Chương Ba Trăm Sáu Mươi Chín: Kế Hoạch của Vương Bắc Mạc
Ô Nhật Na liền nhìn thẳng Kỷ Vân Thư, tựa hồ như lần đầu nhìn rõ dung nhan nàng, lâu mới khẽ mỉm cười nói rằng: “Phu nhân thật phi phàm thường.”
Kỷ Vân Thư đối với lời ấy không tỏ thái độ, hỏi lại: “Nay mẫu thân có thể nói rồi chăng?”
Ô Nhật Na gật đầu đáp: “Bọn thần đã lâm chinh, phụ hoàng đã bí mật tổ chức binh hùng tướng mạnh. Nếu ta đoán không sai, phái đoàn đình hoãn thời gian chính là để che đậy chuyện này.”
Dẫu đã ngờ tới khả năng ấy, song Kỷ Vân Thư nghe lời nói ấy lòng vẫn se lại.
Dù biết phương bắc Mạc không có ý hòa giải chân thành, thế nhưng động binh gấp rút như vậy cũng là chuyện quá nhanh.
Hơn nữa, thảy đều không hợp lẽ thường.
“Nàng đâu có nói phụ hoàng lắm lòng với Ngũ vương tử? Người ấy còn tại Đại Hạ, thế phụ hoàng chẳng lo có sự cố sao?”
Vương Bắc Mạc tự tin tới mức ấy sao, khiến người khác không thể nhận ra kế hoạch?
Ô Nhật Na mím môi đáp: “Phụ hoàng ta hẳn đã sai cao thủ hộ vệ Ngũ vương huynh, hơn nữa ngài đến kinh thành hẳn có lý do bất khả thiếu.”
Nàng chịu chút nặng lòng với Vương Bắc Mạc phản bội, song bán đứng Ngũ vương tử lại nhẹ nhàng hơn nhiều.
Kỷ Vân Thư còn hiểu, lúc ban đầu nàng báo cho mình biết Ngũ vương tử là người được Vương Bắc Mạc yêu thích làm tôn tử kế vị, chẳng phải cũng có mượn dao giết người hay sao.
Giờ đây nàng nhắc lại...
Chà, lời ấy chắc thực sự là sự thật.
Nếu không có lý do bắt buộc, nàng cũng chẳng thể nghĩ ra Ngũ vương tử cần phải ra mắt lần này.
Kỷ Vân Thư mỉm cười đáp: “Đa tạ công chúa đã thỉnh thị.”
Ô Nhật Na tiếp tục hỏi: “Chuyện hòa thân thì sao?”
Kỷ Vân Thư đáp: “Nếu không có biến cố, Tiêu Đình sẽ là nhân vật hòa thân.”
Ô Nhật Na nét mặt càng thêm nụ cười mỉm.
Kỷ Vân Thư nhìn thấy không khỏi hỏi: “Tiêu Đình rốt lại làm điều gì khiến công chúa bất mãn?”
Tiêu Đình chịu khổ sở khước từ hòa thân đi theo ý của Ứng vương, Ô Nhật Na hẳn không thể không nhận ra, vẫn cố ý muốn nàng làm hòa thân.
Nàng không thấy được có lợi ích gì mà Ô Nhật Na muốn làm vậy.
Chỉ có thể là Tiêu Đình khiến công chúa phật ý.
Ô Nhật Na nâng cằm nói: “Ta thích nàng không được sao?”
Kỷ Vân Thư mắt động, đáp: “Đương nhiên kham.”
Lời dứt, Ô Nhật Na lại kéo Kỷ Vân Thư đi vòng vòng bên ngoài rồi mới chia tay.
Kỷ Vân Thư khi trở về, mặt mũi đỏ rực vì nắng.
Lục Như đang giúp nàng đắp mặt nạ do Bạch Lăng đặc chế, đồng thời than vãn: “Công chúa Mạc Bắc là bịnh chăng? Trời nắng gắt vậy mà kéo chủ nhân phiêu bạt ngoài kia làm chi?”
Kỷ Vân Thư nằm thư thái trên ghế, thong thả nói: “Công chúa bảo nàng ganh tị làn da ta trắng nõn.”
Ô Nhật Na là công chúa thảo nguyên, làn da không trắng, mà là màu nâu khỏe khoắn của người du mục.
Thiên hạ Đại Hạ những cô gái nghiêm nhặt nuôi dưỡng trong thâm phòng, làn da tất nhiên không thể so bì.
Kỷ Vân Thư tất nhiên biết, nàng sợ mấy người cứ nói chuyện dưới hiên gây nghi ngờ, song ganh tị làn da trắng cũng không hẳn giả dối.
Làn da này do Thái Hậu tốn công dưỡng thành, trắng ngần như ngọc quỳnh, bản thân nàng cũng vừa lòng vô cùng.
Triệu Thận trở về, thấy mặt Kỷ Vân Thư vẫn đầy thứ nhầy nhụa dính dáng, chăm chú nhìn rồi không nhịn được hỏi: “Ta lại thấy nàng bôi cái gì đó?”
Trông chẳng khác gì mũi nhầy dãi.
“Chất lấy từ lô hội, trị bỏng nắng rất hiệu quả.”
Kỷ Vân Thư liền biết y nghĩ gì, Lục Như không biết cũng có nét mặt ấy.
Dù sao, biểu cảm Triệu Thận có phần bình thản hơn Lục Như rất nhiều.
Triệu Thận gật đầu, ngồi xuống bên cạnh nói: “Nghe nói nàng cùng công chúa Ô Nhật Na chơi ngoài trời cả buổi, có chỗ mát mẻ mà không vào?”
Kỷ Vân Thư đáp: “Người ta bảo lớn lên chốn thảo nguyên, sợ trời nắng làm chi, ta làm chủ nhân cũng không thể không tiếp đãi.”
Triệu Thận cười: “Nàng đâu phải người miễn cưỡng bản thân, ngày thường đâu thiếu người mời ra ngoài, ta thấy nàng cũng hợp chơi với nàng ta.”
Kỷ Vân Thư liếc y một cái, bỗng nói: “Nàng ta bảo phái đoàn Mạc Bắc xuất binh trước, Vương Bắc Mạc đã điều binh chuẩn bị.”
Triệu Thận cười nói: “Đâu phải chuyện bất ngờ?”
“Nàng quả thực sớm đã biết, Vương Bắc Mạc và Ô Nhật Na biết rất sớm mong giúp Ngũ vương tử lên ngôi, cũng là do ngươi thả tin ra đó chứ?”
Nàng sớm nên suy nghĩ vậy, Triệu Thận biết Mạc Bắc sẽ tiến sang nam, biết kết cục thế nào, làm sao có thể bất động?
Lòng vui mừng song lại dâng lên cảm xúc khó tả.
Triệu Thận thoải mái gật đầu: “Đúng vậy, trước khi phái đoàn Mạc Bắc đến ta đã viết thư cảnh báo phụ thân vợ.”
Kỷ Vân Thư chậm rãi hỏi tiếp: “Chân Ngũ vương tử cũng do ngươi sai Lãm Đình làm ra?”
Thế gian nào có nhiều sự cố như vậy, ngay cả Ô Nhật Na cũng nghi ngờ đó là tay họ.
“Đúng, nhưng Chân Tam vương tử sẽ sớm lần ra dấu vết từ Ngũ vương tử, bởi toan tính Tiêu Nguyệt là do Tiêu Đình sai anh ta làm, so với hắn, Tiêu Đình và Ngũ vương tử cũng thân thiết nhiều.”
Kỷ Vân Thư thấu hiểu y không cố tình che giấu, chỉ là chuyện làm liền không tiện kể đầy đủ.
Song vẫn không thể diễn tả nổi rằng: “Chỉ có thể nói, thật giỏi dấu chuyện.”
Triệu Thận trông ra sự bực bội của nàng, cười nói: “Không có gì phải giấu, cũng chẳng trọng đại, hơn nữa phu nhân sáng trí, chẳng phải tự hiểu ra rồi sao?”
Kỷ Vân Thư trợn mắt: “Ngươi còn che giấu ta chuyện gì nữa đây?”
Triệu Thận giả vờ suy nghĩ: “Nhiều lắm, không rõ phu nhân hỏi đâu.”
Kỷ Vân Thư nhìn y thản nhiên tự tại, chỉ muốn nhào tới cắn cho một miếng.
Nghĩ tới biểu cảm y chán ghét khi thấy mặt nàng đắp mặt nạ dính dính vào mặt, nàng đảo mắt đứng dậy, ôm lấy y, cà mặt nạ lên mặt y hết trán đến mũi.
Triệu Thận: “...”
Kỷ Vân Thư buông y ra, y liền quay đi rửa mặt.
Chất dính nhớp nháp từ lô hội làm y sởn gai ốc, rửa đi rửa lại nhiều lần mới lau khô mặt.
Khi trở lại, thấy nàng ngồi co ro trên ghế, cười vang, đành lấy khăn lau mặt cho: “Có thỏa thích rồi chăng?”
Kỷ Vân Thư lòng nhẹ nhõm: “Thật ra cũng chẳng bực tức gì, ngươi việc nhiều điều, sao chuyện gì cũng kể rõ. Ta chỉ luôn lo lắng phụ thân và đại ca, sao không sớm nói đã chuẩn bị rồi?”
Nói chưa hết, chưa đợi Triệu Thận đáp, nàng đã lại cười.
“Là ta lo nghĩ lộn xộn thôi, thực ra ta sớm nên nghĩ đến, Mạc Bắc bao năm nay lần đầu chủ động đề nghị hòa đàm, chuyện bất thường như vậy, sao có thể ngươi không xử lý. Ồ không, từ khi ngươi gả ta vào gia đình Kỷ, gắn chặt với gia tộc này, nào có thể thờ ơ chuyện sinh tử của phụ vương và huynh trưởng.”
Triệu Thận nhẹ nhàng lau sạch mặt nàng, giọng trầm nói: “Đừng lo, ta còn bố trí nhiều kế hoạch, bảo đảm an toàn cho phụ thân và huynh trưởng, nàng tương lai... sẽ hiểu.”
Giọng y như vô tình vô phạt, lại chứa chan nhiều tâm tình.
Kỷ Vân Thư nghe thấy chữ “tương lai” nơi miệng y, tim bỗng như bị vật gì đâm nhói.
Nàng sớm nhận ra, Triệu Thận làm việc nhìn xa thấy rộng, ít nhất mười bước.
Một phần là do y tư duy sâu sắc, chu toàn, song phần lớn cũng vì y không rõ y còn sống được bao lâu.
Nên y quen sắp xếp mọi chuyện trước, tựa hồ giữ lại phần hậu sự.
Lẽ ra hồi mới kết hôn, khi mọi thứ còn có thể thay đổi mà y còn thở phào ngắn dài.
Nào ngờ tin độc trùng xâm nhập lại phá tan tất cả.
Đề xuất Cổ Đại: Minh Nguyệt Soi Chiếu Tiểu Trùng Sơn