Lai Phúc tuy không ngửi thấy mùi thối như hố phân nổ, nhưng cũng không ngăn được lão ôm một cái cây nôn thốc nôn tháo.
Để tế lễ cho mối tình đầu vừa mới chết yểu của mình.
Người khác bị hun cho nôn, còn lão, là bị dọa cho nôn vì quá xấu!
Khó khăn lắm mới gặp được một nữ quỷ xinh đẹp nhường này, xứng đôi với lão biết bao.
Kết quả mồm độc thì thôi đi, vậy mà lại còn xấu xí đến thế!
Vừa nãy nó còn mắng lão là đồ quỷ xấu xí nữa chứ, nó có muốn soi gương nhìn lại mình không hả? Cái mặt này nát bét rồi, lưỡi còn thè ra dài thượt, nhìn qua là biết bị treo cổ chết.
Lai Phúc cảm thấy mình tuy tướng mạo không đẹp, nhưng dù sao cũng gọi là 'ngũ quan đoan chính', nhìn lại nữ quỷ kia xem, mấy thứ trên mặt về cơ bản đều không nằm đúng vị trí cũ nữa rồi!
Lai Phúc lão cũng chẳng có yêu cầu gì khác, có thể độc thân hơn hai nghìn năm qua, chẳng phải đều dựa vào trái tim kiên định của một kẻ cuồng cái đẹp sao?
Bây giờ, nữ quỷ xinh đẹp nhường này vậy mà cũng là giả?
Lai Phúc tan nát cõi lòng.
Lâm Vãn Nguyệt không tan nát cõi lòng, nhưng nữ quỷ rất muốn xông tới xé xác cô ra.
"Khá khen cho con nhóc con nhà ngươi!" Trong hai hốc mắt trống rỗng của nữ quỷ bùng lên tia sáng thù hận và điên cuồng, nó gằn giọng thê lương: "Vốn dĩ nể tình đều là phụ nữ, ta đã định tha cho ngươi rồi!"
"Nhưng ngươi không biết điều, là tự ngươi tìm đường chết, ngươi dám ra tay làm hỏng mặt ta, ta giết ngươi, ta muốn con nhóc làm tay sai cho đám đàn ông thối tha như ngươi phải chết!" Giọng nói của nữ quỷ vì phẫn nộ mà trở nên có vài phần thê thiết.
"Vãn... Vãn Vãn, chuyện này... chuyện này phải làm sao đây?" Đỗ lão nương nhìn mà run cả chân, túm lấy cánh tay Liễu Quân Lan.
Cảm thấy càng ở gần Lâm Vãn Nguyệt thì càng có cảm giác an toàn.
Liễu Quân Lan cũng là lần đầu tiên nhìn thấy quỷ, quả nhiên chẳng khác gì mô tả trong truyện Liêu Trai, ngay cả bà cũng thấy có chút sợ, bị Đỗ lão nương chạm vào cánh tay, lập tức phản ứng thái quá đẩy bà ta sang một bên, còn mình thì chắn trước mặt Lâm Vãn Nguyệt.
"Ngươi hổng làm hại được ta đâu." Lâm Vãn Nguyệt từ trong ngực lôi ra một lá bùa khác, cũng là giấy vàng, nhưng bên trong không phải dùng chu sa đỏ viết bùa, mà là màu tím lưu quang tràn trề.
Màu sắc cửu ngũ chí tôn như vậy, không phải cấp bậc Thiên sư thì không thể xuất thủ.
Đồng thời cũng nói lên uy lực của nó.
Chỉ cần chạm vào nữ quỷ một chút thôi, là có thể đánh cho nó hồn phi phách tán.
"..." Nữ quỷ chỉ nhìn một cái, quả nhiên không dám tiến lên, nhưng vẫn đầy vẻ phẫn nộ.
"Con nhóc con nhà ngươi tuổi còn nhỏ, đạo hạnh lại không nhỏ... Nhưng ngươi cũng không thể mãi mãi bảo vệ bọn họ!" Nữ quỷ lạnh lùng nói.
Đám đàn ông đang khổ sở ôm cây nôn mửa lập tức cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Nữ quỷ này nói không sai.
Ở đây có bao nhiêu người thế này, nếu hôm nay để nữ quỷ chạy thoát, bị nó ghi hận, từ nay về sau tiêu diệt từng người một, thì thực sự khó nói sẽ hại chết bao nhiêu người!
"Con nhóc mau giết nó đi! Chỉ có giết nó mới chặt đứt được đường hại người của nó! Nếu không thôn chúng ta coi như xong đời rồi!" Ngay lập tức có người đàn ông gào to với Lâm Vãn Nguyệt.
Đàn ông ai nấy đều thấy cổ mình lạnh lẽo, nghe thấy lời này, lập tức lớn tiếng ủng hộ.
"Thứ này là nữ quỷ, vả lại thằng nhóc nhà họ Chu e là đã bị nó hại chết rồi, nếu không giết nó, chúng ta e là không về được mất!"
Lâm Vãn Nguyệt lại không làm theo ý họ.
Nguyên nhân không có gì khác.
Loại bùa chú tím cao cấp này thực sự khá tiêu hao tinh lực của cô.
"Nếu ngươi còn tiếp tục hại người, thì chỉ có nước hồn phi phách tán thôi nha." Lâm Vãn Nguyệt giọng điệu lạnh lùng cảnh cáo, nếu giọng nói không quá trẻ con thì quả thực có sức thuyết phục hơn.
Còn bây giờ...
Chỉ là "nổi đóa" một cách đáng yêu mà thôi.
"Tại sao! Tại sao một cô bé như ngươi không chịu giúp ta, mà lại đi giúp đám đàn ông thối tha kia? Ta căn bản chưa từng làm hại bất kỳ một người phụ nữ nào!"
Nữ quỷ nghe vậy cũng vô cùng khó hiểu: "Hơn nữa kẻ ta giết đều là những gã bội bạc không chịu nổi cám dỗ! Ta có gì sai? Dựa vào cái gì bắt ta hồn phi phách tán? Là chính bọn chúng đáng chết!"
"Lúc bọn chúng sợ chết thì nói với ta về vợ con già trẻ, nhưng khi ta ngoắc ngón tay bảo bọn chúng qua đây, sao bọn chúng không nghĩ đến vợ mình đang ở nhà chờ đợi? Là chính bọn chúng tự tìm đường chết."
Giọng nói của nữ quỷ dần trở nên ai oán: "Kẻ phụ tình, đều đáng chết!"
"Năm đó hắn ta cũng đáng chết... Phận theo trai làm thiếp, ta làm sao không biết? Nhưng vì hắn, ta thà từ bỏ tất cả để đi theo, hắn đã báo đáp ta thế nào?"
"Hắn vậy mà đem ta tống vào nơi dơ bẩn đó, một đôi môi đỏ vạn người nếm... Tất cả mọi người chỉ mắng ta không biết xấu hổ, là hạng đĩ điếm, nhưng người làm sai là ta sao? Kẻ thực sự đáng chết là hắn! Là hắn lòng lang dạ thú, là hắn phản bội ta, rõ ràng kẻ đáng chết là hắn, tại sao hắn lại có thể tiêu những đồng tiền xương máu của ta để ăn chơi đàng điếm! Dựa vào cái gì! Hắn đáng chết, hắn đáng chết!" Giọng nữ quỷ như tẩm độc, ánh mắt lạnh lùng quét qua tất cả đàn ông.
"..." Lâm Vãn Nguyệt im lặng.
Đây thực sự là một câu chuyện quá đỗi quen thuộc, đến mức khiến người ta không biết nói gì hơn.
Thiếu nữ ngây thơ gặp phải gã tồi, tiếc thay chân tình bị phụ bạc, lại bị chính người mình yêu bán vào lầu xanh, thực ra cùng là phụ nữ, Lâm Vãn Nguyệt cũng thấy tiếc cho nó.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Vãn Nguyệt thở dài như một bà cụ non.
"Hắn đáng chết thiệt." Lâm Vãn Nguyệt khẽ gật đầu, nói.
"Hừ!" Nữ quỷ lại trở nên điên cuồng nở một nụ cười lạnh, "Nhưng ngươi vẫn định bảo vệ đám đàn ông đó? Nhưng dù ta có hồn phi phách tán, ta cũng sẽ không tha cho bọn chúng."
"Nếu ngươi làm thế, thì ngươi cũng sai rồi nha, bất kể nam hay nữ đều có người tốt kẻ xấu, ngươi gặp phải một người đàn ông tồi, sao lại muốn giận lây sang tất cả mọi người chứ?" Nếu không phải sinh lòng oán hận, nữ quỷ này cũng không trở nên khó đối phó như vậy.
"..." Nữ quỷ không nói gì.
Lâm Vãn Nguyệt tiếp tục khuyên nhủ: "Nếu ngươi còn muốn giết những người vô tội này, thì ta chỉ có thể để ngươi hồn phi phách tán thôi!"
"Nhưng mà nếu ngươi muốn tìm gã tồi đó báo thù, ta có thể giúp ngươi nha."
"Tiểu thần tiên, cô bé đừng có nuôi hổ trong nhà nhé! Vẫn nên nhân cơ hội này giết quách nó đi cho xong, lỡ như nó đổi ý thì nó sẽ hại người đấy." Có gã đàn ông nhát gan run chân, lo lắng Lâm Vãn Nguyệt thực sự cứ thế tha cho nữ quỷ.
Nhưng Lâm Vãn Nguyệt không thèm để ý đến lão, chỉ nhìn nữ quỷ, chờ nó đưa ra quyết định.
Trên khuôn mặt xấu xí của nữ quỷ dường như hiện lên một biểu cảm như đang cười, nhưng vì thịt trên mặt nó đã thối rữa rụng xuống nhiều nên thực sự khó lòng phân biệt được.
"Nhưng con nhóc kia, ngươi làm ta trở nên xấu xí thế này, còn làm hỏng quần áo của ta, món nợ này chúng ta vẫn chưa tính xong đâu?" Giọng nói của nữ quỷ trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Xem ra là nghe lọt tai rồi.
"Chị đừng lo, em sẽ đốt một trăm bộ váy đẹp nhứt cho chị." Khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô nở một nụ cười ngọt ngào.
Khóe miệng nữ quỷ nhếch lên, thịt trên mặt rào rào rụng xuống tiếp, trông càng thêm ghê tởm kinh hoàng.
"Tiểu thần tiên, cô bé thực sự định tha cho nó? Thế này không được đâu!" Mấy gã đàn ông thét lên.
Lâm Vãn Nguyệt nhún vai: "Ồ, vậy mấy chú tự lên đi."
Đàn ông: "..."
Ánh mắt đen ngòm của nữ quỷ nhìn về phía bọn họ.
"Không không, vẫn là cô bé nói sao nghe vậy." Mấy gã đó vội vàng nói.
Lâm Vãn Nguyệt nói là làm, lập tức bảo người ta đốt đống lửa lên, mình từ trong ngực lấy ra mấy hình nhân giấy nhỏ, ném vào trong đốt cho nữ quỷ.
"Oa, mấy hình nhân này đẹp quá, còn cả quần áo này nữa..." Giọng nữ quỷ dần trở nên phấn khích, lập tức chọn một hình nhân giấy đẹp nhất khoác lên người mình.
"... Đẹp, đẹp thật." Lại có gã đàn ông không nhịn được, trợn tròn mắt nhìn nữ quỷ.
Phải nói là, dáng vẻ bình thường của nữ quỷ này thực sự rất đẹp!
Đề xuất Cổ Đại: Dịch Thủy Quy Yến, Thanh Lăng Canh Noãn