần già nua.

...

Sau chuyến du hành, quan hệ trong gia tộc Tần thêm khắng khít hơn.

Họ dần quen với tưởng hình sống ở nhà.

Ngoại trừ những trường hợp bất khả kháng không thể về, dù làm sao cũng đều về nhà.

Với họ, ngôi nhà không còn là lời nói lạnh lùng hời hợt.

Nơi đó chứa đựng nhiều điều quý giá, trở thành chốn mong mỏi.

Chuyến du lịch nhiều ngày kết thúc, mọi người cũng nên bắt đầu bận rộn với việc riêng.

Tần Mặc Nhiên còn ít ngày mới đến lúc nhập học, nên tạm thời chưa có chuyện gì phải làm.

Thế là cậu rủ Lệ Trì đến nhà chơi.

Gia đình nghe tin Lệ Trì đến, phản ứng mỗi người mỗi khác.

Phòng khách.

Tần Dã thấy Tần Mặc Nhiên lôi từ chiếc vali ra vài vỏ sò mang từ biển, còn lọc chọn những cái đẹp nhất, rõ ràng là chuẩn bị biếu cho Lệ Trì.

Tần Dã khoanh tay đứng bên, giọng có phần ghen tỵ lẫn dò xét:

– Ngươi định tặng cái đó cho Lệ Trì sao?

Tần Mặc Nhiên ngồi xổm, ngơ ngác gật đầu:

– Đúng rồi, cậu ấy là bạn ta.

Tần Dã giọng khó đoán:

– Vậy sao không tặng cho tam ca của ngươi?

Tần Mặc Nhiên chớp mắt, hỏi lại:

– Vậy anh có muốn không?

Tần Dã lập tức nói:

– Không.

Đừng hiểu lầm, cậu ta đâu có thèm muốn món đó.

Tần Mặc Nhiên nghe vậy mỉm cười đồng ý:

– Thế thì thôi.

Tần Dã không nói gì.

Im lặng một lúc, thở dài:

– Ai lại nói không cho là không cho vậy?

Tần Mặc Nhiên cười khẽ.

Cậu ta thấy tam ca mình khó nắm hơi hơn thời tiết.

Già thì nhỏ tuổi mà thở dài, cúi xuống lại lùng ra vài vỏ sò đẹp khác, đưa cho Tần Dã:

– Cầm đi.

Tần Dã hơi ngại đưa tay.

Vì mình muốn lấy thứ gì thì đâu có hay.

Dù suy nghĩ vậy, vẫn nhận lấy vỏ sò.

Nhìn trên phương diện khác, đấy là em trai tự tay nhặt từng cái một, ý nghĩa khác hẳn.

Sắp giải tán được anh ba kỳ lạ, Tần Mặc Nhiên liền sai vệ sĩ mở cổng rào bên hông, cùng Lệ Trì đi vào trang viên.

Hai thiếu niên vừa trò chuyện vừa đi về phía biệt thự.

Khi đó, Tần Lễ An và Tần Huyền đã lên xe, chuẩn bị đến tập đoàn.

Qua cửa kính xe, Tần Lễ An thấy Tần Mặc Nhiên dẫn một cậu bé về biệt thự, tò mò hỏi:

– Đó là ai vậy?

Tần Huyền cũng nhìn Lệ Trì một cái, xong đáp lại:

– Là bạn của Mặc Bảo.

Tần Lễ An hơi ngạc nhiên:

– Hai người quen nhau sao?

Tần Huyền:

– Cách quen chính xác thì ta không rõ. Ta chỉ biết cậu thiếu niên đó sống ở khu nhà phía bắc trang viên, gia đình bình thường, có một người cha.

Tần Lễ An gật đầu hiểu ra.

Ông quan tâm đến bạn bè của con út, nhưng không can thiệp, bởi đời con mình phải do chính nó bước đi.

Tần Huyền nhìn thấy ông im lặng, liền hỏi:

– Giờ đi làm tại tập đoàn chứ?

Tần Lễ An:

– Đi thôi.

Chiếc Rolls Royce khởi động, rời đi khỏi trang viên.

Bên kia, Tần Bác Hi cũng chuẩn bị đi đóng phim.

Ra khỏi cửa liền gặp Tần Mặc Nhiên và Lệ Trì.

Tần Mặc Nhiên ngẩng đầu nhỏ, lễ phép gọi:

– Anh hai.

Lệ Trì bên cạnh mím môi khẽ động, song chẳng biết gọi thế nào nên lại ngậm miệng.

Cậu không biết có thể gọi Tần Bác Hi là anh hai hay không, nhưng rất có thể không được.

Tần Bác Hi tính tình hòa nhã, không để ý việc nhỏ như vậy, chỉ cười nói:

– Các ngươi vô chơi đi.

Tần Mặc Nhiên:

– Vâng ạ.

Lệ Trì cũng gật nhẹ đầu.

Hai đứa nhỏ bước vào bên trong.

Tần Bác Hi không nhịn được ngoái lại nhìn.

Cậu khá có ấn tượng với Lệ Trì, từng tiếp xúc vài lần.

Trong ký ức Tần Bác Hi, Lệ Trì là đứa trẻ rất đặc biệt, thần sắc trầm tĩnh, ít nói, song thông minh hơn người, là đứa trẻ nổi bật giữa lũ bạn đồng trang lứa.

Nói tóm lại, cậu bé này mang vẻ tiềm năng vô hạn.

Ngắm Lệ Trì một chút, rồi thu mắt lại, bước tiếp.

Sau mấy ngày rong ruổi, cũng đến lúc lành nghề trở lại công việc chính.

Tần Mặc Nhiên phấn khởi dẫn Lệ Trì vào phòng khách, chỉ vào chùm vỏ sò trên bàn trà:

– Đây là tặng phẩm ta dành cho ngươi, lát nữa nhớ mang về nhà nhé.

Lệ Trì gật đầu:

– Vâng.

Cậu chẳng khỏi nhìn nhiều lần chùm vỏ sò ấy.

Vì nghe Tần Mặc Nhiên nói, đây toàn bộ là do cậu nhặt từng chiếc trên bãi biển mà có.

Lúc này, những chiếc vỏ sò bỗng trở nên đẹp đẽ và quý giá vô cùng.

Hai cậu bé trò chuyện, Trần Nhược Lan cũng đi đến phòng khách.

Tần Mặc Nhiên gọi:

– Mẫu thân.

Lệ Trì cũng gọi:

– Dì ạ.

Cậu không lạ lẫm với Trần Nhược Lan.

Bà đối xử với Lệ Trì rất thân thiện:

– Tiểu Trì tới rồi à, đã ăn chưa? Ta sẽ dặn bếp chuẩn bị đồ ăn cho cháu.

Lệ Trì gật:

– Đã ăn rồi.

Trần Nhược Lan:

– Được rồi, vậy Mặc Bảo dẫn Tiểu Trì lên lầu chơi, lát có người hầu đem trà bánh lên cho hai đứa.

Bà đoán, trẻ như Lệ Trì sẽ không thoải mái khi ở cùng người lớn, nên tốt nhất để Tần Mặc Nhiên dẫn cậu bé lên trên.

Tần Mặc Nhiên nghe vậy, tất nhiên dẫn Lệ Trì lên lầu.

Hai đứa nhỏ đến phòng ngủ trên tầng.

Vào phòng, mỗi đứa ngồi một tấm đệm mềm, tiếp tục chuyện trò.

Tần Mặc Nhiên hỏi Lệ Trì mấy ngày qua đi chơi đâu.

Lệ Trì đáp:

– Không đi đâu, chỉ ở nhà thôi.

Tần Mặc Nhiên tò mò hỏi:

– Không gặp bạn bè cùng chơi à?

Lệ Trì thành thật:

– Không có.

Tần Mặc Nhiên nghe vậy mím môi, cố gắng gợi ý:

– Cậu cũng nên chơi với nhiều bạn khác nữa.

Nhớ hồi trước có lần cậu bảo Lệ Trì vậy, nhưng rõ ràng cậu ta không làm.

Cậu muốn thế giới của Lệ Trì sống động hơn, chứ không đơn độc.

Quả nhiên, Lệ Trì lại nói:

– Tôi có thể chơi với cậu.

Tần Mặc Nhiên lắc đầu:

– Không được.

Sao có thể chỉ có một mình là bạn cậu nhỉ?

Phải có nhiều bạn chứ.

Lệ Trì theo lý nói:

– Được, tôi hiểu rồi.

Tần Mặc Nhiên không rõ liệu Lệ Trì có thật nghe lời, lòng hơi bồn chồn.

Lúc này, cậu ôm con búp bê hình hải cẩu mềm mại, khuôn mặt nhỏ áp sát con búp bê, trông còn mềm hơn cả búp bê.

Lệ Trì liếc nhìn Tần Mặc Nhiên, hỏi:

– Sắp vào học rồi, cậu chuẩn bị tốt chưa?

Cậu không muốn nối lại câu chuyện lúc nãy, thấy Mặc Nhiên hơi phiền muộn.

Nhắc đến việc học, Tần Mặc Nhiên đổi chủ đề ngay:

– Giáo viên dặn dịp nghỉ hè nên đọc nhiều sách, mà tớ còn chưa đọc gì cả.

Lệ Trì:

– Bây giờ học luôn chẳng được sao? Chỗ nào không hiểu tôi dạy cho.

– Được thôi.

Rồi hai đứa bé bắt đầu học cùng nhau.

Tần Mặc Nhiên lấy ra mấy quyển sách trong tủ sách.

Kỳ học lớp Một kỳ đầu đã học được không ít, bao gồm cách đánh vần chữ Hán, thơ ca, toán những phép tính đơn giản.

Tần Mặc Nhiên không phải thần đồng, nhưng đầu óc cũng nhanh nhạy, thái độ học tập chăm chỉ, nên thường hoàn thành tốt bài tập, được thầy khen.

Song vẫn còn vài chữ chưa biết, vài phép tính phức tạp không làm nổi.

Nhân lúc có Lệ Trì bên cạnh, cậu tiện thể hỏi.

Tần Mặc Nhiên mang sách tới cửa sổ lớn, ngồi kiết già, mở sách ra.

Lệ Trì cũng ngồi đại bên cạnh.

Cậu chỉ chỗ không hiểu hỏi Lệ Trì.

Lệ Trì trả lời cặn kẽ.

Tần Mặc Nhiên kinh ngạc:

– Cậu giỏi quá, sao đều biết hết vậy?

Lệ Trì thản nhiên:

– Thực ra cũng không khó đâu.

Tần Mặc Nhiên:

– ...

Vậy sao mình lại chẳng hiểu?

Lệ Trì hình như nhận ra điều gì, suy nghĩ rồi sửa câu:

– Thật ra cũng hơi khó một chút.

Tần Mặc Nhiên muốn cười, cố nén rồi lại tiếp tục hỏi.

Cậu hỏi không ít câu, vừa hỏi vừa cầm bút ghi chép.

Quá trình ấy hơi nhàm chán.

Chợt một lúc Tần Mặc Nhiên bất ngờ đập đầu vào sách.

Lệ Trì bên cạnh giật mình:

– Sao vậy?

Tần Mặc Nhiên ngóc đầu lên, mím môi lẩm bẩm:

– Tớ thấy khó quá.

Trán cậu ló cái vết ửng đỏ.

Da cậu trắng quá, rất dễ để lại vết hằn.

Lệ Trì nhìn vết đỏ trên trán, định với tay sờ thử, nhưng lại thôi, chỉ nói:

– Sau này không hiểu gì cứ hỏi tôi.

– Thật sao? Tốt quá!

Tần Mặc Nhiên ngoảnh mặt, cười ngọt ngào với Lệ Trì.

Ánh nắng bên ngoài có lẽ còn kém sáng hơn nụ cười ấy.

Lệ Trì nhìn người như thế, vẫn cảm thấy không cần thiết phải kết bạn thêm ai khác.

Chỉ có Tần Mặc Nhiên thôi, được chứ sao không?

Đề xuất Cổ Đại: Thân Xác Bị Chiếm, Nịnh Bợ Kẻ Thù? Nữ Phụ Độc Ác Sát Phạt Quyết Đoán
BÌNH LUẬN
Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

2 tháng trước
Trả lời

Xin chào, mình đăng nhầm chương của truyện này, nếu ai đang đọc dở có thể sang đây đọc tiếp nhé, đây mới là đúng truyện: https://huongkhilau.com/gia-thien-kim-cung-muon-duoc-bay-anh-em-doan-sung

MeowMazik
MeowMazik

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

từ chương 108 trở đi bị lỗi chữ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện