"Vãn Vãn, thật sự không cần tụi chị đi cùng em sao?"
Tiểu Phấn Điệp bay lơ lửng bên cạnh Lâm Vãn Nguyệt, nhìn cô bé chân tay lóng ngóng tự thay một bộ quần áo sạch sẽ, có chút lo lắng nói.
Là một con quỷ, cô nàng đương nhiên cũng nhìn ra được oán khí bao trùm trên người Lưu đại thiếu và đám gia đinh kia.
Vì phải thay quần áo nên Lai Phúc bị chặn ở bên ngoài, nhưng tai hắn vểnh lên thật dài, vẫn nghe thấy tiếng của Tiểu Phấn Điệp và Lâm Vãn Nguyệt, cũng vội vàng nói: "Đúng vậy đúng vậy, em vẫn nên dắt tụi anh đi cùng đi, dù sao cũng có thể giúp em một tay."
"Hông hông hông!" Lâm Vãn Nguyệt lại lắc đầu: "Các anh chị cũng hông giúp được gì đâu nà."
Tiểu Phấn Điệp lập tức nhướn mày liễu, mắt thấy sắp nổi giận.
Lâm Vãn Nguyệt vội vàng nói: "Cái chú thiếu gia đó uế khí tích tụ nhanh lắm nà, chắc chắn nà một con đại quỷ lợi hại nà, nếu con dùng tới Tử Kim Phù Chú nà, có khi nà làm các anh chị bị thương đó nà."
"..." Tiểu Phấn Điệp và Lai Phúc đều câm nín.
Tử Kim Phù Chú của Lâm Vãn Nguyệt quả thực rất lợi hại, cái lần đầu gặp Tiểu Phấn Điệp đó, dù chưa thực sự dùng tới nhưng cũng đủ khiến hai con quỷ này còn sợ hãi mãi.
Hai con quỷ cũng yên tâm rồi, trên người Lâm Vãn Nguyệt có thứ lợi hại như vậy, dăm ba con quỷ nhỏ chắc chắn không làm gì được cô bé.
"Với nại lát nữa cha đi cùng con nà, ở nhà chỉ có nãi nãi và nương hai người phụ nữ trông các ca ca nà, còn phải nhờ các anh chị canh giữ nà, đừng để ai bắt nạt nà!"
"Yên tâm đi!" Tiểu Phấn Điệp mỉm cười rạng rỡ, "Chuyện này cứ giao cho chị, đứa nào mà không có mắt dám đâm đầu vào tay chị thì kết cục không chỉ đơn giản như đôi nam nữ nhà họ Vu đâu."
Lâm Vãn Nguyệt gật đầu, về điểm này cô rất yên tâm.
Đặc biệt là còn có Lai Phúc canh ngoài cửa giúp sức, tuyệt đối có thể khiến kẻ nào đến cũng phải xui xẻo đầy mình, không chết cũng bị thương.
……
Trong phòng
Liễu Quân Lan gọi con trai đến trước mặt, dặn dò: "Ta thấy nhà họ Lưu đó không giống kiểu người dễ nói chuyện đâu, lát nữa con đi theo đó, có gì không ổn thì dù thế nào cũng phải nhớ cướp Vãn Vãn mang về nhà... Con phải nhớ cho kỹ, giờ nó chính là con gái ruột của con đấy!"
"Nương, nương cứ yên tâm đi, con đã sớm coi Vãn Vãn là con gái ruột rồi, chắc chắn sẽ không bỏ mặc con bé một mình đâu." Lâm Uy Minh đảm bảo.
Vị đại thiếu gia kia chỉ là cái miệng hơi dơ một chút, nhưng bạc thì vẫn rất sạch sẽ mà.
Một vị thiếu gia thích vung tiền như vậy thì có thể có tâm địa xấu gì chứ?
"Nãi nãi, tụi con cũng muốn đi theo em gái, được không ạ?" Hai cái đầu nhỏ bẩn thỉu ló vào từ cửa.
Chúng vừa nãy cũng chú ý tới cỗ xe ngựa cao lớn oai vệ ngoài cửa, lớn bằng ngần này rồi mà tụi nó vẫn chưa được ngồi xe ngựa bao giờ.
Nếu có thể theo em gái ngồi xe ngựa thì tốt biết mấy!
Thế thì oai lắm, chắc chắn sẽ khiến đám trẻ trong thôn thèm thuồng đến chết mất.
"Không được." Đáng tiếc là Liễu Quân Lan chẳng thèm để ý đến tâm tư của hai đứa cháu trai, dứt khoát từ chối: "Em gái các con là đi cứu người, chứ không phải đi chơi, dắt hai đứa theo chỉ tổ vướng chân vướng tay."
"Ồ..." Lâm Tử Hàn và Lâm Tử Thu đành phải ấm ức bĩu môi, cùng đám bạn nhỏ vây quanh con ngựa kiêu hãnh kia mà chạy vòng quanh.
Lưu đại thiếu nói được làm được, phát cho mỗi người trong thôn một lượng bạc.
Vốn dĩ người xem náo nhiệt đã đông, lần này càng bùng nổ hơn, già trẻ lớn bé trong thôn đều chạy ra xếp hàng.
Lưu đại thiếu chẳng coi chút tiền lẻ này ra gì, nhưng nhìn đám người ở thôn quê nghèo khổ này vui đến phát điên, trong lòng cũng có chút đắc ý, coi như là tích phúc cho muội muội.
Dù sao mỗi năm nương hắn cúng dường vào miếu cũng nhiều hơn chỗ này nhiều.
Bánh xe lăn bánh, xe ngựa dừng lại trước cổng nhà họ Lưu bề thế.
Lưu lão gia đã sớm canh chừng ngoài cửa, thấy con trai về, cổ vươn dài ra như cổ ngỗng chờ đợi.
Kết quả thấy con trai mình dẫn theo một cái "hạt đậu nhỏ" ba tuổi bước xuống, phía sau thì theo một người đàn ông cao lớn vạm vỡ.
Mẹo nhỏ: Nếu thấy truyện hay, để tránh lần sau không tìm thấy, hãy nhớ thêm vào giá sách nhé.
Theo yêu cầu của đông đảo độc giả, hiện đã ra mắt tính năng thành viên VIP miễn quảng cáo.
Nhưng hai người này nhìn thế nào cũng không giống đạo sĩ có thể trừ tà.
"Con trai, không phải con bảo đi mời cao nhân rồi sao?" Lưu lão gia hỏi.
"Vị này chính là tiểu thần tiên! Bản lĩnh lớn lắm, liếc mắt một cái đã nhìn ra nhà mình có vấn đề rồi." Lưu đại thiếu đắc ý giới thiệu Lâm Vãn Nguyệt với cha mình.
"..." Lưu lão gia không nói gì.
Nhưng nội tâm ông đang gào thét điên cuồng.
Con trai ông có phải có vấn đề về IQ không?
Đây rõ ràng chỉ là một con nhóc ba tuổi, tóc còn hơi hoe vàng, ngay cả quần áo cũng là đồ cũ vá chằng vá đắp, nhìn thế nào cũng chỉ là một con bé nhà nghèo.
Làm sao có thể là tiểu thần tiên gì chứ?
Lưu lão gia thầm kết luận, con trai ông hình như lại bị lừa rồi?
Con trai ông thật là đơn thuần, đều tại thế giới này quá phức tạp.
Lâm Vãn Nguyệt chỉ cần đứng trước cổng Lưu gia là có thể cảm nhận được những luồng âm phong rít gào.
Con quỷ trong đại trạch họ Lưu này có lẽ còn mạnh hơn cô tưởng tượng nhiều.
Oán khí này đã hóa thành sát khí rồi!
Nếu người nhà họ Lưu vẫn không hay không biết, rất có thể tất cả sẽ chết ở đây.
Lưu phu nhân Chu thị túc trực bên cạnh con gái, cả người tiều tụy đi trông thấy, trong mắt đầy những tia máu đỏ.
Thấy con trai mình dắt về một con nhóc ranh, lòng bà nguội lạnh mất một nửa.
Đứa con gái tội nghiệp của bà e là không cứu được rồi.
Một con nhóc thế này thì làm được gì chứ?
"Tiểu thần tiên, ngài mau xem đi, muội muội ta đã sốt cao mấy ngày rồi, vẫn chưa tỉnh lại! Phải làm sao bây giờ ạ?" Lưu đại thiếu lo lắng hỏi.
Lâm Vãn Nguyệt chỉ đứng bên giường Lưu tiểu thư, đôi lông mày nhíu chặt.
Thiếu nữ nằm trong chăn gấm nhắm nghiền hai mắt, làn da không còn là đỏ bừng nữa mà bắt đầu chuyển sang đen, hơi thở có thể thấy rõ những làn sương trắng.
Nếu không nhanh chóng hạ sốt, thiếu nữ e là sẽ bị thiêu chết sống.
"Nà!" Lâm Vãn Nguyệt lấy từ trong ngực ra một lá dược phù màu xanh và một lọ Ibuprofen màu hồng, giao cho nha hoàn đang túc trực bên cạnh: "Cho tỷ tỷ uống cái nài nà."
"Cái này... thật sự có tác dụng sao?" Lưu phu nhân Chu thị không nhịn được lên tiếng.
"Phu nhân, bà có bít con quỷ đó tại sao nại tới hông nà?" Lâm Vãn Nguyệt nhìn về phía Chu thị.
"Ngươi... ngươi nói gì? Ngươi hỏi ta, sao ta biết được?" Chu thị bị ánh mắt của Lâm Vãn Nguyệt nhìn đến phát lạnh cả người.
Đôi mắt của con bé này quá sạch sẽ, cũng quá sáng rõ, bị cô bé nhìn vào cứ như thể hoàn toàn mất đi lớp che chắn, cái gì cũng bị nhìn thấu hết.
"Phu nhân chắc chắn bít nà, con quỷ đó chính nà tới tìm bà đó nà." Giọng Lâm Vãn Nguyệt không lớn, nhưng đủ để mọi người trong phòng đều nghe thấy.
"..." Chu thị trợn mắt, ném khăn tay xuống đất, "Con nhóc ranh này, tuổi còn nhỏ mà đã ăn nói xằng bậy, nói năng hồ đồ! Ta thấy ngươi chính là một đứa lừa đảo nhỏ, tới nhà ta để lừa tiền thôi! Ta nói cho ngươi biết, ta không dễ bị dắt mũi như con trai ta đâu, ngươi mà dám giả thần giả quỷ, ta sẽ không tha cho ngươi."
"Phu nhân hông tin nà, vậy thì đi soi gương thử đi nà." Lâm Vãn Nguyệt không bị bà ta dọa cho sợ, thong thả nói.
"Tiểu thần tiên, ngài đừng có dọa tôi mà." Lưu đại thiếu đứng bên cạnh nghe thấy, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm nương mình.
Phát hiện trong mắt nương hắn có hai tia máu đỏ đâm thẳng qua đồng tử, cái này rõ ràng là không đúng rồi...
Mẹo nhỏ: Tính năng "Tin nhắn nội bộ" cho người dùng đăng nhập đã được tối ưu hóa, chúng tôi có thể nhận và phản hồi tin nhắn của bạn kịp thời, vui lòng đến Trung tâm người dùng - trang "Tin nhắn nội bộ" để kiểm tra!
Đề xuất Cổ Đại: Tướng Quân Quá Ngạo Kiều