Chương thứ một trăm linh chín
Trong tâm trí dấy lên nỗi bấp bênh chẳng yên ổn.
Tần Mặc Nhiên vì muốn bù đắp tiến độ học tập đã bỏ lỡ, nên vào cuối tuần đầu tiên, y chẳng trở về gia đình.
Vào sáng thứ Bảy, y một mình ngồi trong phòng ký túc, ngồi trước bàn học chăm chú giải bài tập.
Chẳng mấy chốc vừa xong một bài, điện thoại vang lên.
Là tiếng gọi từ tam huynh Tần Dã.
Tần Mặc Nhiên nở một nụ cười nhẹ, giọng vui vẻ đáp lại: “Tam ca?”
Giọng đặc trưng của Tần Dã bên kia đầu dây vang lên: “Cuối tuần này ngươi không trở về nhà sao?”
Tần Mặc Nhiên đáp: “Phải, ta muốn bù lại những phần kiến thức còn thiếu.”
Vừa nói vừa tiến đến bên cửa sổ, ngước mắt nhìn xa xa, cho đôi mắt được thư thái.
Tần Dã hơi bất mãn nói: “Học hành làm sao bằng được trở về nhà chứ?”
Nghe giọng điệu ấy có mấy phần thương cảm, thật tựa như một vị huynh trưởng cô đơn nơi tổ ấm vắng lặng.
Tần Mặc Nhiên không nhịn được mỉm cười đáp: “Chỉ có cuối tuần này không về mà thôi, tuần tới ta sẽ cố gắng trở về.”
Tần Dã không muốn để mất mặt trước em trai, cố nén tiếng thở dài rồi nói: “Thôi được, ta có chút việc, đến trường ngươi, ta sẽ mang cho chút đồ.”
Tần Mặc Nhiên khuyên rằng: “Thật ra không cần phiền đến ngươi đâu.”
Tần Dã đáp: “Sao lại không phiền? Ngươi nhớ lấy tới cổng trường nhận đồ.”
Tần Mặc Nhiên đành thuận theo: “Được rồi.”
Cuộc gọi kết thúc, hắn lại trở về bàn học, tiếp tục làm bài một lúc.
Khoảng chừng lúc tam huynh gần đến, y mới thu dọn rồi rời khỏi phòng.
Đi dạo, y đeo lên tai một chiếc tai nghe, bên trong phát tiếng nghe hiểu Anh ngữ.
Gần đây, tiết trời đã giảm hẳn nhiệt độ.
Tần Mặc Nhiên bước khỏi khu ký túc, luồng gió mát thổi qua, khuôn mặt trắng nõn, mượt mà hiện ra dưới những lọn tóc trước trán.
Y khép chặt chiếc áo khoác mình, một bên nghe tiếng học, một bên tiến về hướng cổng trường.
Lên trung học, Tần Mặc Nhiên cao thêm nhiều, chỉ có thân hình vẫn thanh mảnh hơn so với các nam đồng học khác, dù khoác áo dày vẫn thấy yếu ớt như bị gió lay động.
Chàng trai này dáng vẻ điển trai giữa sân trường chẳng khác gì một vệt sáng rực rỡ.
Đeo tai nghe, y chìm vào thế giới riêng của mình, men theo sân vận động mà đi.
Nhiều cô gái xoay người nhìn theo.
“Hắn là ai nhỉ? Trước đây chưa từng thấy.”
“Có vẻ như là học sinh mới đến lớp một.”
“Tôi đã nói rồi, vừa đẹp trai, làm sao ta có thể không chú ý đến vậy chứ!”
“Tôi thích khí chất khiêm nhường không khoe khoang của hắn.”
Tần Mặc Nhiên không hề biết mình đã trở thành tâm điểm, nét mặt bình thản, băng qua mấy con đường, lập tức đến cổng trường.
Bên ngoài cổng, có chiếc Maybach đã đậu sẵn.
Nhìn thấy biển số xe, y tháo tai nghe, tiến về phía đó.
Tần Dã cũng nhận ra em, mở cửa xe bước xuống.
Tần Dã trước kia phát triển tựa game đã trở nên cực kỳ nổi tiếng, giá trị bản thân tăng vọt qua đêm, nay là nhân vật quan trọng của công ty game.
Quả thật không dựa vào thế lực gia đình, y dựa vào tài năng riêng từng bước vươn lên vị trí lãnh đạo.
Một thời gian không gặp, khí chất Tần Dã càng thêm trầm ổn, chỉ còn đôi mắt sắc lẹm còn sót lại chút kiêu ngạo vốn có.
Tần Mặc Nhiên tiến tới gọi thân mật: “Tam ca.”
Tần Dã vẫn còn trách móc: “Gọi tam ca cái gì? Cả cuối tuần cũng chẳng về nhà.”
Tần Mặc Nhiên đành cười bất lực: “Ta nói rồi, phải học hành mà.”
Tần Dã nhìn từ đầu đến chân y: “Đến trường mới cảm giác ra sao? Thích nghi chưa? Có bị ai bắt nạt không?”
Nói xiết một loạt câu hỏi như thể nếu em trai bị bắt nạt, y sẽ dẹp phẳng cái trường này.
Tần Mặc Nhiên vội giải thích: “Ừm, tốt lắm, thầy cô cùng các bạn đều rất thân thiện.”
Tần Dã quét mắt quanh, xác nhận không có vấn đề rồi mới nói: “Thế thì tốt rồi, ngươi nhớ kỹ, nếu bị ai đó bắt nạt, cần báo ngay cho ta. Ngươi có người chống lưng mà.”
Tần Mặc Nhiên trong lòng ấm áp, mỉm cười: “Được, ta biết rồi.”
Lúc này, Tần Dã kéo đến phía sau xe lấy ra một va li lớn: “Đây là đồ mẹ dặn ta mang tới cho ngươi.”
Tần Mặc Nhiên hỏi thăm: “Trong này có gì thế?”
Tần Dã đặt va li trước mặt hắn: “Là đồ ăn thức uống và trang phục. Ngươi không về nhà, mẹ bảo ta mang đến đây.”
Tần Mặc Nhiên gật đầu: “Ừ.”
Tần Dã lại lấy ra một tấm thẻ ngân hàng: “Cầm lấy, đây là ta tặng ngươi.”
Giờ trò chơi của y đột nhiên cháy hàng, tiền thưởng rất nhiều, thoải mái cho em trai một tấm thẻ ngân hàng không thành vấn đề.
Tần Mặc Nhiên vội nói: “Ta bây giờ không thiếu tiền tiêu vặt đâu.”
Tần Dã vẫn nhét tấm thẻ vào tay y: “Ngươi không thiếu, ta không cho được à? Cầm lấy.”
Lời đã đến nước này, Tần Mặc Nhiên đành nhận lấy.
Tần Dã nói mật mã cho y, rồi lại bảo: “Dùng thế nào cũng được, đừng để bản thân bị thiệt thòi.”
Tần Mặc Nhiên gật đầu: “Được rồi, cảm ơn tam ca.”
Tần Dã trông thấy em trai vẫn còn băn khoăn, lại dặn dò một hồi, rồi mở cửa xe chuẩn bị đi làm việc.
Nhưng khi nhìn thấy chiếc va li lớn bên cạnh Tần Mặc Nhiên, y dừng lại: “Hay để ta giúp ngươi kéo va li về phòng nhỉ?”
Y cảm thấy thân thể em trai yếu ớt ấy, kéo va li thế này chắc chắn cực khổ.
Hơn nữa, đôi tay trắng nõn mềm mại của em chỉ thích hợp chơi đàn dương cầm, chăm sóc hoa cỏ, chẳng thích hợp làm việc nặng đâu.
Nhưng Tần Mặc Nhiên từ chối: “Không sao, ta tự kéo được. Huynh có việc, đi đi.”
Tần Dã vẫn lo lắng: “Chắc ngươi thật sự kéo nổi à?”
Tần Mặc Nhiên chắc chắn gật đầu: “Ừm.”
Dù sức khỏe từ nhỏ yếu ớt, nhưng hầu hết việc vẫn tự mình làm, chẳng phiền tới người khác hoài.
Tần Dã xác nhận một lần rồi mới lên xe rời đi.
Chiếc Maybach lao vút đi.
Tần Mặc Nhiên đứng nhìn theo tam huynh đến khi bóng xe khuất hẳn, mới kéo va li tiến bước.
Bánh xe va li nặng nề lăn trên nền gạch, phát ra tiếng rền vang rì rầm.
Tần Mặc Nhiên kéo va li, chuẩn bị trở về cổng sau trường.
Nghe nói phía cổng sau trường có quán ăn khá ngon, y định ghé qua dùng cơm rồi mới trở về phòng.
Cùng lúc ấy, trong con hẻm nhỏ.
Mấy gã nam sinh bặm trợn chận đường Lệ Trì.
Lãnh đầu tên đầu vàng ngẩng cằm kiêu ngạo nhìn Lệ Trì: “Lệ Trì, ngươi có tưởng tới ngày hôm nay sao? Bình thường có gì lắm anh hùng à? Cứ tiếp tục kiêu căng nữa đi!!”
Lệ Trì đứng dáng thảnh thơi, nhìn bọn hắn với ánh mắt lạnh lùng.
Tên đầu vàng bị cái nhìn ấy chọc tức: “Còn giả ngu gì nữa? Hôm nay để cho ngươi biết thế nào là đau đớn!!”
Gã ta lâu nay đã rất không ưa Lệ Trì, kẻ học giỏi lạnh lùng kiểu đó thật đáng ghét, dáng vẻ y như không biết thế nào là thực tế, tưởng mình oai phong lắm.
Đã vậy thì hôm nay hắn phải dạy cho Lệ Trì một bài học về cách làm người!
Tên đầu vàng rít lên: “Anh em, cùng lao vào!!”
Mấy tên khác nghe vậy, xắn tay áo tiến gần Lệ Trì, miệng cứ chửi rủa.
Lệ Trì lạnh lùng liếc nhìn bọn chúng, như thể nhìn những thứ chết rồi.
Chẳng bao lâu, trong con hẻm vang lên tiếng ầm ĩ kêu la.
Tần Mặc Nhiên kéo va li đi ngang, vô tình nghe thấy tiếng ồn ào trong hẻm, liền quay đầu, nét mặt đổi sắc.
Có người đang bắt nạt Lệ Trì sao?!
Tần Mặc Nhiên kéo va li tới gần, giọng nghiêm khắc: “Các người làm gì vậy?”
Lúc này, Lệ Trì đã đánh bại mấy gã kia nằm vật dưới đất.
Bọn đang nằm đó khóc không thành tiếng.
Lệ Trì tiến thêm một bước, định tiếp tục đạp, bỗng thấy bóng Tần Mặc Nhiên xuất hiện.
Lệ Trì dừng động tác, ánh mắt lấp lánh, liền ngồi lên đống gạch bên tường.
Y ngồi xuống, cúi đầu hơi gập mình, tay không rõ dính máu của mình hay người khác, từng giọt máu đỏ như máu thỏ rơi xuống đất, rất đậm nét.
Tần Mặc Nhiên thấy vậy, bỏ va li chạy lại, lo lắng quỳ xuống hỏi: “Lệ Trì, ngươi sao rồi?”
Lệ Trì ngước mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt lo lắng của y, giọng hơi khàn: “Cũng tạm ổn.”
Nhưng chuyện này làm sao giống như lời y nói “tạm ổn” được.
Tần Mặc Nhiên cau mày, vốn tính nết hiền hòa, vậy mà mặt bỗng hiện sắc giận, đứng lên vung mắt nhìn đám nam sinh đang nằm dưới đất: “Các người cũng là học sinh trường này sao? Lại còn dám đánh bạn? Ta sẽ báo thầy cô!”
Mỗi chữ như đập mạnh xuống nền đất.
Những kẻ nằm dưới kia cũng ngừng rên rỉ.
Chờ đã, ai mới là kẻ đánh ai chứ?
Họ chưa bao giờ chịu sự oan ức như thế này!
Tần Mặc Nhiên còn lấy điện thoại ra, quay phim những kẻ kia: “Câu chuyện này ta sẽ lưu kĩ bằng chứng, các người không chạy thoát đâu.”
Lệ Trì ngồi trên đống gạch ngước mắt nhìn Tần Mặc Nhiên.
Y thấy Tần Mặc Nhiên nổi giận vì mình, nét mặt nghiêm trọng hơn mọi khi, đầy sự bảo vệ.
Lệ Trì chăm chú nhìn y, chưa từng rời mắt.
Tần Mặc Nhiên tiếp tục cáo trách đám nam sinh dưới đất.
Cuối cùng một gã không chịu nổi nói: “Sao được? Thử xem ai đánh ai! Đừng oan uổng người khác vậy!”
Tần Mặc Nhiên chậm rãi đáp: “Tất nhiên là các người bắt nạt hắn! Các người đông người, hắn chỉ một mình, có gì không rõ ràng sao?”
Mấy gã kia không biết nên biện minh hay không.
Chính vì bọn họ bị một người đánh bại, thật sự quá nhục nhã!
Tần Mặc Nhiên sao lưu bằng chứng xong, mới hỏi Lệ Trì: “Ngươi có thể đi được không?”
Lệ Trì đứng dậy từ đống gạch vỡ, dường như bị thương, suýt ngã một cái.
Tần Mặc Nhiên vội nâng đỡ: “Cẩn thận!”
Lệ Trì nhìn Tần Mặc Nhiên một cái.
Giờ Tần Mặc Nhiên giữ chặt y, hai người đứng sát bên nhau, hơi ấm truyền qua lớp vải.
Lệ Trì nhờ vào lực đỡ của Tần Mặc Nhiên mà tiến vài bước, mới đứng vững.
Mấy gã kia dưới đất kinh ngạc.
Mới trước đó đánh họ hung hãn dữ dội từ đâu ra giờ lại yếu đuối thế này?
Người học giỏi đều kỳ quái thế sao?
Khi thấy Lệ Trì có thể tự đi, Tần Mặc Nhiên kéo va li tới: “Giờ chúng ta tìm hiệu thuốc xử lý vết thương trên tay ngươi đã.”
Lệ Trì ngoan ngoãn: “Được.”
Hai người sánh vai bước ra khỏi con hẻm.
Ra khỏi hẻm, không xa là quầy thuốc.
Bác sĩ kê nước sát trùng và thuốc mỡ.
Họ ngồi trên băng ghế dài bên ngoài quầy thuốc, Tần Mặc Nhiên chăm sóc vết thương cho Lệ Trì.
Vết thương không nặng, chỉ phần mu bàn tay bị trầy xước, sưng đỏ nhẹ.
Tần Mặc Nhiên vừa mở chai sát trùng, vừa nhắc nhở: “Chắc hơi đau chút, ráng chịu nhé.”
Lệ Trì đáp: “Ừm.”
Tần Mặc Nhiên bắt đầu sát trùng vết thương.
Đôi tay Lệ Trì rất đẹp, lòng bàn tay rộng, các ngón thon dài, trông có sức mạnh.
Giờ đây dính chút máu làm tăng vẻ nét nguy hiểm.
Nhưng Tần Mặc Nhiên chẳng có tâm trí ngắm nhìn, cau mày, đầy niềm thương cảm: “Chắc đau lắm nhỉ?”
Lệ Trì dù không thay đổi nhịp thở, vẫn nhìn thẳng xác nhận: “Ừ, khá đau.”
Tần Mặc Nhiên càng cau mày: “Thế thì sao? Để ta thổi một chút?”
Lệ Trì ánh mắt thoáng sáng, chần chừ rồi đáp: “Được.”
Tần Mặc Nhiên nghe vậy thực gian gần bàn tay Lệ Trì mà thổi.
Khi y cúi đầu, lông mi đen dày càng thêm dài mịn, gò má trắng nõn trông thật dịu dàng.
Luồng hơi ấm theo mu bàn tay chảy qua, khiến da dẻ tê rần ngấm ngầm…
Lệ Trì vừa bị thương, thở đều đặn không loạn, giờ thở lại có phần gấp gáp không rõ nguyên do.
Ngón tay y rụt lại rồi vội rút tay đi: “Không cần thổi nữa.”
Tần Mặc Nhiên ngẩng đầu, mặt bình thản: “Sao vậy?”
Lệ Trì trong lòng như sóng ngầm trào dâng, nhưng giọng điềm đạm: “Cảm giác đỡ đau rồi.”
Tần Mặc Nhiên hoàn toàn tin tưởng, gật đầu: “Ồ, vậy ta thoa thuốc lên cho ngươi.”
Rồi y mở thuốc mỡ, dùng bông thoa lên vết thương.
Lệ Trì chăm chú nhìn y, trong đôi mắt đen như ẩn chứa làn sóng mờ mịt.
Nội tâm cũng dấy lên muôn vàn sóng gió, chẳng hề yên ổn.
Đề xuất Hiện Đại: Vào Đông Tái Hiện
[Nguyên Anh]
Xin chào, mình đăng nhầm chương của truyện này, nếu ai đang đọc dở có thể sang đây đọc tiếp nhé, đây mới là đúng truyện: https://huongkhilau.com/gia-thien-kim-cung-muon-duoc-bay-anh-em-doan-sung
[Luyện Khí]
từ chương 108 trở đi bị lỗi chữ